Tuyệt thế phàm nhân

Chương 24: Tam Thái Tử Sùng Văn



Ở các nơi sâu trong Hoang Nguyên, bây giờ đã hiện rỏ một mãnh đặc sắc.... Người càng đông đảo hỗn tạp, có Thú hoá hình người, có Yêu tộc, Ma tộc xuất hiện đầy dãy.

Tiếng va chạm đánh giết vang lên khắp nơi Huyền lực kích phóng bừa bãi, ngoài ra còn có hai nguồn năng lượng khác mà không phải là Huyền lực cũng xen lẫn vào....

Hai thứ năng lượng này hiển nhiên là đến từ hai thế giới khác..... " Một là Linh lực của Địa Cầu thế giới..".." Còn một nguồn khác là Ma Pháp ngũ hành của Ngũ Hành thế giới.."

Người của ba thế giới càng tiếng vào sâu, thì càng chạm mặt đánh đá nhau càng nhiều.... Một mãnh trời dưới sự xung kích của ba nguồn năng lượng khác nhau, bùng nổ đủ màu sắc.

Cẩm Linh và Thiên Ân xui xẻo, lúc vừa nge tiếng hú của Oán Linh thì đã cùng nhau không hẹn mà chạy trước, thế nhưng lại xui xẻo một điều là con Oán Linh này không biết là chấp niệm của vị Dâm Đế Dâm Thánh cường đại nào. Suốt cả chặng đường chỉ đuổi theo Cẩm Linh.

Nàng rẻ trái thì nó rẻ trái, nàng rẻ phải thì nó cũng rẻ phải.... Làm cho nàng xấu hổ đỏ bừng mặt, tăng tốc mà chạy thục mạng.

Kết quả là lúc đầu một đuổi hai, bây giờ thành Oán Linh đuổi sau Cẩm Linh, Thiên Ân thì bị vứt lại sau cùng chạy muốn hộc hơi....

- -- Bà nó.... Đã chết trăm vạn năm rồi mà vẫn háo sắc như vậy..? Thiên Ân thở hồng hộc mắng một tiếng...

..... Úuuuuu....... Úuuuuuu.... Úhuhùuuuuu......!

- -- Cái đồ biến thái này.... Ngay cả tiếng kêu cũng dâm loạn như vậy..? Cẩm Linh chạy ở phía trước nge tiếng hú đằng sau mà nỗi cả da gà, mặt đỏ như táo chín...

Nàng cũng không biết mình chạy đã bao xa, con sắc quỷ này đã bám theo nàng suốt ba ngày không ngừng nghỉ. Một mạch đâm đầu chạy thẳng, có lẽ đã cách vị trí của Tôn Dương đã rất xa rồi, sợ là đã lạc mất hắn rồi.

..." Củng không biết hắn có xảy ra chuyện gì không? Tại sao đi lâu như vậy còn chưa trở ra... Đã nữa tháng rồi...". nàng bất chợt nhớ tới Tôn Dương mà lo lắng nhất thời phân tâm, bị Oán Linh kéo gần khoản cách, định đưa tay chụp lấy nàng...

Cẩm Linh sực tĩnh lại, khuôn mặt xanh lét cả kinh... Nàng A lên một tiếng vừa tăng tốc phóng lên, ở đằng trước phía đối diện nàng bỗng dưng lại xuất hiện một cái lằng bụi giống y hệt của nàng, nhưng mà tốc độ thì nhanh hơn nàng đến mấy lần.

Nếu có Tôn Dương ở đây thì may ra còn có thể so với tốc độ này...

" Tránh ra.... Người phía trước mau tránh ra... Bản Thái Tử đang gấp a...." người phía trước tự xưng mình là Thái Tử từ khoản cách xa đã la lớn cảnh báo.

