Tướng quân sủng thê

Chương 70: Chia xa


một đoạn thời gian sau đó, vào ban ngày gần như Tô Nhược U chưa từng gặp qua Bùi Hạo, lúc này trong kinh thành cũng bắt đầu râm ran truyền tin Man Quốc bắt đầu rục rịch, dân chúng trong kinh thành không có cảm nhận nhiều về chuyện quốc gia đại sự nhưng trong thành có rất nhiều thương nhân vãng lai, người một câu, ta một câu, lại nói đến thái độ của phụ chính vương đối với Man quốc những năm gần đây, không cần nói mọi người đều biết, trận chiến này giữa Đại Hạ và Man Quốc là tình thế bắt buộc.

Vì vậy, mấy ngày nay, đường phố trong kinh thành không hối hả như xưa nữa, tuy dân chúng trong kinh không tích trữ lương thực trắng trợn như các thành trấn phương Bắc, nhưng bầu không khí tiêu điều hơn thường ngày không ít, trước chiến tranh dân chúng trong kinh vẫn thể hiện sự bình tĩnh của một người dân hoàng thành, mạnh mẽ hơn dân chúng vùng khác rất nhiều.

Trong khoảng thời gian này, hạ nhân Bùi phủ càng dè dặt, nhất cử nhất động của thiếu gia nhà bọn họ người ngoài còn biết rõ hơn, từ khi thiếu gia theo thiếu phu nhân trở về lại mặt sau ba ngày thành thân, vào ban ngày bọn họ chưa từng gặp lại hắn, bọn họ cũng chỉ là hạ nhân nô bộc, có điều bọn họ đang ở nhà quyền quý nên rất có hiểu biết, thời điểm này, không có ai ngu ngốc đi chọc gia chủ thần kinh đang căng thẳng.

Bên trong Quân Trúc Uyển, Tô Nhược U đang ngồi ở trên giường, việc trong tay chưa từng ngừng lại, cuộc chiến này đánh đến không biết khi nào mới kết thúc, ngoại trừ chuyện chuẩn bị y phục mùa hè và áo bào mùa thu cho Bùi Hạo, nàng chủ yếu may thêm mấy bộ áo bông mùa đông, phu quân nhà mình ra chiến trường đánh giặc, nàng không giúp được cái gì, nhưng y phục tùy thân của hắn nhất định phải do chính tay người thê tử là nàng làm, không có nguyên nhân khác, chỉ là tâm ý của nàng mà thôi.

"Thiếu phu nhân, nên dùng bữa trưa rồi." Mắt thấy sắp đến giờ ăn trưa rồi mà Tô Nhược U vẫn vùi đầu bắt tay làm áo bông, Lý thị không nhịn được nhắc nhở một câu.

Ôi, tình cảm giữa thiếu gia và thiếu phu nhân rất tốt, y phục của thiếu gia, thiếu phu nhân không cho phép ai chạm vào, từng đường kim mũi chỉ đều tự nàng may, hơn nữa do không biết khi nào thì đại quân xuất phát, chuyện này rất náo loạn, thiếu phu nhân thừa dịp thiếu gia không ở nhà mà thức trắng đêm may vá, người nào khuyên cũng không được, nàng còn sợ thiếu gia biết nên đặc biệt dặn mọi người không được phép nhiều chuyện, Lý thị với tư cách là nhũ nương của Tô Nhược U, nhìn thấy cũng không tránh khỏi đau lòng.

"Nhũ nương, chờ thêm một chút nữa, ta làm cái tay áo nữa là xong rồi." Tô Nhược U vẫn không ngẩn đầu, nàng chỉ trả lời một câu như thế, công việc may vá trên tay vẫn không ngừng lại.

Mấy ngày nay làm ngày làm đêm, nàng đã làm được năm bộ trung y, hai bộ y phục mùa hè, hai bộ mùa thu, còn cái áo bông này nếu không có chuyện gì xảy ra, nàng làm đến sáng mai là kịp hoàn thành rồi, tất cả y phục nàng làm đều sẫm màu, bông thì vừa mới thu hoạch, vô cùng ấm áp.

