Tướng quân sủng thê

Chương 68: Phát sinh biến cố


"Khởi bẩm nữ chủ nhân, chủ nhân ra lệnh cho thuộc hạ và Thiên Nhất từ hôm nay ở trong Quân Trúc Uyển để bảo vệ an toàn cho người."

Bên trong thư phòng của Quân Trúc Uyển, Tô Nhược U đang ngồi sau bàn đọc sách, phía trước có hai nam thị vệ mặc đồ đen, dáng người cao ngất, vững chắc như tùng bách, không thể nghi ngờ đây chính là ảnh vệ xếp hàng thứ nhất và thứ hai của Bùi Hạo -- Thiên Nhất và Thiên Nhị, trong đội ảnh vệ cao thủ nhiều như mây trên trời, hai người có thể đi đến vị trí này thì rõ ràng họ là người có tư chất vượt trội hơn hẳn những người khác.

Trong hai người, người ngẩn cao đầu và có làn da trắng nõn là Thiên Nhất, toàn thân Thiên Nhất toát ra cảm giác người lạ đừng tới gần, còn Thiên Nhị rõ ràng dễ mến hơn rất nhiều, khuôn mặt trẻ con, trời sinh khuôn mặt lúc nào cũng vui vẻ, không hề nghi ngờ, người bẩm báo với Tô Nhược U lúc nãy là Thiên Nhị.

Tô Nhược U cũng không hấp tấp mở miệng nói chuyện, nàng trầm tư một lát mới nói: "Nếu đã như thế, thì sau này hai ngươi sẽ là thị vệ thiếp thân của ta, có điều đây là Quân Trúc Uyển, để che giấu tai mắt người ngoài, sau này các ngươi cứ gọi là là thiếu phu nhân giống những người khác đi, về phần chỗ ở của các ngươi..."

"Khởi bẩm thiếu phu nhân, thiếu gia đã sắp xếp cho chúng ta xong cả rồi, chúng ta sẽ ở Vũ An Đường bên phải Quân Trúc Uyển."

Do nhân khẩu Bùi Gia rất đơn giản, nhiều tiểu viện không có ai ở, tiểu viện bên phải Quân Trúc Uyển cũng không có ai dùng tới, từ sau khi hai người định hôn kỳ, Bùi Hạo mới suy nghĩ chu đáo sai người dời Vũ An Đường bên trong Quân Trúc Uyển sang tiểu viện bên phải, khoảng cách không xa lắm, hơn nữa sau khi thay đổi địa điểm, diện tích Vũ An Đường không chỉ lớn hơn gấp đôi mà ngay cả chuồng ngựa Xích Diễm cũng đời đi, Thiên Nhất và Thiên Nhị ở đó rất phù hợp.

Nếu như Bùi Hạo đã sắp xếp ổn thỏa, thì Tô Nhược U cũng không xen vào nữa, "Tốt lắm, có điều sau khi hai ngươi chuyển qua có thiếu thứ gì thì nhất định phải nói với ta, ta sẽ lập tức phái người đi mua cho hai ngươi."

Giọng nói của Tô Nhược U rất chân thành, Thiên Nhất và Thiên Nhị nghe xong trong lòng cũng hơi cảm động, "Thiên Nhất, Thiên Nhị cảm ơn thiếu phu nhân, nếu người không có gì dặn dò thì chúng ta lui xuống trước."

Kỳ thật bên trong ảnh vệ cạnh tranh rất tàn khốc, còn chưa nói tới bình thường họ còn phải chấp hành nhiệm vụ, bọn họ có thể đi đến bước này thì không ai không tàn nhẫn, cho dù có là người vui vẻ như Thiên Nhị, trông có vẻ ngây thơ vô hại, nhưng hắn ta luôn có một mặt thủ đoạn khác, lần này Bùi Hạo quyết định đưa Thiên Nhất và Thiên Nhị ra ánh sáng, ngoại trừ chuyện để họ bảo vệ Tô Nhược U ra thì hắn còn có suy tính khác.