Khi khoản cách rút gần lại, Cẩm Linh nhìn người thiếu niên khoả mười sáu mười bảy tuổi bằng nàng đang lao tới kia, tuy là đang vội vã nhưng trên người vẫn toả ra đậm chất nét tôn quý, cộng thêm cách ăn mặt thì vừa nhìn đã biết là Vươn Tôn, Quý Tử rồi.... Khuôn mặt trắng trẻo cực kỳ tuấn mỹ, ánh mắt tà mị dưới đôi chân mày rậm rất thu hút...

Mà điều làm làm Cẩm Linh phải trợn mắt chính là thiếu niên kia hiện tại tốc độ đang rất nhanh, nhưng hắn không có hoạt động tí nào cả, mà là hắn đang đạp trên lưng một con Rùa vàng lớn phóng đi như tên bắn... Tốc độ đó là do con Rùa này phát ra...

Cẩm Linh nhìn một màn này đầu như muốn phát điên.." Có cái loại Rùa quái dị nào mà lại biến thái như vậy chứ... Điên rồi điên rồi...."

" Người phí trước không nge ta nói sao? Không tránh ra lở xẩy ra tai nạn bản Thái Tử không chiệu trách nhiệm đâu a... Ây... Là một mỹ nhân..... Woa... Thật xinh đẹp... Chậc chậc thật không thua Linh Cơ chút nào... Mà hình như nàng ta cũng đang bị Tà Linh truy đuổi thì phải...."

Thiếu niên kia lại lên tiếng cảnh báo, nhưng khi nhìn rỏ lại Cẩm Linh thì cũng kinh dị, hai mắt sáng lên...

Cẩm Linh thấy đối phương đã đến gần, lại lên tiếng nhắc nhở... Nàng cũng đang định rẻ đi để tránh đường thì một cái bóng đã xẹt qua, ôm lấy eo nàng mà phóng đi.... Tốc độ cực nhanh, con Oán Linh đuổi theo Cẩm Linh thấy mục tiêu của mình đã bị kẽ khác hớt đi, nó nhất thời tức giận ngữa mặt lên trời rú dài một tiếng...

.... Úu..... Vútttt... Rầmmm....! Nó vừa cất tiếng còn chưa kịp hú thì đã bị con Rùa ụi thẳng bay theo một quỷ tích đạng pháo bay ngược về sau... Sợt qua đỉnh đầu Thiên Ân đang chạy phía sau, rồi rầm rầm rơi xuống đất..

Thiên Ân đứng ngơ ngác nhìn theo hướng thiếu niên và con Rùa đã chạy tít mù kia mà lẩm bẩm..." Chân mệnh Nghịch Thiên.... Thật đáng sợ.."

Con Oán Linh tội nghiệp từ dưới đất bò dậy, đang định duổi theo quái thú ghê tởm kia... Nhưng còn chưa kịp chạy thì đã bị một đầu Oán Linh to lớn gấp bốn lần nó phóng qua, đem nó lại dẫm bẹp xuống móp méo cả hình dáng...

Con Siêu cấp Oán Linh này là đang đuổi theo nhân loại ghê tởm đằng trước, mẳy ngày trước la nhân loại ghê tởm này, đem con quái thú vàng khè kia dụ nó ra khỏi ổ.... Rồi hắn nhân cơ hội mà hốt trọn nguyên một ổ mấy ngàn viên Huyền Khí đang của nó, còn tham tới nỗi một viên nhỏ xíu bị rớt hắn cũng quay lại nhặt cho bằng được rồi mới chiệu đi... Bảo sao nó không nỗi trận lôi đình mà truy sát cho được cơ chứ...

Bên này thiếu niên kia ôm lấy Cẩm Linh bỏ chạy quanh co qẹo trái qẹo phải...

- -- Bỏ ta xuống... Bỏ ta xuống... Ngươi là ai tại sao lại bắt ta...! Cẩm Linh dãy dụa, đưa tay bấu véo tay thiếu niên kia... Thiếu niên này mặt dù tuấn mỹ cao quý hơn tên kia, nhưng nàng lại không có một chút cảm giác nào giống như lúc tên kia ôm mình bỏ chạy.... Ngược lại lại hoang mang hoảng sợ...

