Tuyết Ưng Lĩnh chủ

Chương 1608: Bái phỏng (1)


“Vẫn là thi triển lĩnh vực chi thuật, phối hợp Thanh Hà Thương tương đối thích hợp.” Đông Bá Tuyết Ưng sau khi thí nghiệm nhiều lần, liền thay đổi chiêu số.

Ông ~~~~

Chín đại phân thân thi triển thuật hợp kích, thi triển ra thủ đoạn lĩnh vực mạnh nhất.

Bản thân hoa sen lửa hư không chính là bảo vật thế giới, cũng sở trường nhất về lĩnh vực.

“Ầm ầm ầm ~~~~” Lĩnh vực cường đại giống như mạch nước ngầm, chèn ép bao bọc Kiếm Chủ, trong lúc nhất thời, Kiếm Chủ lúc nào cũng lọt vào lĩnh vực áp bách, hơn nữa uy lực của lĩnh vực không ngừng biến ảo, khiến thực lực của Kiếm Chủ chịu ảnh hưởng to lớn.

Sau đó, Đông Bá Tuyết Ưng cầm Thanh Hà Thương, đọ sức với Kiếm Chủ.

Tuy vẫn không chiếm được thượng phong, nhưng rõ ràng thoải mái hơn không ít.

“Ha ha ha...” Đông Bá Tuyết Ưng rốt cuộc cười lên.

“Lĩnh vực này của ngươi thật sự làm người ta đau đầu.” Kiếm Chủ cũng cảm thấy rất khó chịu, hắn tuy đạt được chí cao bí truyền, cũng có phép lĩnh vực, lại không bằng ‘Hoa sen lửa hư không’ vốn là bảo vật thế giới, dưới chín đại phân thân liên hợp, lĩnh vực này quả thực rất mạnh.

Hai bên dừng lại, hạ xuống mặt đất.

“Cho dù ở bên ngoài, giao thủ với đám người Vĩnh Dạ thủy tổ, ngươi cũng rất nhẹ nhàng rồi.” Kiếm Chủ cười nói.

“Đáng tiếc, ta chỉ cần ở bên ngoài có động tĩnh lớn, Bất Tử Minh Đế kia nhất định sẽ đánh tới.” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu, “Lĩnh vực của ta tuy tính là lợi hại, nhưng ở trong mắt tồn tại Vô Địch thật sự sở trường lĩnh vực, vẫn không đủ mạnh. Ở trước mặt ‘Bất Tử Minh Đế’, ‘Tử vong thế giới’ của hắn buông xuống, đã đủ để trấn áp lĩnh vực của ta, lĩnh vực căn bản không giúp được ta, ta cầm hồn nguyên thần binh giao thủ với hắn, nếu chạy chậm, cũng có khả năng bị hắn chém giết, một phân thân diệt thì diệt, nhưng hồn nguyên thần binh bị đoạt, mới là điều ta không cách nào tiếp nhận.”

Kiếm Chủ gật đầu.

Lĩnh vực, áp chế kẻ địch, tất nhiên thống khoái.

Nhưng nếu lĩnh vực của kẻ địch mạnh hơn... Vậy bản thân thi triển thủ đoạn lĩnh vực cũng là kết quả bị trấn áp!

“Ngươi về sau đi ra ngoài, không tính mang theo hồn nguyên thần binh?” Kiếm Chủ hỏi.

“Không.”

Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu, “Chờ ngày nào ta thành Chung Cực cảnh, mới là thời điểm hồn nguyên thần binh ra khỏi thành Phi Tuyết!”

“Đúng, Bất Tử Minh Đế kia làm tình làm tội, phát tán tin tức, một trận chiến kia của Phi Tuyết đại ca lại quá kinh người, khẳng định có rất nhiều kẻ nổi tham lam! Ở thành Phi Tuyết bọn họ không dám tới tìm chết, nhưng nếu đi ra ngoài... Thì phiền toái rồi.” Trùng Tổ Ba Thỏa Thần cũng tán thành.

“Ừ, Tuyết Ưng ngươi tu hành tích lũy rất hùng hậu, muốn đột phá đến Chung Cực, chỉ là cần mấu chốt đột phá lần nữa là được.” Kiếm Chủ nói.

“Đột phá lần nữa? Ta cũng biết có thể đột phá tiếp, nhưng đột phá một bước cuối cùng này, khó cỡ nào.” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu.

“Phi Tuyết khách khanh.”

Một thanh âm bỗng nhiên vang lên ở chung quanh.

Đông Bá Tuyết Ưng, Kiếm Chủ, Trùng Tổ Ba Thỏa Thần đều nhìn lại, chỉ thấy trong hư vô bên cạnh có lực lượng thiên địa ngưng tụ, ngưng tụ ra ba cái bóng người của đám Hạ Hoàng, Phiền Tổ, Thương Đế. Nhưng đây đều là lực lượng thiên địa ngưng tụ, chỉ là hóa thân mà thôi! Hiển nhiên đám người Hạ Hoàng đánh xuống hóa thân, cũng là bày tỏ không có địch ý.

Nếu không chân thân tới, Đông Bá Tuyết Ưng tất nhiên đề phòng!

