Tuyệt sắc thái giám: Yêu hậu đùa lãnh hoàng

Chương 86: Đi đến Nam Uyển, bị chất vấn



Ánh chiều tà chiếu vào mùa hè huyền ảo tịch liêu, chim non ở đầu cành nhẹ giọng ngân nga, lá non lay động theo làn gió, bầu trời xanh trong, không một gợn mây nhỏ, như loại bỏ tất cả tạp sắc, hoa lệ lấp lánh sáng lên.

Khúc Đại Hưng từ cửa đi vào, nhìn Đoàn Cẩm Sơ nằm lỳ ở trên giường nhàm chán đếm đầu ngón tay, không khỏi hơi nhíu mày nói: "Tiểu Sơ tử, ngươi ngày ngày vùi ở trong phòng buồn bực sẽ sinh bệnh đấy."

"Khúc công công!" Đoàn Cẩm Sơ nghiêng đầu lại, ngẩn người, vội xuống giường, nói: "Khúc công công sao ngươi lại tới đây? Mời ngồi, để ta pha trà cho ngươi."

"Tiểu Sơ tử không cần bận tâm, ta mới vừa uống trà xong, ở bên ngoài gặp phải Tiểu Thuận Tử, hắn nói ngươi từ lúc hồi cung vẫn ở trong phòng không đi đâu cả, như vậy sao được? Tuy nói Lộ tổng quản cho ngươi nghỉ phép một thời gian, nhưng ngươi có thể đi dạo trong viện một chút cũng không sao, phơi nắng mặt trời, còn có thể đi loanh quanh bên ngoài, trong cung nhiều cung nữ, từng bước từng bước không dễ tìm, nói không chừng trong lúc vô tình sẽ gặp muội muội ngươi!" Khúc Đại Hưng ngồi trên băng ghế cạnh bàn, nhìn Đoàn Cẩm Sơ nói.

"A, ta sẽ đi." Đoàn Cẩm Sơ kéo kéo môi, thần sắc có chút mơ hồ, hồi cung cũng bảy tám ngày rồi, rốt cuộc bảy ngày hay là tám ngày đây? Hoặc chừng mười ngày? Cảm giác đã qua thật lâu, lại tựa như mới vừa hôm qua......

"Đúng rồi, tiểu Sơ tử, mấy ngày nay vội vàng, ta cũng chưa kịp hỏi thăm ngươi, hôm đó ở Vĩnh Lạc cung ngươi đắc tội Lý công công, sao lại thành đi Bát vương phủ rồi? Nghe nói là Cửu công chúa mang ngươi đi phải không?" Khúc Đại Hưng nghi ngờ hỏi.

Đoàn Cẩm Sơ phục hồi tinh thần lại, gật đầu một cái, "Đúng vậy, Cửu công chúa mang ta đi Bát vương phủ, để cho ta hầu hạ Bát Vương gia mấy ngày."

"Vậy sao Lý công công lại bị phạt quỳ? Hơn nữa còn là Lộ tổng quản tự mình phạt, phải biết, Lý công công và Lộ tổng quản là đồng hương, ngày thường Lộ tổng quản luôn thiên vị Lý công công, kỳ quái hơn chính là, Lộ tổng quản vậy mà lại thả ngươi, toàn bộ kính sự phòng đều bồn chồn, ngay cả quản sự chúng ta cũng không được đãi ngộ như thế, huống chi ngươi chỉ là một thái giám sai vặt thôi!" Khúc Đại Hưng mày nhíu chặt, bụng đầy nghi vấn.

Đoàn Cẩm Sơ chớp chớp mắt, suy nghĩ một chút cười nói: "Ha ha, Khúc công công, ta tiết lộ cho ngươi biết, chính Cửu công chúa căn dặn Lộ tổng quản, Cửu công chúa nói nàng sẽ giúp ta bảo toàn."

"A? Cửu công chúa thế mà ra mặt cho ngươi?" Khúc Đại Hưng kinh ngạc không thôi, tiếp theo vui mừng cười lên, "Tiểu Sơ tử, nói vậy, Cửu công chúa có đại ân với ngươi, ngươi đúng là gặp quý nhân rồi!"

"Ừ." Đoàn Cẩm Sơ gật đầu một cái.

"Vậy sao? Nếu Cửu công chúa thích ngươi như vậy, ngươi có thể cầu xin Cửu công chúa tìm muội muội giúp ngươi! Tìm được rồi ta sẽ nghĩ cách cho ngươi xuất cung, vậy ngươi không cần phải làm thái giám nữa!" Khúc Đại Hưng hào hứng nói.

"Ách......" Đoàn Cẩm Sơ vừa ngẩn người, cứng ngắc nhìn Khúc Đại Hưng, nhất thời không biết nên trả lời thế nào, mà Khúc Đại Hưng còn tưởng nàng nhát gan không dám, lại nói: "Tiểu Sơ tử, ngươi có thể mời được Cửu công chúa ra tay, là có bao nhiêu mặt mũi a, xem ra, Cửu công chúa đối với ngươi không phải là tốt bình thường, nên ngươi cầu xin chuyện nhỏ này, sẽ không sao đâu."

"A, vậy ta nên thử một chút." Đoàn Cẩm Sơ bối rối gật đầu đáp ứng.

Khúc Đại Hưng thở dài một hơi, đứng lên, "Ai, tiểu Sơ tử, tâm trạng ngươi thật quá tệ, ngươi xem hôm nay thời tiết tốt như vậy, ra ngoài dạo một chút đi."