Sau Khi Thiên Nhất và Thiên Nhị lui xuống, Tô Nhược U vẫn không yên lòng, nàng lo hai người họ xấu hổ hoặc là căn bản không để trong lòng, nên nàng bèn phái Thanh Loan đi xem thử, xem trong phòng bọn họ còn thiếu vật gì hay không.

Kỳ thật Tô Nhược U biết chuyện mình quan tâm bọn họ trong mắt người ngoài là hơi quá, nhưng trừ việc Bùi Hạo phái bọn họ bảo vệ nàng ra, thì thời gian trước bọ vẫn luôn âm thầm bảo vệ nàng, cộng thêm bọn họ trùng hợp trở thành người truyền tin cho Bùi Hạo, ngoài ra Tô Nhược U rất sùng bái các cao thủ võ lâm, nói tóm lại, Tô Nhược U rất tin tưởng bọn họ.

Khi Thanh Loan đi vào Vũ An Đường, nàng đi vào phòng bên trái của Thiên Nhị trước, đối với một cô nương xinh đẹp động lòng người đến thăm, Thiên Nhị tỏ ra vẻ nhiệt tình hoan nghênh, "Tỷ tỷ tên gọi là gì thế? Phiền tỷ phải sang đây, thật ngại quá."

Thanh Loan vừa bị Tô Nhược U khiển trách một trận nên bây giờ rất thu liễm lại: ‘Ta là Thanh Loan, nha hoàn thiếp thân của thiếu phu nhân, ta nhận lệnh của thiếu phu nhân đến xem các đại nhân còn thiếu đồ dùng gì không?’

‘thì ra là Thanh Loan tỷ tỷ, đừng gọi ta là đại nhân, gọi ta là Thiên Nhị được rồi, ở chỗ ta rất tốt không thiếu gì cả, làm phiền Thanh Loan tỷ tỷ đi một chuyến, nhờ Thanh Loan tỷ tỷ chuyển lời đến thiếu phu nhân ở đây Thiên Nhị rất đầy đủ, cảm ơn thiếu phu nhân đã quan tâm.’

Thiên Nhị khách khí, nhưng dù sao Thanh Loan cũng nhận mệnh lệnh của Tô Nhược U nên không cần Thiên Nhị phải mở miệng, Thanh Loan ngẩn đầu lên, tỉ mỉ đánh giá cách bài trí trong phòng, trang trí cũng đơn giản quá đi, Thanh Loan âm thầm ghi nhớ đồ vật còn thiếu sau đó cáo từ Thiên Nhị đi đến phòng Thiên Nhất.

Sau Khi Thanh Loan đến thì nói ý đồ của mình cho Thiên Nhất, nhưng nàng không ngờ đối phương lại từ chối vô cùng dứt khoát, ‘Ta không cần gì cả, mời trở về.’

Nhất thời Thanh Loan cảm thấy hơi ấm ức, vị này thật không biết điều, có công phu giỏi là đặc biệt hơn người hay sao? Do thiếu gia phái tới là đặc biệt hơn người hay sao? Mặt mày anh tuấn là đặc biệt hơn người hay sao? Bưng cái mặt lạnh đó làm cơm ăn luôn đi! Nàng nhớ lúc trước mình chỉ tò mò nhìn hắn ta mấy lần mà đã bị tiểu thư nhà mình mắng, bây giờ hắn ta vẫn như thế, Thanh Loan tức giận đến nghiến răng, người này đúng là tương khắc với nàng, hơn nữa nàng còn là người bị khắc đấy.

Trong lòng Thanh Loan tức giận, mặc dù đã cố kiềm nén nhưng tính tình của nàng không phải nói thay đổi là thay đổi ngay được, nếu người ta đã từ chối thì nàng cũng không cần tốn công làm gì nữa, nàng không nhiều lời, lập tức cáo từ.

