Tuyệt sắc thái giám: Yêu hậu đùa lãnh hoàng

Chương 99: Cải tạo cuộc sống thường ngày, ngăn cách thái giám và nữ nhân



Nắng chiều nghiêng nghiêng, lạc nhật dư âm hắt vào hậu viện nhuộm hồng cả mảnh vườn, trong ánh hào quang rạng rỡ, một bóng dáng yêu kiều rong chơi quanh sân, khuôn mặt vui sướng tươi cười.

"Cười một cái, trẻ mười năm!

Cuộc sống chỉ có thể tự phấn đấu,

đừng có cùng người nói làm gì,

Phú Quý có thể mượn Ngân trăm lượng,

nghèo khó khó cầu thước rưỡi hợp,

đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi quân tử ít,

thêm gấm thêm hoa tiểu nhân nhiều,

thân bằng dầy hữu chớ toàn dựa giẫm,

tình đời nhanh hơn Phù Vân mỏng......"

Bữa tối sau đó, Đoàn Cẩm Sơ vui vẻ nhẹ tản bộ ở hậu viện, vừa giãn gân cốt, vừa biểu đạt cuộc sống tình đời, đang đọc đến chỗ kích tình, cúi đầu, phát hiện rõ ràng trên đất nhiều hơn vài cái bóng, khóe miệng rụt rụt, thanh âm đột nhiên ngừng lại, chợt vừa quay đầu, lại thấy sau lưng sáp lên vô số thái giám!

"A ——"

Theo bản năng Đoàn Cẩm Sơ thét lên một tiếng, cả đám thái giám hốt hoảng rối rít lui về sau ba bước, sau đó dùng tay vỗ ngực thở không dứt, một trung niên thái giám the thé nói: "Tiểu Sơ tử, như ngươi vậy sẽ hù dọa chết người đấy!"

"Này, chính các ngươi mới hù chết ta thì có? Nói! Từng người các ngươi trộm đứng sau lưng ta làm gì?" Đoàn Cẩm Sơ mặt mày hung hăng, ngón tay nhỏ nhắn lần lượt chỉ những thái giám chất vấn.

"A, ha ha..... ." Một đám thái giám cười khan, rối rít khoát tay lắc đầu, "Không có gì, cái gì cũng không còn, chính là thấy tiểu Sơ tử ngươi duỗi tay đá chân, chúng ta cho là ngươi đang luyện công!"

"Stop! Bản thái giám không biết võ công, chỉ hư trương duỗi thế đá vài cái!" Đoàn Cẩm Sơ khóe miệng nhếch lên nói một hơi, khinh bỉ trợn mắt nhìn mấy lần, hừ, nhóm thái giám này từ trước đến giờ đối với nàng không có gì hay, trước kia cả đám nịnh bợ Lý nước rửa chén, nay không biết có chủ ý gì lại tới nhìn sắc mặt nàng!

"Hắc hắc, tiểu Sơ tử, ngươi hôm nay thật là uy phong, ngay cả Bát Vương gia cũng tự mình tới cửa, Bát Vương gia có thể hạ mình đến kính sự phòng chúng ta đều thơm lây hỉ khí ngươi nha!" Thái giám Giáp đưa ra ngón tay cái, mặt lấy lòng nịnh hót nói.

"Không phải sao, dáng dấp tiểu Sơ tử kính sự phòng chúng ta tuấn mỹ, đây là do mẹ sinh tốt, chủ tử xem cũng thích a!" Thái giám Ất nhìn chằm chằm Đoàn Cẩm Sơ, mặt hâm mộ.

"Ai, nếu ta cũng có thể khiến các chủ tử vui vẻ thì tốt rồi! Nhìn tiểu Sơ tử xem, thật tốt số a, tổng quản đại nhân nghiêm lệ thế kia, cũng đặc cách cho tiểu Sơ tử nghỉ ngơi......"

Thái giám Bính lời ghen tỵ hâm mộ hận còn chưa nói hết, trên đầu liền bị trung niên thái giám ban nãy vỗ một cái, trách mắng: "Ngươi miệng thối, là muốn đến tai tổng quản đại nhân, xé miệng ngươi sao?"

"Trương công công, nô tài sai lầm rồi, cầu xin Trương công công khai ân!" Thái giám Bính vội sợ hãi quỳ xuống, vừa dập đầu vừa xin tội.

Đoàn Cẩm Sơ bĩu môi, nhàm chán chuẩn bị trở về phòng, cùng dây dưa với đám thái giám này, thật không có tiền đồ, cho nên, nàng nhanh chóng rời đi!

Vậy mà, còn chưa kịp bước ra, tại cửa chính lại truyền đến một hồi âm thanh xột xột xoạt xoạt, tất cả thái giám xoay người nhìn sang, chỉ thấy bốn năm gã thái giám khiêng mộc bản, hai ba gã thái giám ôm chăn đệm giường gối đầu mới đi vào trong, cuối cùng theo vào chính là.... tiểu Xuyên tử!

Két......

Đoàn Cẩm Sơ cũng như đám thái giám kia trợn to hai mắt, từ xa, tiểu Xuyên tử nhìn thấy nàng, vội mỉm cười đi tới, lại hơi chắp tay khom lưng nói: "Tiểu Sơ tử công công, nô tài hành lễ ra mắt!"