"Ha ha, ta sẽ đi, đa tạ Khúc công công quan tâm." Đoàn Cẩm Sơ ngẩng đầu lên, thật dạ cười nói.

"Ha ha, ngươi là ân nhân cứu mạng ta, quan tâm một chút có là gì, giờ ta phải đi, có nhiều việc gấp đang chờ." Khúc Đại Hưng cười, nói xong xoay người đi ra.

Đoàn Cẩm Sơ rót ly trà, vừa uống, vừa ngẫm nghĩ: "Cửu công chúa...... Ừ, nhất định là nàng giúp một tay, mọi chuyện do nàng định đoạt, ta cũng nên đi cảm tạ nàng!"

Trải qua một phen đắn đo trước sau, Đoàn Cẩm Sơ vuốt lại y phục trên người, chậm rãi bước ra.

Thong thả men theo lối đi trong cung, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn phía chân trời, lại bị ánh nắng gay gắt chói mắt mở không ra, chung quanh biến thành tối đen như mực, nhắm mắt lại một lúc lâu, lại thấy thế giới tươi sáng

Nam Uyển.

"Bẩm công chúa, thái giám Kính sự phòng tiểu Sơ tử cầu kiến!" Tử Liên từ cửa son đi vào, khẽ cúi người nói.

"A? Tiểu Sơ tử! Ngươi mau truyền hắn vào đi!" Sở Lạc Dĩnh tựa trên ghế quý phi ngẩng đầu lên, ngẩn người, sau đó lập tức nói.

"Dạ, công chúa!"

Tử Liên lui ra, Sở Lạc Dĩnh nghiêng người tựa lại trên giường êm, lan chỉ đưa ra, Tử Yên vội châm trà hai tay dâng lên. Nhẹ cầm ly trà, ánh mắt Sở Lạc Dĩnh chăm chú nhìn ra cửa.

Đoàn Cẩm Sơ cúi đầu, theo sau Tử Liên, đến gần Sở Lạc Dĩnh quỳ xuống, "Nô tài tiểu Sơ tử thỉnh an Cửu công chúa!"

"Tiểu Sơ tử, Bổn cung đang định tìm ngươi!" Sở Lạc Dĩnh trầm mặt, giọng nói lạnh nhạt.

Đoàn Cẩm Sơ không hiểu ngẩng đầu, nghi ngờ nói: "Cửu công chúa, ngài tìm nô tài có chuyện gì sao?"

"Dĩ nhiên!" Sở Lạc Dĩnh đôi mi thanh tú như thêu, hớp một ngụm trà, chuyển tách trà cho Tử Yên, sau đó đứng lên, gọi Đoàn Cẩm sơ: "Ngươi theo bản cung!"

"Dạ!"

Đoàn Cẩm Sơ mờ mịt gật đầu một cái, đứng lên theo Sở Lạc Dĩnh đi khuê phòng, bỏ một đám thái giám cung nữ lại bên ngoài.

"Tiểu Sơ tử, Bổn cung vừa từ Bát vương phủ hồi cung, Bổn cung bảo ngươi làm Bát Vương gia vui vẻ, sao hôm nay Bản cung đến, thấy Bát Vương gia còn buồn bực hơn trước đây?" Sở Lạc Dĩnh nhíu chặt đôi mi thanh tú, không vui chất vấn.

"Điều này......" Đoàn Cẩm Sơ chần chờ, không khỏi lại cúi thấp đầu xuống, im lặng một lúc lâu, mới lắc đầu nhẹ giọng nói: "Dạ! Nô tài không biết."

"Tiểu sơ tử, sao Bổn cung phát hiện ngươi cũng là lạ? Ừ? Ngươi không phải là luôn nói thật nhiều sao? Giờ cả nửa ngày chỉ trả lời Bổn cung mấy chữ, ngươi thành thực giải thích cho bổn cung, ngươi hầu hạ Bát Vương gia thế nào?" Sở Lạc Dĩnh tiến tới một bước, hồ nghi nhìn chằm chằm Đoàn Cẩm Sơ, hung tợn nói: "Ngươi ngẩng đầu lên cho Bổn cung!"

"Ách......" Đoàn Cẩm Sơ kinh ngạc hết sức, suy nghĩ một chút, chậm rãi ngẩng đầu, thong dong ngước mắt nhìn Sở Lạc Dĩnh, cười nhạt nói: "Công chúa quá lo lắng, nô tài rất bình thường, nô tài lần đầu tới thỉnh an công chúa, phải chăng nô tài không đúng quy củ? Lại nói Bát Vương gia, nô tài cũng không còn hầu hạ cạnh bên, nghe nói Bát Vương gia tính tình trầm muộn từ xưa đến nay, cũng không phải chỉ mấy ngày là có thể thay đổi!"

"Phải không? Vậy ngươi nói cho bản cung, ngươi đi mấy ngày nay đã làm gì? Xảy ra chuyện gì?" Sở Lạc Dĩnh rõ ràng không tin, tiếp tục truy vấn nói.

"Hồi bẩm công chúa, nô tài làm việc vặt, không có gì cơ hội nhìn thấy Vương gia, Vương gia ngày đầu tiên đã không thích Nô tài? Còn cho người dắt ra một con chó ngao Tây Tạng hù dọa nô tài, làm nô tài bị dọa ngất rồi, sau đó, nô tài cũng không được Vương gia chào đón." Đoàn Cẩm Sơ mạnh miệng bịa chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3.5 /10 từ 2 lượt.

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như kinh duoc su, Ngày 8 Trì chú cầu nguyện tật dịch tiêu trừ, quốc thái dân an rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của Quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status