Động tĩnh của Thiên Nhất bên này, Thiên Nhị vẫn luôn để ý tới, chỉ sợ vị kia không hiểu nhân tình thế thái, vừa tới ngày đầu tiên mà đã đắc tội người ta, quả nhiên không ngoài suy đoán của Thiên Nhị, người ta đã đi mất. Ôi! Làm cộng sự với một bông hoa cao lãnh như thế, hắn cũng rất áp lực đấy.

Thiên Nhị cam chịu số phận đi đến phòng Thiên Nhất, hắn vô cùng quen thuộc tìm một cái ghế ngồi xuống, ‘Lão đại, chẳng qua người ta chỉ là một tiểu cô nương, còn là một tiểu cô nương bình thường, nàng không phải là hán tử trong ảnh vệ của chúng ta, huynh có thể đừng trơ cái mặt ra cả ngày như thế không, làm người ta sợ hãi thì biết làm thế nào? Chúng ta phải làm tròn nhiệm vụ chủ nhân giao phó chứ.’

Tuy nhiên, lông mày Thiên Nhất cũng không nhăn lại một cái, ‘Ta chỉ cần bảo vệ thiếu phu nhân thật tốt là được rồi.’

‘Lão đại, nói như huynh thì chúng ta tiếp tục làm ám vệ là được rồi, chứ không cần phải xuất hiện trước mặt mọi người làm gì.’

nói đến đây, trên mặt Thiên Nhất rốt cuộc cũng lộ ra vẻ hoang mang và bất mãn, ‘Vậy sau này ta sẽ chú ý.’

Biết như vậy đã là cực hạn, Thiên Nhị không nói tiếp nữa, đề phòng phản tác dụng, bầu không khí giữa hai người yên tĩnh trở lại, nhưng nhìn thái độ của bọn họ thì đây chính là trạng thái ở chung bình thường mà thôi.

Bỗng nhiên, Thiên Nhị đứng lên, ‘đi, chúng ta đánh một trận cho dãn gân dãn cốt đi!’

Chủ nhân vừa xây đài luyện võ nhưng bọn họ vẫn chưa sử dụng thử, đúng lúc bây giờ rảnh rỗi, nhàm chán không chịu được, đối với đề nghị của Thiên Nhị, Thiên Nhất cũng không phản đối, chỉ chớp mắt, hai người đã đi ra ngoài rồi.

Mà bên này chờ mãi cho đến khuya cũng không thấy Bùi Hạo về, thời điểm dùng bữa tối Tô Nhược U cũng không nhìn thấy Bùi phụ ở đây, chuyện này Tô Nhược U còn đỡ chứ Tiểu Phương Thị tỏ ra lo lắng rất rõ ràng, mắt hạnh chứa đầy hơi nước, mấy lầnTiểu Phương Thị muốn mở miệng hỏi nhưng bị Bùi Nhàn lén lút ngăn cản.

‘Được rồi, các con phải nhớ cho kỹ, Hạo Nhi là võ tướng, bảo vệ quốc gia chính là trách nhiệm của nó! Bất luận là bây giờ hay sau này, ta cũng không hi vọng sẽ nhìn thấy dáng vẻ này của các con nữa, trước mặt Hạo Nhi ta càng không cho phép bất kỳ ai gây ra chuyện gì quấy nhiễu tâm tư của nó, nếu để ta phát hiện được ta sẽ nghiêm trị không tha!’