“Hạ Hoàng, Phiền Tổ, Thương Đế.” Đông Bá Tuyết Ưng lập tức hành lễ cười nói, “Ba vị đến thành Phi Tuyết của ta, thật sự là vinh hạnh cho thành Phi Tuyết của ta.”

“Ha ha... Thiên hạ hiện nay ai chẳng biết danh Phi Tuyết đại tôn, ở thành Phi Tuyết, ngay cả Minh Đế cũng phải tránh lui.” Hạ Hoàng thì cười ha ha nói.

Đông Bá Tuyết Ưng cười đón khách.

Nhưng trong lòng lại mơ hồ hiểu, đối phương đến, sợ là có liên quan với hồn nguyên thần binh.

Hạ Hoàng, Phiền Tổ, Thương Đế ba vị tồn tại Vô Địch đi vào, Kiếm Chủ và bọn họ quan hệ không giống bình thường, tự nhiên chỉ là ánh mắt trao đổi chút là xong. Mà Trùng Tổ Ba Thỏa Thần lại là ánh mắt lạnh lùng, chưa nói gì.

Hắn kết thù với Phiền thị, còn từng giết cao thủ Phiền thị!

Đã đắc tội Phiền thị... Cũng tương đương đắc tội ba đại gia tộc của Hạ Phong cổ quốc! Lấy tính cách Trùng Tổ Ba Thỏa Thần, cũng không thèm cúi đầu.

“Trùng Tổ.” Phiền Tổ thì mở miệng, mỉm cười nói, “Nghe nói ngươi và một số tiểu bối của Phiền thị ta có chút thù hận, không biết, đám tiểu bối bọn nó đắc tội ngươi khi nào? Ngươi rất lâu trước kia đã tùy tùng Phệ Giới đại đế, một số tiểu bối của Phiền thị ta hẳn là không có cơ hội kết thù với ngươi chứ!”

Nếu là Trùng Tổ thật sự, tự nhiên sẽ không kết thù.

Nhưng Ba Thỏa Thần dung hợp trùng thú Chung Cực cảnh, có thể ngụy trang hoàn mỹ thành Trùng Tổ, về phần Trùng Tổ thật sự... Trên thực tế ở rất lâu trước kia đã chết, chỉ là chết lặng yên không một tiếng động, cho nên Trùng Tổ Ba Thỏa Thần trước đó vì thu mình, vì che giấu bản thân quật khởi nhanh chóng mãnh liệt, mới cố ý ngụy trang thân phận này. Về phần hiện nay? Tuy không sợ thân phận công khai, nhưng vì tránh chút phiền toái, vẫn như cũ lấy thân phận Trùng Tổ hành động.

Dù sao, người thân bạn bè của hắn đã sớm không còn nữa, Giới Tâm đại lục mênh mông này tuy rộng, hắn cũng chỉ là một người cô đơn. Ngược lại ân nhân ‘Ứng Sơn Tuyết Ưng’ là một người hắn thân cận nhất.

Trùng Tổ Ba Thỏa Thần hừ lạnh nói: “Không có thù với ta, có thù với đồ đệ ta! Hừ hừ, Phiền thị, tiểu bối của các ngươi cũng thật bá đạo, đáng tiếc, bắt nạt đến trên đầu ta, ta cũng sẽ không nhịn!”

“Ha ha... Một chút việc nhỏ mà thôi, ngươi cũng là bạn tốt của Phi Tuyết khách khanh, Phi Tuyết khách khanh và Phiền thị ta quan hệ không phải là cạn, một ít ân oán trong quá khứ, bỏ qua từ đây, được không?” Phiền Tổ mỉm cười nói. Hắn cao cao tại thượng, tự nhiên không quá để ý một chút ân oán nhỏ của Phiền thị, dù sao Phiền thị quá lớn. Chỉ là ‘Trùng Tổ’ người này, vừa là Chung Cực cảnh, vừa không có vướng bận gì.

Loại kẻ địch này, không thích hợp nhất cho kết thù.

Bởi vì hắn không kiêng sợ gì, còn không giết chết được hắn.

“Yên tâm, đáng giết ta sớm giết rồi! Không đáng giết, ta cũng sẽ không liên lụy.” Trùng Tổ Ba Thỏa Thần hừ lạnh nói.

“Ha ha.” Phiền Tổ cười gật đầu, lại cảm thấy Trùng Tổ này tính tình đủ lạnh, quay sang nhìn về phía Đông Bá Tuyết Ưng, “Phi Tuyết khách khanh, đều nói thời điểm ngươi ở Giới Tâm thần cung chịu đau khổ, bị Vĩnh Dạ thủy tổ diệt sát, tất cả bảo vật đều bị đoạt! Hiện tại xem ra, thu hoạch thật sự của ngươi ở Giới Tâm thần cung, là chí cao bí truyền nhỉ!”

Hạ Hoàng, Thương Đế cũng nhìn Đông Bá Tuyết Ưng.

“Phải.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu, “Lần đầu tiên vào Giới Tâm thần cung, may mắn đạt được.”

“Ta cũng là lần đầu tiến vào đạt được.” Yêu Kiếm Chi Chủ bên cạnh cũng cảm khái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như nhung diem bao truoc khi chet, ngay nao con biet on ngay do con hanh phuc giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.