Tuyết Thảo

Chương 4

Thấy đồ ăn trên bàn đã lạnh, Tuyết Thảo có chút kinh ngạc, xem ra, thức ăn này phải làm xong từ tối hôm qua. Tô Mặc thế nhưng lại thật sự xuống bếp làm cơm chiều cho nàng? Tuyết Thảo nhịn không được ngẩng đầu nhìn xung quanh  xem mặt trời có phải mọc ở hướng Tây hay không.

Một người vô liêm sỉ như vậy......

Tuy rằng, quả thật bây giờ hắn tốt hơn trước kia rất nhiều.

Rất nhiều.

Chỉ là, bây giờ Tô Mặc ở đâu rồi?

Tuyết Thảo dạo qua một vòng ở trong nhà nhưng không tìm thấy hắn, đang cân nhắc buổi sáng hôm nay hắn có lên núi hái thuốc hay không, bỗng nhiên vừa ngẩng đầu,liếc qua cửa liền nhìn thấy Tô Mặc ở sân ngoài. Người hắn đầy bùn đất, gương mặt dính tro bụi, bẩn đến không nhìn ra bộ dáng gì, tóc tán loạn, râu mọc xanh dưới cằm.

“Ngươi đi đâu vậy?”

“Nàng đi đâu vậy?”

Hai người bọn họ đồng thanh hỏi ra lời này, điểm khác biệt chính là Tuyết Thảo mang theo kinh ngạc, Tô Mặc lại che giấu áp chế không được nỗi giận, lo lắng, sợ hãi, cả đêm lo lắng chờ đợi, cả đêm lo âu bất an, sợ nàng gặp chuyện không may, sợ nàng vừa đi sẽ không về, sợ nàng cứ như vậy mà rời bỏ hắn, dù sao, bây giờ Tuyết Thảo không hề che giấu sự chán ghét đối với Tô Mặc.

Tuyết Thảo không nghĩ tới Tô Mặc sẽ tức giận, nàng giật mình, trả lời: “Ngủ một đêm dưới chân núi.”

“Nếu nói buổi tối về vì sao không về? Nếu không về vì sao không bảo người đến thông báo một tiếng?” Tô Mặc giống như đang giận dữ, bước vài bước đến bên cạnh Tuyết Thảo, giữ lấy cằm của nàng, khiến cho Tuyết Thảo ngẩng đầu lên nhìn hắn, “Chỉ trong mấy năm nay nàng thế nhưng đã học được cái dáng vẻ thất hứa với người khác mà bình thản ung dung rồi!”

Đối mặt với lửa giận của Tô Mặc, Tuyết Thảo cảm thấy không biết làm sao, sau khi nghe thấy những lời này của hắn, Tuyết Thảo cười lạnh, nói: “Tô công tử là người trọng chữ tín sao?” Nàng đẩy bàn tay Tô Mặc đang giữ cằm mình xuống, “Tuyết Thảo cũng không phải là nhân vật gì lớn, ta không có quyền sai người đến báo cho ngươi vì những chuyện vụn vặt đó. Hơn nữa, Tô công tử cũng đừng dùng loại ngữ khí này nói chuyện với ta, tránh làm cho ta nghĩ lầm là ngươi đang lo lắng cho ta.”

“Ta đang lo lắng nàng.” Tô Mặc bình thản nói

Tuyết Thảo cười lạnh xoay người vào nhà: “Lo lắng? Tuyết Thảo sao có thể so sánh với công tử cao quý, tiện mệnh này ai mà coi trọng chứ?”

Liên tục mấy ngày Tuyết Thảo luôn dùng những lời lạnh nhạt như vậy nhưng Tô Mặc không giận, nhưng hôm nay một câu nói kia làm cho Tô Mặc trầm mặt: “Nàng không coi trong nhưng ta coi trọng.”

Tuyết Thảo dừng bước một chút, hơi hơi nghiêng mặt qua, khóe môi không có đến nửa độ cong: “Tô Mặc, cái sinh mệnh mà ngươi coi trọng, từ ba năm trước đây đã bị ngươi giết một lần rồi.”

Sắc mặt Tô Mặc trắng nhợt, giống bị người ta tát mạnh một cái, một bụng tức giận chưa kên tiếng nào thì đã bị dập tắt, nỗi đau đớn trống trải khó nói và sự hối hận luôn vương vấn trong lòng: “Thật xin lỗi.” Trong ba năm nay, vô số đêm trong giấc mộng hắn mơ thấy mình nói lời tạ tội với Tuyết Thảo, nhưng mỗi lần tỉnh lại, chỉ còn một căn phòng lạnh ngắt, hắn thật sự chịu sự tra tấn mù mịt đó đủ rồi, cho nên tối hôm qua không thấy Tuyết Thảo trở về hắn mới có thể sợ hãi như vậy, cho nên mới không áp chế được cơn tức, hắn kỳ thật......

Chính là sợ hãi.

Tuyết Thảo không để ý tới hắn, vẫn bước vào phòng, đóng cửa lại. Một mình ở trong căn phòng quạnh quẽ.

Tô Mặc ở ngoài phòng lẳng lặng đứng trong chốc lát, sau đó vào nhà không nói được một lời mà dọn dẹp thức ăn lạnh lẽo trên bàn.

Tuyết Thảo không biết thức ăn này là ngày hôm sau khi nàng qua rồi Tô Mặc bắt đầu làm, từng có cuộc sống cao cao tại thượng như vậy, hắn không cần xuống bếp nấu cơm, một cái bếp nho nhỏ thôi đã làm cho người xưa nay bình tĩnh như Tô Mặc trở nên luống cuống tay chân, vật lộn một ngày trời mới làm được mấy đĩa đồ ăn như vậy, hắn xem chúng giống như bảo bối nâng niu đặt trên bàn, vẫn đợi vẫn đợi, đợi cho thức ăn lạnh tanh cũng không đợi được bóng dáng kia trở về.

Tay Tô Mặc thu dọn bàn ăn hơi hơi ngừng lại, đôi mắt hạ xuống.

Thì ra cảm giác bị người ta phụ lòng đúng là đau đớn lạnh lẽo như vậy. Đây là báo ứng kiếp này của hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như cang don gian cang hanh phuc, huong dan tu tinh do Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status