Tuyết Ưng Lĩnh chủ

Chương 1346: Phụ thân Ứng Sơn Liệt Hỗ (2)


Thuần Ngự Vệ Nhất, chưởng quản ‘Nam Vân thánh điện’ cao thủ nhiều như mây, số lượng cao thủ của Nam Vân thánh điện so với Hỏa Liệt hầu phủ còn nhiều hơn nhiều, bởi vì Nam Vân thánh điện đại biểu là ‘quốc chủ’. Quan trọng là hóa thân vị Vũ Trụ Thần ngủ say kia trấn thủ Hỏa Liệt thành... Chính là lão tổ Thuần Ngự thị gia tộc —— Thuần Ngự đế quân! Đúng vậy, Thuần Ngự thị, là một trong bốn đại gia tộc mạnh nhất Nam Vân quốc, là gia tộc sinh ra Vũ Trụ Thần.

Hoàng tộc cùng với ba đại đế cấp gia tộc, đó là bốn đại gia tộc.

Tương đối mà nói Ứng Sơn thị còn yếu hơn một bậc, vị ‘Ứng Sơn lão mẫu’ kia của Ứng Sơn thị cũng chỉ là phong vương mà thôi.

Cho nên...

Thân là đệ đệ của Thuần Ngự Vệ Nhất, ‘Thuần Ngự Phong’ chưởng quản nơi tiêu tiền lớn nhất Hỏa Liệt thành Yên Vân lâu, địa vị là cực cao, cũng có thể chuyện trò vui vẻ ngồi ngang hàng với đám nguyên lão Hỏa Liệt hầu phủ. Một gã Ứng Sơn Liệt Hỗ chỉ Chân Thần Chúa Tể... chủ nhân Yên Vũ lâu ‘Thuần Ngự Phong’ là căn bản không cần thiết để ý.

“Thuần Ngự lâu chủ, ngươi chúc mừng ta?” Ứng Sơn Liệt Hỗ cũng vội đứng dậy, có chút được yêu mà sợ.

“Ngươi chẳng lẽ còn chưa biết?” Thuần Ngự lâu chủ mập mạp trừng mắt kinh ngạc nói, “Hỏa Liệt hầu phủ các ngươi nay đang có một đại hỷ sự, phu nhân ‘Nhung Tinh Lan’ của Ứng Sơn Liệt Hỗ ngươi sinh cho ngươi một đứa nhỏ, sinh ra đã là Hư Không Thần.”

Ứng Sơn Liệt Hỗ vừa nghe được sinh đứa nhỏ còn không để trong bụng, nhưng nghe được ba chữ ‘Hư Không Thần’ liền dại ra.

Hư Không Thần, không tính là gì.

Nhưng đứa bé mới chào đời đã là Hư Không Thần, thì khủng bố, cái này đại biểu cho huyết mạch nồng đậm vô cùng đáng sợ!

“Con của ta?” Ứng Sơn Liệt Hỗ trừng lớn mắt.

“Cái gì? Đứa nhỏ của Ứng Sơn Liệt Hỗ hắn, sinh ra là Hư Không Thần?”

“Thật hay giả?”

“Sao có khả năng?”

Chung quanh, một đám con em vương hầu gia tộc khác nghe được lớn tiếng xôn xao, bọn họ phần lớn đều là vương hầu gia tộc bị phái ở Hỏa Liệt thành phụ trách một số việc làm ăn, ở trong gia tộc của mình địa vị không tính là cao, nhưng cũng không kém hơn Ứng Sơn Liệt Hỗ! Hiện tại vừa nghe, Ứng Sơn Liệt Hỗ phế vật kia thế mà có đứa con sinh ra đã là Hư Không Thần, đều có chút ngây dại.

“Ta, hài tử của ta, sinh ra là Hư Không Thần? Ta, con của Ứng Sơn Liệt Hỗ ta?” Ứng Sơn Liệt Hỗ kích động.

Hắn cũng từng muốn trở thành cường giả giống phụ thân!

Nhưng tư chất ngộ tính không được, hắn lại là đứa con phụ thân có khi khá yếu, huyết mạch cũng yếu, thật sự tu hành không được, cũng không thành được Hư Không Thần, cho nên đã sớm cam chịu, tận tình dựa vào thân phận đi hưởng thụ.

“Nhung Tinh Lan?” Ứng Sơn Liệt Hỗ nhớ ra, đó là nữ nhân mình nhìn có chút sắc đẹp trực tiếp đoạt vào hầu phủ, lúc trước sinh cho mình đứa con gái tên Ứng Sơn Khê Nguyệt nhỉ, mình cũng chưa từng gặp.

Hắn muốn đưa tin cho Nhung Tinh Lan.

Nhưng phát hiện, hắn căn bản không ghi lại ấn ký đưa tin của Nhung Tinh Lan.

“Phu nhân, phu nhân.” Ứng Sơn Liệt Hỗ lập tức đưa tin cho đại phu nhân Thiện Ngọc Nhạn Chân của hắn, “Tinh Lan sinh cho ta một đứa con, sinh ra đã là Hư Không Thần?”