"Khụ khụ!" Đoàn Cẩm Sơ bị sặc dùng sức ho lên, tiểu Xuyên tử choáng váng, vội giơ tay lên muốn cho giúp nàng vỗ lưng thuận tức, bàn tay đến giữa không trung, lại đột nhiên cứng đờ, mặt luống cuống mà nói: "Tiểu Sơ tử, tốt, tốt, không sao rồi, ta......"

"Tốt cái đầu ngươi!" Đoàn Cẩm Sơ đấm một quyền lên bả vai tiểu Xuyên tử, mặt đen lại nói: "Ngươi đi theo ta!"

Nói xong, quay người lại, thấy những thứ đồ mới kia đám thái giám trực tiếp khiêng về phía phòng của nàng, Đoàn Cẩm Sơ ngạc nhiên, vội chạy theo, "Ai, các ngươi làm gì thế?"

Tiểu Xuyên tử nháy mắt mấy cái, xoay người lại, trừng mắt nhìn bộ mặt tò mò của cả đám thái giám, chắp tay sau lưng, đứng thẳng người, nghiêm mặt, "Nhìn cái gì? Các ngươi đi làm việc đi!"

"Dạ dạ dạ, nô tài cáo lui!" Một đám thái giám vội cúi thân, lui về phòng mình.

Trong phòng, Đoàn Cẩm Sơ dựa vào bình phong giương mắt nhìn, những thái giám kia nhanh nhẹn dọn giường nàng và Tiểu Thuận Tử, sau đó khiêng ra thay bằng giường đơn, lại trải lên đệm giường mới, sàng đan, ngay cả gối đầu và chăn tất cả đều đổi thành đồ mới, hơn nữa còn trải thêm màn lụa trắng như tuyết.

"Ai, ai kêu các ngươi làm vậy hả? Biến giường này thành giường nhỏ như vậy, ta và Tiểu Thuận Tử phải xuống đất nằm sao?" Đoàn Cẩm Sơ đôi mi thanh tú nhăn lại thật sâu, không khỏi nghi ngờ mở miệng hỏi.

Vậy mà, những thái giám kia chỉ lẳng lặng làm việc, toàn bộ ra vẻ không nghe, không một người chịu trả lời nàng.

"Ai ai ——"

"Xin công công ngồi lên giường đi, nô tài muốn di chuyển bình phong." Một thái giám bước tới, khom người, giọng cung kính khách khí ngắt lời Đoàn Cẩm sơ "Ai".

Đoàn Cẩm Sơ bị buộc ngồi trên giường mới, nhìn chằm chằm những thái giám đem phiến bình phong dời ra phía trước, lại đem mấy cái ghế dài mang ra phòng ngoài, dọn sạch chân giường ván giường, chỉ trong chốc lát, chỉ còn lại giường đơn.

Đoàn Cẩm Sơ không thể tưởng tượng nổi, ở giữa giường đơn và giường hai người bên kia, những thái giám lại cho kéo lên tấm rèm đen dầy cộm nặng nề, nàng ngồi bên này, nhìn không tới bên kia nửa phần!

Đang ngơ ngác, lại có hai thái giám đi vào, bưng tới bồn mới chén đũa mới, tiếp theo còn bưng tới một bộ trà cụ mới, chất men tinh tế thượng đẳng.

"Nô tài cáo lui!" Sau đó cả đám thái giám khom người, hành lễ, cùng nối đuôi lui ra.

"Ai, các ngươi, đợi đã nào...!" Đoàn Cẩm Sơ lúc này mới phản ứng được, vội nhảy dựng lên muốn đuổi theo để hỏi cho rõ, lại thấy tiểu Xuyên tử đứng ở cửa!

Tiểu Xuyên tử đóng cửa đi vào, kéo Đoàn Cẩm Sơ vào nội thất, sau đó buông tay quỳ xuống, nói: "Nô tài thỉnh an tiểu chủ!"

"Tiểu chủ? Tiểu Xuyên tử, đầu óc ngươi bị lừa đá rồi à, hay bị heo đụng hả? Ngươi quỳ bái ta làm gì?" Đoàn Cẩm Sơ bước tới, hung hăng xách vai tiểu Xuyên tử, trừng mắt quát hắn.

Tiểu Xuyên tử liếc nhìn Đoàn Cẩm Sơ, vội cúi đầu, vuốt vuốt mái tóc xin lỗi nói: "Tiểu Sơ tử, ta, ta thật sự không nhìn ra cô là...... Rốt cuộc, lại cùng cô ngủ chung giường......"

"Hả? Ngươi biết rồi sao?" Đoàn Cẩm Sơ miệng há to như quả trứng gà hỏi.

Tiểu Xuyên tử gật đầu một cái, nói: "Đúng vậy, về sau ta cũng ở lại đây, chủ tử phái ta hầu hạ cô, mặc dù không có danh phận, nhưng ngày sau sẽ là phu nhân chủ tử, ta gọi cô một tiếng tiểu chủ cũng đúng, về sau, cô ngủ ở giường đơn này, ta và Tiểu Thuận Tử ngủ bên giường lớn, đây đều do chủ tử an bài, trước kia không biết cô là nữ nhân thì không sao, hiện tại biết, đương nhiên không thể để cô cùng thái giám ngủ chung được, cho nên...... Chủ tử dụng tâm lương khổ, đừng trách chủ tử."

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3.5 /10 từ 2 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc ke toan so 15, phuong huong va bien phap day manh phat trien chan nuoi o nuoc ta chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status