Tướng quân sủng thê

Chương 103: Chân tướng


thì ra trước kia Vương Hi Nhược mất mẫu thân, trong nhà chỉ còn một mình phụ thân và đôi lão bộc, bởi vì nàng ta không trở về nhà đúng thời gian đã hẹn, Vương phụ nóng lòng chờ thêm mấy ngày nhưng vẫn chưa thấy người về, lúc này, ông cảm thấy mọi chuyện không ổn cho nên nhanh chóng sửa soạn tay nải lên đường đi tìm, thế nhưng mọi chuyện không may, người còn chưa tìm được thì trên đường đi Vương phụ đã nhiễm bệnh, không đợi được về nhà đã qua đời, trong nhà chỉ còn lại duy nhất một người nhũ nương già giúp đỡ xử lý hậu sự, sau khi hạ tán, một cô nương nhà lành như Vương Hi Nhược đành mang theo nhũ nương đến nương tựa phủ Đô Đốc.

‘Phu nhân, dân nữ nguyện ý làm nô tỳ, chỉ cầu người mở lòng từ bi, thu giữ dân nữ và Trần thẩm.’

Vương Hi Nhược yếu ớt khóc than, mọi người trong phòng thấy vậy cũng không khỏi lau khóe mắt mình, chỉ biết trách ông trời không có mắt, khiến cho người ta tan nhà nát cửa.

Đương nhiên, Tô Nhược U nghe được trong lòng cũng chua xót không thôi, chỉ là, nói đến chuyện này, phủ Đô đốc lớn như thế nuôi thêm một người là nàng ta cũng không có vấn đề gì, nhưng phép tắc chính là phép tắc, nhìn vào kết cục của chủ tớ hai người hôm nay, để phòng trách sau này không kết thù, hiện tại nói quy củ ngay từ đầu là tốt nhất.

‘Hi Nhược, cô nương đừng thương tâm quá mức, trên đường đi chúng ta găp được nhau có thể nói là duyên phận, hôm nay cô nương đã đến nơi này của ta rồi, làm sao ta nỡ lòng từ chối, thế này đi, cô nương đi theo Bùi tổng quản, mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ đều do ông ấy sắp xếp hết.’

Vương Hi Nhược lôi kéo nhũ nương già bên cạnh nhanh chóng tạ ơn Tô Nhược U.

Thấy phụ nhân kia ăn mặc chất phác, nhưng khuôn mặt lại trắng nõn, cả người cũng sạch sẽ, không có gì cần lưu ý cả.

Sau khi Vương Hi Nhược và Trần thẩm lui xuống theo Bùi tổng quản đến một tiểu viện nhỏ, bởi vì hiện giờ nha hoàn và người hầu trong phủ Đô Đốc còn tương đối ít, phàm là người trong nhà có chút thể diện đều được cấp tiểu viện riêng, có điều lớn nhỏ khác nhau mà thôi, xét thấy tình cảm giữa Vương Hi Nhược và phu nhân nhà mình, Bùi tổng quản cũng cấp cho hai người một tiểu viện.

Vương Hi Nhược và Trần thẩm đưa mắt nhìn theo bóng lưng rời khỏi của Bùi tổng quản, sau khi vào phòng đóng cửa lại, người trên danh nghĩa là lão nô bộc trong nhà Trần thẩm lại ngồi xuống, thậm chí còn sai sử Vương Hi Nhược quét dọn sơ trong phòng, mà thái độ của Vương Hi Nhược đối với Trần thẩm cũng lộ vẻ sợ hãi, thành thành thật thật mà dọn dẹp.

Mấy ngày sau đó, cũng trong căn phòng tiểu viện này, Trần thẩm đưa cây trâm trong tay cho Vương Hi Nhược, ‘Kỳ hạn chúa công cho chúng ta đã sắp đến rồi, ngươi cầm lấy cây trâm này, chỉ cần vặn nhẹ cây trâm, rắc bột thuốc phía trong vào thức ăn của phu nhân là được rồi.’