Bùi lão phu phân vẫn vô cùng khí phách, vừa ra tay là chấn chỉnh toàn bộ, Bùi lão gia một lần nữa cảm nhận sâu sắc sự mạnh mẽ của thê tử nhà mình. Còn sau khi Tô Nhược U nghe xong, nàng cũng rất bội phục tài trí của lão nhân gia, bà chọn thời cơ thích hợp nhất để dẫn dắt phương hướng cho nữ nhân trong nhà, làm các nàng an lòng, bà cũng rất hiểu tâm tư các nàng.

một đêm này, Tô Nhược U đợi đến canh một là vẫn không thấy Bùi Hạo về, trong Quân Trúc Uyển đèn đuốc sáng trưng, Tô Nhược U ổn định tinh thần của mình một lần nữa mới kiềm chế được không sai người đến quân doanh dò la tin tức, ‘Thanh Nhạn, dọn dẹp một chút, chúng ta đi ngủ thôi.’

Sáng hôm sau Bùi Hạo vẫn chưa trở về, tiền viện truyền đến tin tức nói Bùi phụ cũng không có về, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà toàn bộ Bùi phủ đều vô cùng khẩn trương, dù cho gia chủ không lên tiếng, nhưng hạ nhân vẫn cảm nhận được bầu không khí không bình thường.

Lúc ăn trưa, rốt cuộc Bùi phụ cũng trở về, Tô Nhược U nhận được tin tức, nàng vội vàng rửa mặt rồi chạy đến tiền viện, khi Tô Nhược U đến, Bùi lão gia và Bùi lão phu nhân đều ở đây nhưng lại không thấy Bùi phụ, chắc do một đem không ngủ nên lúc này Bùi phụ đã về Tứ Bình Cư chỉnh trang lại rồi.

Bùi lão phu nhân thấy Tô Nhược U đến nhanh như thế, bà biết nàng rất sốt ruột, đương nhiên, đôi tiểu phu thê vừa thành thân có bốn ngày, còn đang trong thời điểm tân hôn ngọt ngào, nhưng không ngờ lại có chuyện xảy ra, đúng là lũ người Man trời đánh!

không đầy thời gian uống một chung trà thì Bùi phụ đã đến, đi theo phía sau là Tiểu Phương Thị và Bùi Nhàn Bùi Yên.

Sau khi mọi người ổn định chỗ ngồi xong, Bùi lão gia mới lên tiếng, ‘Hôm nay tất cả mọi người đều có mặt ở đây nhưng lại không có Hạo Nhi, con hãy nói cho mọi người nghe một chút, để tránh cho mọi người tò mò bất an, tự mình dọa mình.’

‘Dạ, cha, ở đây đều là người trong nhà, vậy con xin nói thẳng, trận chiến này của Đại Hạ và Man quốc là không thể tránh được, Hạo Nhi được phụ chính Vương gia coi trọng nên nó sẽ xuất chinh, chuyện này chắc như đinh đóng cột, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, không được cản bước chân Hạo Nhi.’

nói xong, ánh mắt Bùi phụ vô tình đảo qua Tô Nhược U, có mấy phần thâm ý.

Lúc này, hai bàn tay giấu dưới tay áo của Tô Nhược U đã nắm chặt lại với nhau, dù trước đó nàng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt nhưng trong lòng nàng vẫn không ổn, đó là chiến trường đấy, xương trắng chất đống ngoài đó, mà phu quân của nàng lại muốn đến cái nơi ăn thịt người kia.

Tuy trong lòng nghĩ như thế nhưng ngoài mặt Tô Nhược U vẫn rất bình tĩnh, nàng mặc kệ ánh mắt thâm ý của Bùi phụ, hay ánh mắt quan tâm của mọi người, cả những ánh mắt tò mò, nàng phải dốc toàn lực trụ vững, người kia là phu quân của nàng, đó là lựa chọn của hắn, mặc dù nàng không thể đồng hành, nhưng nàng sẽ ở đây thay hắn hiếu kính trưởng bối chu đáo, yêu thương mọi người trong nhà, chăm sóc mình thật tốt, chờ hắn trở về....
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 1 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như amply karaoke hang bai xin california 128b cali 468b cali 88s ☎️ 0983321569, am ly phuong anh den nhay cuc dep pmt cu chi rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status