Theo như tin tức mấy ngày nay nàng thăm dò được từ miệng Bùi Hạo, cơ hội đại quân xuất phát trong tháng này cũng không lớn lắm, dù sao trong triều đình vẫn còn tranh luận xem có nên xuất binh chinh chiến hay không, mặc dù thái độ của Phụ Chính vương đối với Man Quốc rất rõ ràng, nhưng hoàng thượng vẫn chưa hạ chỉ, cho nên, nàng vẫn còn thời gian làm thêm vài món nữa.

May là gần đây Tô Nhược U cũng rảnh rỗi, Bùi lão phu nhân rất cảm động khi nàng gấp gáp may y phục cho cháu trai nhà mình, nên bà miễn tất cả công việc thỉnh an thường ngày của nàng, từ sau khi kính trà ngày đó Tiểu Phương Thị cũng không có đến phiền nàng, quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu trong khoảng thời gian này coi như là bình an vô sự.

Ngược lại, mấy ngày gần đây, Bùi Nhàn và Bùi Ninh có đến Quân Trúc Uyển tìm nàng vài lần, nhưng thấy nàng bận rộn nên mấy ngày sau đó không tới nữa, có điều chiều hôm qua Bùi Nhàn mang đến một bộ áo bào mùa thu do chính tay muội ấy làm cho Bùi Hạo, không quan tâm đường may thế nào, phần tâm ý này của muội ấy, Tô Nhược U cũng nhận lấy.

Ước chừng qua thời gian uống cạn chén trà, ngay lúc Lý thị chờ đợi sắp nóng nảy, Tô Nhược U mới cầm lấy kéo, một tay thuần thục đánh móc kết, sau đó cắt chỉ, so đi so lại, cuối cùng nàng vẫn không yên lòng, tuy nàng đã học may vá rất lâu rồi, nhưng làm áo bông cho người ta thì là lần đầu, dù sao một đại tiểu thư như nàng, mười đầu ngón tay chưa từng dính một gọt nước xuân, phần lớn học cho biết thôi chứ chuyện làm áo bông đã có tú nương trong nhà lo liệu, ‘Nhũ nương, người tới đây giúp ta nhìn xem, ta có may sai đường nào không?’

Lý thị đi đến, bà nhìn xa xa một chút sao đó mới quan sát tỉ mỉ, ‘Rất đẹp, lần đầu tiên làm mà thiếu phu nhân có thể làm được thế này là rất giỏi rồi, nếu thiếu gia biết được, nhất định ngài ấy sẽ rất hiểu tấm lòng của thiếu phu nhân, sẽ rất cảm động cho mà xem.’

‘Ai cần chàng ấy cảm động....’

nói đến chuyện này, da mặt Tô Nhược U vẫn rất mỏng, mặc dù người nào đó vẫn luôn vùi đầu trong quân doanh thao luyện, nhưng buổi tối vẫn dồi dào tinh lực đi giày vò nàng, nàng không biết hắn lấy sức từ đâu nữa.

Nghĩ như thế, tâm trạng Tô Nhược U bỗng ảm đạm, nàng nhỏ giọng nói một câu, ‘Ta chỉ hi vọng sau khi chàng ra chiến trường có thể bình an trở về gặp ta là được rồi....’

Từ lúc Tô Nhược U nhận ra mình thích Bùi Hạo, hắn đã nóng bỏng và bá đạo như vậy, khiến cho nàng không có cách nào kháng cự, có thể nàng không biết là, trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà nàng lại thương hắn nhiều như thế, nếu trận chiến này không xảy ra, cuộc sống sẽ tĩnh lặng như tấm gương, soi thấy nàng để hắn trong lòng, soi thấy nàng yêu hắn, bây giờ nàng không thể nào tưởng tượng nổi cuộc sống sau này, nếu không có hắn nàng biết phải trải qua thế nào, trước đây nàng vẫn cố hết sức chống đối hắn, nhưng không ngờ, cuối cùng nàng vẫn rơi vào trong ma chưởng của hắn, tiến vào bẫy của hắn, nàng không có cách nào tự kiềm chế, mà nàng cũng không muốn kiềm chế.