Ánh mắt Vương Hi Nhược thoáng hốt hoảng, nhưng mà dưới cái nhìn chằm chằm của Trần thẩm, nàng ta vẫn phải nhận lấy.

Trần thẩm quan sát nàng ta, khóe môi hiện ra mấy phần khinh thường, ‘Đến lúc đó thông minh lanh lợi một chút, đừng làm hư chuyện, nếu không thì thủ đoạn của chúa công...’

Bà ta còn chưa nói hết thì thân thể Vương Hi Nhược đã run lên nhè nhẹ, vì vậy Trần thẩm hài lòng không nói thêm lời nào nữa, nếu không phải ả không có bản lĩnh dụ dỗ được Bùi Hạo thì làm sao bọn họ phải dùng đến cách này, thế nhưng, chuyện cơ mật quân sự mà chúa công đã an bài ả nhất định phải làm được, bằng không thì chờ đợi ả ta không đơn giản chỉ là cái chết... Nghĩ tới đây, trong mắt Trần thẩm có thêm vài phần tàn nhẫn.

Ngày hôm sau, Vương Hi Nhược bèn bưng mấy đĩa bánh ngọt xuất hiện ở Tân Trúc Cư.

Tô Nhược U nhìn đĩa bánh hạt dẻ và bánh khoai trong mâm như có điều suy nghĩ, nàng không khỏi cười nói: ‘Hi Nhược quả là rất khéo tay, cô nương có lòng quá.’

Hai tay Vương Hi Nhược nắm chặt thành quyền, che giấu hồi hộp và lo lắng trong lòng, ‘Từ nay về sau Hi Nhược còn phải làm phiền phu nhân nhiều, Hi Nhược rất cảm động và ghi nhớ đại ơn đại đức của phu nhân, song khổ nỗi bản thân lại không có gì có thể hồi đáp phu nhân, Hi Nhược trái lo phải nghĩ, cũng chỉ biết làm một ít điểm tâm nhỏ dâng lên người mà thôi.’

Tô Nhược U cười không nói, ngược lại đôi huynh đệ song sinh bên cạnh nhìn thấy điểm tâm xinh đẹp thì từng bước từng bước vây lại, ở trước mặt người ngoài, cả Đại Bảo và Nhị Bảo đều rất ngoan, dù là trong lòng rất muốn ăn, nhưng mà mẫu thân vẫn chưa lên tiếng, hai đứa chỉ dám dùng ánh mắt trông mong nhìn chứ không ầm ĩ đòi hỏi.

‘Đại Bảo và Nhị Bảo muốn ăn không?’ Tô Nhược U không nhịn được khơi dậy tính tham ăn của hai con mèo nhỏ, nhưng Đại Bảo và Nhị Bảo chỉ nhìn xem, không nói ăn cũng chẳng nói không ăn, dáng vẻ nho nhỏ kia khiến Tô Nhược U buồn cười không thôi.

‘Mẫu thân thấy nhất định là ăn rất ngon, nếu không mẫu thân nếm thử trước nhé?’

nói xong, Tô Nhược U liền cầm đũa lên gắp một khối, bánh ngọt trong đĩa đều được cắt thành khối nhỏ, độ lớn vừa phải, điểm này có thể thấy được Vương Hi Nhược đã bỏ rất nhiều tâm tư, khi anh xong một khối bánh ngọt, Tô Nhược U mỉm cười nhìn Vương Hi Nhược, ‘Bánh ăn rất ngon.’

Lúc này Vương Hi Nhược khẩn trương đến nổi tim sắp vọt lên cổ họng rồi, ngay sau đó nàng ta còn nhìn thấy Tô Nhược U gắp bánh ngọt trong đĩa đến đến bên môi hai vị tiểu thiếu gia, Vương Hi Nhược không biết bây giờ trong lòng mình có cảm nhận gì, nàng ta chỉ cảm thấy bỗng nhiên mình thở dài một hơi, về phần sau đó xảy ra chuyện gì, đó cũng không phải là chuyện nàng ta có khả năng khống chế được.