- -- Vị tiểu thư này nàng an tâm... Hắc hắc bản Thái Tử không phải là người xấu.... Ta chỉ trộm của cải bảo vật chứ không có trộm sắc.... Ta là muốn giúp nàng thoát khỏi con Tà Linh kia thôi...! Thiếu niên nge Nàng dãy dụa hoảng sợ, trên mặt hiện lên tia tiếu ý nói...

- -- Tà Linh.... Nó là Oán Linh mà...? Ngươi là người của thế giới khác sao? Cẩm Linh nge thiếu niên kia nói tà tà mị mị nhẳt thời yên lặng lại tò mò hỏi..

- -- A... Nàng cũng là người của thế giới khác sao? Là thế giới nào vậy?... Thiếu niên kia hỏi...

- -- Ta ở Lục Địa thế giới...! Cẩm Linh ngắn gọn đáp...

- -- À... Hoá ra là Lục địa thế giới.... Gần với thế giới của ta... Hắc hắc nàng nhớ cho kỷ, ta là ở Địa Cầu thế giới... Thuộc Đông Phương đại lục là Tam Thái Tử " Sùng Văn của Văn Lang Đế Quốc..( nhân vật này các bạn theo dõi bộ Văng Lang Đại Đế thì sẽ rỏ. Rất hiếu động vui tính a..)

- -- Thì mặt kệ ngươi, liên quan gì tới ta...! Cẩm Linh phủ phàng bỏ cho hắn một nắm muối...

- -- Ách... Phần giới thiệu của ta nge không kêu tí nào sao...? Sùng Văn cứng họng hỏi... Cô nàng này quá thẳng, mỗi câu nói ra đều cụt đầu cụt đuôi như vậy...

- -- Kêu cái gì mà kêu... Bây giờ ngươi mang ta đi đâu vậy..?

- -- Sao nàng muốn đến nơi nào sao..? Sùng Văn thấy có cơ hội liền bắt nhịp hỏi.

- -- Ta dù sao cũng lạt mất hắn rồi... Vậy ngươi có thể mang ta đến Sa Mạc Hoang Nguyên không? Nàng hiện tại đã mất phương hướng, vậy chỉ đành đến Sa Mạc Hoang Nguyên chờ Tôn Dương, theo lời Thiên Ân nói thì hắn nhất định sẽ đến đó...

- -- Hắn... Hắn là ai vậy? Sùng Văn chột dạ hỏi..

- -- Hừ... Là ai thì liên quang gì tới ngươi... Ngươi tốt nhất không nên có chủ ý gì với ta, nếu không hắn sẽ không tha cho ngươi...! Cẩm Linh hừ một tiếng rồi doạ dẫm nói...

- -- Hahaha... Vậy tốt... Có thể khiến cho một mỹ nhân ỷ lại như vậy chắc hẳn cũng không phải hạng tầm thường rồi.... Khửa khửa có dịp phải lĩnh giáo một phen mới được a...! Sùng Văn nge nàng nói cũng không phật lòng, mà còn hưng phấn nói...

- -- Hắn sẽ bóp chết ngươi...!

- -- Hìhì..... Câu này đã có rất nhiều cường giả nói với bản Thái Tử rồi, nhưng chưa có ai lam được a... Ta cũng rất trông chờ đó.... Nào nào để ta đưa nàng đến đó tìm hắn, để hắn bó chết ta nha... Hìhì... Tiểu quy nó đến rồi, tăng tốc thên đi...

Sùng Văn ra lệnh con Rùa vàng lập tức hoá thành một đạo kim quang vút đi... Để lại một lằng khói bụi xa xa cho con Siêu Cấp Oán Linh hít ngửi mà rú giận...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang wiki giải đáp chẳng hạn như 24 7 nghia la gi, hang outlet la gi học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status