*******

Hôm nay là hai mươi chín tháng sáu, Hạ Cảnh đế rốt cuộc đã hạ chỉ, dán Hoàng bảng, chiêu cáo thiên hạ, gần đây Man Quốc vi phạm hiệp ước liên minh mà hai nước đã ký kết từ trước, không ngừng quấy nhiễu biên cương Đại Hạ, dân chúng biên cương khổ sở không thốt nên lời, Man Quốc luôn âm thầm xây dựng lực lượng, đóng quân tại biên cảnh, lũ người kia lòng lang dạ thú, người qua đường đều biết, lúc trước Đại Hạ lo lắng hai nước chiến tranh sẽ khiến dân chúng lầm than, nhưng Man Quốc vẫn không biết chừng mực, xâm chiếm quốc gia chúng ta một lần nữa, hôm nay Đại Hạ không thể tiếp tục nhịn, cũng không muốn nhịn, chọn ngày khởi hành, phái phụ chính vương Mẫn Hoằng Duệ đại giá thân chinh, dẫn theo tám mươi vạn đại quân, tiến đến Tây Bắc, làm rạng danh đất nước.

Lần này Đại Hạ đã chính thức tuyên chiến với Man Quốc, nhưng lúc này Bùi Hạo đã âm thầm dẫn đầu Kiêu Kỵ Doanh và các quân doanh khác, tổng cộng hơn hai vạn người im lặng tiến vào Định Châu ở Tây Bắc trước rồi.

Cũng vì thế mà Tô Nhược U không thể chuẩn bị thêm mấy món nữa, may mắn là chỗ Bùi lão phu nhân và Tiểu Phương Thị cũng có có chuẩn bị, tuy rằng lần này Bùi Hạo bất ngờ nhận lệnh hành quân gấp chỉ có thể mang theo mấy bộ, nhưng may là có đoàn xe theo phía sau, các món còn lại có thể gửi theo xe cho hắn.

Lúc trước Bùi Hạo có để lại ảnh vệ, ngoại trừ Thiên Nhất và Thiên Nhị có nhiệm vụ bảo vệ Quân Trúc Uyển, những sân viện khác của Bùi phủ đều có hai người trông coi, bọn họ đều là cao thủ đứng hạng mười trở lên, người nhà là điểm mấu chốt của Bùi Hạo cũng là nhược điểm duy nhất của hắn, hắn không thể chịu nổi nếu bọn họ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cho nên hắn chỉ có thể phái người hắn tin tưởng bảo vệ, hắn mới không lo lắng mà yên tâm giết địch ở tiền tuyến.

Hơn nữa trước khi chuẩn bị lên đường Bùi Hạo đã dặn dò mấy ảnh vệ ở lại, chỉ cần có bất cứ người nào có hành vi xấu muốn tiếp cận Bùi phủ, thì cứ đánh chết, nhưng nếu ảnh vệ nào bảo vệ Bùi phủ không chu toàn để xảy ra chuyện, vậy thì cứ xách đầu đến gặp hắn.

Về phần mấy người khác trong ảnh vệ Bùi Hạo đều dẫn theo, hắn huấn luyện ra người, có thể không hiểu được bày binh bố trận nhưng với bản lĩnh của bọn họ, tại thời khác quyết định, thường có thể nắm rõ thề cục của chiến tranh. Đương nhiên, những ảnh vệ này cũng có thể trở thành đòn sát thủ của hắn. Bùi Hạo cũng không định để bọn họ lộ diện. Để bảo vệ tính mạng mình hắn phải tính toán một chút, dù sao mạng hắn bây giờ tuyệt đối không thể mất được, sau khi đánh trận này xong, hắn còn phải về nhà ôm tiểu thê tử của mình, còn phải sinh một đống cục cưng nữa.