Cả quá trình còn mây trôi nước chảy hơn nàng ta tưởng tượng, không chỉ có phu nhân, mà ngay cả hai vị tiểu thiếu gia cũng ăn bánh ngọt, nàng ta không nghĩ đến sẽ hạ độc nhi tử của hắn, có điều nếu như đã xảy ra, coi như là quả báo vì hắn đã vô tình với mình đi...

Vương Hi Nhược thậm chí còn không nghĩ đến chuyện nhanh chóng thoát thân, hiện giờ nàng ta đang chờ ba mẫu tử Tô Nhược U phát độc tại chỗ, thế nhưng có vẻ nàng ta đã đợi rất lâu, mẫu tử các nàng vẫn bình yên như cũ chẳng có chuyện gì, nhất thời, trán Vương Hi Nhược đổ đầy mồ hôi, Trần thẩm không có lý do gì để lừa gạt mình cả, như vậy, nguyên nhân duy nhất có thể giải thích cho chuyện này là, các nàng đã sớm bị lộ...

‘Lúc nào thì người phát hiện ra?’

Lúc này, Vương Hi Nhược đứng lên nhìn Tô Nhược U đang ngồi ngay ngắn trên ghế, biểu lộ trên mặt có hoảng sợ, có kinh ngạc, có mấy phần không thể tưởng tượng nổi.

Tô Nhược U gật đầu ra hiệu cho Thanh Loan và nhũ nương bế Đại Bảo và Nhị Bảo ra ngoài, kỳ thật nàng không thể nghĩ ra chuyện này, nếu như không phải tối hôm qua hắn nói tất cả mọi chuyện cho nàng biết thì nàng vẫn không hay biết gì cả, thì ra người nàng giữ lại không chỉ có ‘Kẻ thù’ mà còn có ‘Hận’, song hiển nhiên bây giờ nói những thứ này chẳng có ý nghĩa gì nữa, mà nàng cũng không có ý định nói thêm với nàng ta cái gì.

‘Vương cô nương, à không, hẳn phải gọi là Quan cô nương mới đúng, bây giờ nói những chuyện này còn ý nghĩa gì nữa sao?’

Đúng thế, bây giờ nói những chuyện này còn ý nghĩa gì nữa, hiện tại nàng ta biến thành người khiến người ta chê cười, càng buồn cười nhất chính là, vừa rồi nàng ta còn động lòng trắc ẩn, ‘Phụ thân của ta và hai ca ca đều bị Bùi Hạo ra tay sát hại, Quan gia của ta từ nay về sau tuyệt tôn tuyệt tự, kiếp này Quan Hi Nhược ta không thể báo thù cho bọn họ, nhưng ít ra trước khi chết ta sẽ kéo theo nữ nhân mà hắn yêu thương nhất, để cho hắn đau khổ cả đời!’

nói rồi, nàng ta rút từ trong ống tay áo ra một thanh nhuyễn kiếm, đâm về phía Tô Nhược U, thế nhưng không đợi Thanh Nhạn kịp xông lên phía trước, Quan Hi Nhược đã bị người ta dùng một cước đá bay ra ngoài.

Bùi Hạo ôm Tô Nhược U vào lòng, mắt cũng không thèm liếc qua Quan Hi Nhược, ‘Nhốt người lại, đừng để tự sát là được.’

Nếu như không phải nàng ta còn giá trị lợi dụng thì làm sao hắn có thể để cho người dám cả gan mưu hại thê nhi hắn còn tồn tại trên thế giới này, nhưng kết quả thế này cũng bộc lộ rõ sự bất lực của hắn. Loại cảm giác bị người ta tính kế, còn nhắm vào thê nhi của mình, Bùi Hạo không thể nào chịu đựng nổi, có điều sau đó hắn nhất định sẽ trả lại cho đối phương một phần đại lễ.

