Uông Xưởng Công

Chương 179 : Chương 179SAY RƯỢU

Diệp Tuy rời khỏi thư phòng rồi, Diệp An Thế vẫn nhốt mình trong đó, ngoài dặn gia nhân mang rượu đến ra thì không nói gì thêm nữa.

Rượu được đưa lên, ông cũng không nói lời nào, chẳng buồn liếc nhìn đồ nhắm lấy một cái, đã bắt đầu rót rượu uống.

Ông uống không nhanh, nhưng cứ liên tục hết ly này đến ly khác.

Thư phòng chẳng mấy chốc sực nức mùi rượu, hơi rượu khiến cả khuôn mặt ông đỏ bừng.

Uống rượu lúc có tâm sự là dễ say nhất, tửu lượng của Diệp An Thế vốn kém, chẳng mấy mà hai mắt ông đã lơ mơ, nằm bò nghiêng ngả ra bàn.

Lúc này, cửa thư phòng có tiếng gõ nhẹ, tiếng ai ngoài cửa cất tiếng xin phép: “Cha, là con đây ạ. Con có thể vào không?”

Diệp An Thế mơ màng nhìn về phía cửa, nghe ra là giọng con trai Diệp Hướng Ngu, bèn đáp lời theo bản năng: “Đừng… đừng vào.”

Ông muốn bản thân một mình yên tĩnh, suy nghĩ kĩ về những lời Tuy nhi đã nói, xem nên làm gì tiếp theo.

Song, không biết do ông nói không rõ ràng nên hắn không nghe thấy hay do không quan tâm, Diệp Hướng Ngu liền đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy vẻ say rượu thảm hại và chán nản của cha mình, Diệp Hướng Ngu không hề tỏ ra kinh ngạc.

Hắn chỉ tiến lên, cầm lấy bầu rượu và ly rượu rồi nói: “Cha, con uống cùng người một ly nhé.”

Hắn biết rõ trong lòng cha mình bây giờ phức tạp khó xử ra sao.

Đúng lúc, hắn cũng muốn say một trận, cha con hai người vừa hay bầu bạn cùng nhau.

Hắn rót rượu cho Diệp An Thế, cung kính đưa đến trước mặt ông, sau đó rót đầy cho chính mình, rồi uống một hơi cạn sạch.

Thấy vậy, Diệp An Thế không đuổi Diệp Hướng Ngu ra ngoài nữa, ông nhận lấy ly rượu Diệp Hướng Ngu đưa cho, cũng dốc một hơi uống cạn.

Rượu lạnh nhưng không thể làm nỗi lòng đang cuộn trào của Diệp An Thế dịu đi được chút nào.

Có lẽ ông đã say đến cực điểm, nên càng uống đầu óc lại càng tỉnh táo, từng câu từng lời của con gái cứ nảy lên trong đầu ông, vô cùng rõ ràng, không sao xua đi nổi.

Ông là người nghiêm túc biết tự kiểm soát, cho dù lúc say dữ dội nhất cũng sẽ không ăn nói lung tung, cùng lắm chỉ dám lẩm bẩm trút nỗi niềm với anh trai Diệp An Cố.

“Tự nhi… Tuy nhi… Là cha có lỗi với các con… có lỗi với các con…” Diệp An Thế lèm bèm, tay liên tục vừa rót vừa uống.

Ông đã quên mất con trai mình vẫn đang ở đây, mặc kệ uy nghiêm của một người cha, giọng nói miễn cưỡng náy náy.

Cuối cùng, ông nhớ đến người có vẻ ngoài đẹp như thần tiên kia…

“Uông Ấn! Tên hoạn quan nhà ngươi! Ta nhất định sẽ không… nhất định sẽ không để Tuy nhi gả cho ngươi! Đáng hận! Thật đáng hận…” Hai mắt Diệp An Thế đỏ ngầu, hung dữ gằn giọng.

Diệp Hướng Ngu trút rượu vào cổ họng, thoáng nhìn cha mình rồi lên tiếng: “Cha, cha nói sai rồi, người thật sự nên bị mắng không phải là Uông đốc chủ, mà chính là chúng ta.”

Diệp An Thế ợ một tiếng, vô thức lặp lại lời Diệp Hướng Ngu: “Thật sự nên bị mắng là chúng ta.”

Ngay sau đó, ông liền gật đầu: “Không sai, người thật sự nên bị mắng chính là chúng ta, là chúng ta vô dụng!”

Nhìn vẻ mặt của cha, Diệp Hướng Ngu đoán ông chắc hẳn đã hiểu rõ, tình thế tiến thoái lưỡng nan này bắt nguồn từ đâu?

Hắn dâng ly rượu cho cha mình và nói: “Cha, kì thực con đã đi tìm Uông đốc chủ, xin ngài ấy buông tha cho em gái con.”

Bàn tay giơ ra cầm lấy chén rượu của Diệp An Thế cứng đờ, ly rượu liền rơi luôn xuống đất, lăn mấy vòng, rượu văng khắp nơi.

“Ngu nhi, con đã đi tìm Uông đốc chủ? Cầu xin hắn?” Diệp An Thế không màng đến chén rượu vừa rơi mà quay sang nhìn Diệp Hướng Ngu.

“Vâng, con đã nhờ phó tướng quân giới thiệu và gặp được Uông đốc chủ ngoài cửa cung. Con dâng những ghi chép luận bàn về binh lược lên, bày tỏ sẵn lòng dốc sức vì Uông đốc chủ…” Diệp Hướng Ngu bình thản kể hết sự tình, cầm chén rượu ngửa đầu uống cạn.

Có lẽ là do tác dụng của hơi men, có lẽ là đã nghe được tâm sự của em gái mình, nên Diệp Hướng Ngu mới quyết định nói với cha những lời này.

Ban đầu, hắn định chôn sâu việc này dưới đáy lòng, vĩnh viễn không để ai biết.

Bởi lẽ đi cầu xin thế này không khác gì giáng thẳng mấy cái bạt tai vào mặt cha mình, hắn lo ông sẽ không chịu nổi.

Nhưng hiện giờ, hắn lại nghĩ khác.

Hắn cần phải nói ra để cha hắn biết, cũng như chị em của mình, hắn cũng có con đường riêng.

“Vâng, thưa cha. Con biết ông nội rất coi trọng quyền thế của Uông đốc chủ, tuyệt đối không chấp nhận từ bỏ cơ hội này. Cách duy nhất chính là Uông đốc chủ chủ động buông tay, cho nên con đã đi cầu xin ngài ấy.” Diệp Hướng Ngu đáp.

Hắn rót tiếp rượu cho mình, khóe môi hơi nhếch lên: “Cha, Uông đốc chủ ra hạn cho con năm năm, chỉ cần sau năm năm con trở thành phó tướng quân của Nghi Loan Vệ, thì con có thể đến phủ nhà họ Uông đón em gái ra!”

Mắt Diệp An Thế hơi nheo lại, ông nắm lấy bả vai Diệp Hướng Ngu: “Năm năm? Có thể đón Tuy nhi ra? Hắn thật sự nói vậy sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 386 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như phan tich gia tri hien thuc va gia tri nhan dao trong hai dua tre, dan y chiec thuyen ngoai xa nhung dieu khong the quen sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status