Mà lúc này, Tô Nhược U đang ngồi trong thư phòng nhỏ của Quân Trúc Uyển, mắt vẫn luôn nhìn ra ngoài khung cửa sổ bằng trúc, một lúc lâu cũng không nhúc nhích, Lý Thị, Thanh Nhạn và Thanh Loan thấy nàng như vậy đều đau lòng không thôi. Từ khi thiếu gia rời đi, thiếu phu nhân thường xuyên ngẩn người, giống như không còn ai bầu bạn, cái gì cũng không có hứng thú, đoán chừng cơm cũng là do các nàng đốc thúc nên mới ăn, nhưng các nàng biết rõ trong lòng thiếu phu nhân không có sa sút.

‘Thiếu phu nhân, tô tỳ nghe nói lần này phụ chính vương muốn đại giá thân chinh, nếu không...chúng ta đưa thiếp mời cho nhị tiểu thư và tam tiểu thư, mời các nàng đến Bùi phủ ngắm cảnh giải sầu đi.’

Thanh Nhạn đi tới, nhỏ giọng lôi kéo tâm trí đã bay xa của Tô Nhược U lại, Thanh Nhạn chỉ hi vọng lúc này, Tam tiểu thư có tài ăn nói và nhị tiểu thư tỉnh táo thành thục có thể giúp thiếu phu nhân bớt mất mát.

Quả nhiên, khi nhắc đến tiểu muội cũng ở lại một mình giống nàng, Tô Nhược U mới có chút vui vẻ, nàng thật sự không phải là một tỷ tỷ tốt, lúc nào cũng đắm chìm trong u sầu của mình mà quên mất phụ chính vương cũng ra chiến trường, nàng còn có lão phu nhân làm chỗ dựa, mà trong phụ chính vương phủ chỉ có một mình tiểu muội, lúc này muội ấy chắc cũng sống không tốt.

Hơn nữa, còn có hôn sự của Nhị muội, nàng và tiểu muội đều xuất giá rồi, mặc dù có nguyên nhân, nhưng tỷ tỷ còn chưa đính hôn mà tiểu muội đã xuất giá trước, điều này không hợp lý chút nào. Cũng may nàng và tiểu muội gả cho người quyền quý nên mới có thể chặn miệng những người nhiều chuyện ngoài kia. Nhưng dù sao Nhị muội đã cập kê, muội ấy cũng đã bày tỏ thái độ với biểu ca, vậy chuyện hôn sự của muội ấy nhất định phải tính toán cho tốt, nàng phải chọn cho nhị muội một lang quân như ý.

đã có chuyện khác cần lo, Tô Nhược U tạm thời bỏ qua những chuyện quanh quẩn trong lòng mấy ngày nay, nàng lập tức sai Thanh Nhạn chuẩn bị giấy bút, nàng không chỉ đưa hai thiếp mời cho cho hai muội muội, mà còn đưa cho Di tỷ tỷ, Dao Nhi muội muội, Huệ Nhi muội muội. Từ khi nàng xuất giá đến nay, các nàng đã lâu không tụ họp, nhân cơ hội này tất cả gặp nhau một lần mới được.

Lý thị và Thanh Loan nhìn thấy thiếu phu nhân có sức sống trở lại thì nhìn nhau cười cười, quả nhiên Thanh Nhạn có cách!

Trước vẻ mặt lấy lòng rõ ràng của hai người kia, Thanh Nhạn vẫn bình tĩnh như nước, chẳng qua nàng chỉ không muốn nhìn thấy dáng vẻ buồn bả ỉu xìu của thiếu phu nhân, thiếu phu nhân ở trong mắt nàng vĩnh viễn vẫn luôn điềm tĩnh thận trọng, khí định thần nhàn mới đúng, nàng chỉ tìm lại thiếu phu nhân trước kia mà thôi.

Nhưng mà, trực giác nói với Thanh Nhạn, chắc hẳn thiếu phu nhân cũng nhận ra thái độ của mình khiến các nàng lo lắng nên mới chịu phối hợp như thế...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 1 lượt.

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như om mani padme hum, vo thuong thich giac thien Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status