Quan Hi Nhược nhìn vẻ mặt nam nhân vẫn bình tĩnh như cũ, trước đây mặc dù là diễn trò thế nhưng chuyện đám thổ phỉ kia lại là sự thật, mà sở dĩ nàng ta có thể được chúa công giữ lại, nguyên nhân chính là do quanh năm suốt tháng nàng ta được phụ thân và ca ca dưỡng nơi khuê phòng, không giống đa số nữ tử Man Quốc ngang ngược thô lỗ khác. Hơn nữa, nếu như hắn không đến thì dựa theo phong cách làm việc của chúa công, làm sao nàng ta có thể thoát ra được hang ổ bọn thổ phỉ kia. hắn xuất hiện thật đúng lúc, cứu nàng ta ra khỏi ổ sài lang dơ bẩn, dù cho không chỉ một lần Quan Hi Nhược tự nói với chính mình, hắn là kẻ thù, song tình cảm thì làm sao mà kiềm nén được?

Lúc nàng ta nhìn thấy hắn vô vàn thương tiếc và yêu thương nữ nhân kia, ả cực kỳ ghen ghét, hận không thể tự mình thay thế. Vì thế, lúc vừa bắt đầu, mặc dù làm theo nhiệm vụ quyến rũ hắn nhưng mà ả cũng là cam tâm tình nguyện làm. Sau này bị hắn chế giễu, một mặt bị người mình yêu thương đối đãi như thế, lòng tự trọng của ả chịu không nổi, song ở một mặt khác, ả cũng mượn chuyện này tự răn đe mình, có như vậy ả mới có thể dứt khoát, dù sao đến lúc đó nếu ả đạt được mục đích quyến rũ hắn thì nàng sẽ nhớ kỹ, hắn là kẻ thù của Quan gia chứ không còn tình cảm nào khác.

‘Vì sao ngươi chưa từng liếc nhìn ta một cái? Ta có chỗ nào không bằng nữ nhân này? Dù cho phụ thân và ca ca của ta chết trên tay của ngươi, vậy mà ta còn... Cho dù ngươi liếc ta chỉ một cái, ta cũng sẽ không...’

Đối mặt với mỹ nhân thổ lộ tình cảm với phu quân nhà mình, nhất thời Tô Nhược U không biết đối mặt thế nào cho phải, lớn giọng như thế trước mặt chính thất có được không hả cô nương?

Mà Bùi Hạo càng dứt khoát, thẳng thắn không kiên nhẫn nghe hết câu, ‘Sao còn chưa lôi xuống, các người chết hết rồi sao?’

Được rồi, phu quân nhà mình đã biểu hiện như thế thì không cần mình ra mặt nữa, vả lại nếu đã phát hiện tiểu cô nương kia đang tức ói máu thì nàng cũng không muốn sát muối vào vết thương người ta làm gì, chỉ là có một việc, Tô Nhược U cảm thấy mình nên nói cho rõ ràng.

‘Hi Nhược, Quan gia các người không phải bị hủy trong tay tướng công ta, phụ thân và huynh trưởng cô nương không phải chết trong tay phu quân ta, nếu cô nương thật sự muốn hận, chẳng lẽ cô nương không phải nên hận người vì tư lợi cá nhân mà phát động chiến tranh hay sao? trên chiến trường, sinh tử vốn không phải do người, giả sử người chết lúc đó không phải bọn họ mà là phu quân của ta, vậy thì hôm nay nhà chúng ta sẽ ra sao? Mà ta thì hiển nhiên không muốn phu quân ta gặp bất kỳ chuyện không may nào.’

Mọi người đều ích kỷ, Tô Nhược U cũng không phải bồ tát trong miếu ai muốn chuyển đi đâu cũng được, nếu dám làm tổn thương người nhà của nàng, dù nàng ta có đáng thương cỡ nào nàng cũng sẽ không nhẫn nhịn, nàng cũng không nổi lên lòng trắc ẩn đồng tình cái gì, nói xong mấy lời này, Tô Nhược U cũng không nhìn Quan Hi Nhược nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 1 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như beatvn va dua leo lai phan phao nhau cuc manh tren mang xa hoi to buon 247 23 10 2020, tik tok trung quoc ❤️ nghe thuat ve trang tri nhan vat anime tren giay sieu ba dao Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status