“Phải, ngươi mau mau trở lại, Hầu gia cũng phát hỏa rồi.” Thiện Ngọc Nhạn Chân đơn giản đáp lại, giờ phút này nàng cũng không có tâm tình nói quá nhiều với trượng phu.

“Ha ha ha, ha ha ha...”

Ứng Sơn Liệt Hỗ đột nhiên cười to, tiếng cười sang sảng, vang vọng cung điện khổng lồ này, “Con của Ứng Sơn Liệt Hỗ ta, sinh ra đã là Hư Không Thần, ha ha ha...”

“Liệt Hỗ huynh, chúc mừng.”

“Liệt Hỗ huynh, bội phục bội phục.”

Một số hồ bằng cẩu hữu, thậm chí những kẻ vốn có chút xem thường Ứng Sơn Liệt Hỗ, giờ phút này ai cũng đều lên tiếng chúc mừng!

Ứng Sơn Liệt Hỗ cười ha ha, xoay người hất áo bào: “Đi, về hầu phủ.”

“Vâng, chủ nhân.” Một đám tôi tớ phía sau hắn cũng đều vội đáp lại, thanh âm cũng vang dội hơn trong quá khứ rất nhiều, đám người hầu đều có chút khí phách hăng hái.

Vèo.

Ra Yên Vân lâu.

Ứng Sơn Liệt Hỗ vênh váo tự đắc ngồi ở trên xe liễn, đám người hầu cũng ở trên xe liễn hầu hạ, dị thú kéo xe liễn nhanh chóng lướt qua không trung phi hành tốc độ cao, hướng hầu phủ chạy đi.

Chỉ thời gian chén trà nhỏ.

“Vù.”

Giữa không trung xuất hiện một vị lão giả áo bào xám, hiển nhiên đang thuấn di chạy đi, hắn vừa thấy Ứng Sơn Liệt Hỗ, liền quát: “Ứng Sơn Liệt Hỗ, Hầu gia bảo ngươi mau đi gặp ông ấy, đi theo ta.”

“Là Điền lão? Được được được.” Ứng Sơn Liệt Hỗ rất nhiệt tình.

Lão giả áo bào xám lại lạnh lùng nghiêm mặt túm lấy Ứng Sơn Liệt Hỗ, liền trực tiếp thuấn di chạy đi. Ứng Sơn Liệt Hỗ bị nắm chạy còn phân phó hạ nhân: “Đem bảo liễn này của ta mang về, không, lát nữa đổi cái xe liễn này!” Ứng Sơn Liệt Hỗ đã say sưa nghĩ cuộc sống sau này càng thêm tốt đẹp.

Vù vù...

Ở dưới thuấn di, rất nhanh, lão giả áo bào xám đã mang theo Ứng Sơn Liệt Hỗ về tới hầu phủ, tới một khu vực trung tâm nhất hầu gia ở lại.

“Ở đây chờ.” Lão giả áo bào xám mang theo Ứng Sơn Liệt Hỗ hạ xuống.

“Chuyện gì thế?” Ứng Sơn Liệt Hỗ nhìn phía trước, một đám hộ vệ chung quanh ai cũng sắc mặt lạnh lùng, thậm chí không khí cũng có chút áp lực. Ngay cả lão giả áo bào xám cũng không có chút nét cười.

“Không phải đại hỷ sự sao? Chuyện gì thế, dọa người như vậy?” Ứng Sơn Liệt Hỗ co đầu rụt cổ nhìn chung quanh, hắn rất ít đến chỗ phụ thân, dù sao không có phụ thân triệu kiến, hắn là không có tư cách đến.

“Điền lão, đứa con kia của ta đâu?” Ứng Sơn Liệt Hỗ nhịn không được hỏi. Đứa con sinh ra đã là Hư Không Thần đấy, hắn hiện tại cũng có chút ảo não trước đây không đi thăm nhiều hơn, nhưng mặc kệ như thế nào, nó cũng là con mình!

“Tuyết Ưng công tử đang cùng một chỗ với hầu gia.” Lão giả áo bào xám nói.

Bỗng nhiên trong cung điện xa xa truyền đến một tiếng gầm lên: “Đem Thiện Ngọc Nhạn Chân độc phụ đó bắt tới cho ta.”

Ứng Sơn Liệt Hỗ bị một tiếng gầm lên này dọa run sợ chân mềm nhũn, Thiện Ngọc Nhạn Chân? Không phải phu nhân của mình sao?

Trong cung điện.

Nam tử tóc đỏ Hỏa Liệt hầu ngồi trên chủ vị cao cao, mà hai bên chính là hai vị tông gia nguyên lão cùng các nguyên lão hầu phủ, đương nhiên còn có Nhung Tinh Lan ngồi ở cuối cùng ôm con. Nhung Tinh Lan có chút nơm nớp lo sợ, dù sao ngồi chung một chỗ với hầu gia, các nguyên lão, nàng cũng có chút chân mềm nhũn. Mà Đông Bá Tuyết Ưng giờ phút này cũng chỉ có thể cố nén, lấy tâm cảnh hắn muốn làm bộ như một đứa bé cũng không khó, chỉ là hơi có chút không được tự nhiên mà thôi.

“Nhịn nhịn.” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như cac mon chay dai tiec thanh nhe, cach lam mi xao la han rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.