Uông Xưởng Công

Chương 255 : Chương 255TRỞ VỀ

Diệp Tuy nhìn mây trắng lững lờ trôi trên đỉnh đầu, lại nhìn hoa cỏ dưới chân, mây trắng vẫn còn đó, nhưng hoa cỏ đã qua thời khắc rực rỡ nhất, phần lớn đang dần dần héo tàn.

Mùa xuân muộn trên núi trôi qua rồi, trở về Kinh Triệu chẳng mấy là tới mùa hè nóng bức.

Nàng vươn tay lên như muốn chạm tới mây trắng, trong lòng dâng lên nỗi luyến tiếc khôn nguôi.

Không biết khi nào mới có thể trở lại chốn bồng lai tiên cảnh này. Lúc đó, không biết tâm tình có còn thảnh thơi thế này không. Lúc đó, không biết liệu người bầu bạn bên cạnh nàng có còn là Uông đốc chủ hay không…

Uông Ấn đang dặn dò đề kỵ, liếc mắt thấy dáng vẻ cô đơn của Diệp Tuy thì liền khoát tay với thuộc hạ rồi đi về phía nàng.

“Nàng yên tâm, bổn tọa sẽ cho đề kỵ chiếm đóng đỉnh Xu Vân. Sau này bất cứ lúc nào nàng muốn đến đây, bổn tọa đều đi cùng nàng.” Uông Ấn nói.

Diệp Tuy chớp chớp mắt, khẽ hỏi: “Đại nhân… như thế cũng được sao?”

Uông Ấn cười đáp: “Sao lại không được? Đề kỵ vất vả bấy lâu mà chỉ lĩnh chút bổng lộc ít ỏi, chiếm đóng đỉnh Xu Vân đã là gì? Đình đài lầu các ở đây đều do đề kỵ xây dựng nên đấy.”

Nghĩ kĩ ra thì Đề Xưởng có tư cách chiếm đỉnh Xu Vân hơn bất kì ai. Nếu cô gái nhỏ đã thích nơi này như thế, hắn sẽ ngang tàng cậy quyền thế chiếm lấy nơi này làm của riêng.

Diệp Tuy cũng mỉm cười rồi gật đầu.

Quả thực, với uy thế hiện giờ, chiếm đóng đỉnh Xu Vân không là gì, cũng chẳng ai dám nói gì.

Mấu chốt là… trong bao lâu?

Nghĩ đến chuyện của hai, ba năm sau, nụ cười của Diệp Tuy dần nhạt đi.

Uông Ấn không hề biết Diệp Tuy đang nghĩ đến chuyện to tát như vận mệnh. Thấy sắc mặt nàng nặng nề, hắn còn tưởng là nàng không nỡ rời đi, bèn âm thầm quyết định tới mùa thu sẽ lại đưa nàng quay lại.

Mùa thu là thời điểm rất đẹp, hươu rừng chắc hẳn sẽ càng thêm béo tốt.

Lúc xe ngựa chạy qua cổng thành Kinh Triệu, Diệp Tuy dần dần bỏ sự lưu luyến kia lại phía sau, đáy lòng bình lặng.

Có thể ở một nơi cách xa thế giới bên ngoài như đỉnh Xu Vân trong một tháng đã là điều cực kì hiếm có rồi, không thể đòi hỏi nhiều hơn nữa.

Cuộc sống của nàng chủ yếu là ở Kinh Triệu, gốc rễ của nàng cũng là ở Kinh Triệu.

Đương nhiên… đại nhân cũng vậy.

Một tháng nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn, phủ nhà họ Uông không thay đổi gì nhiều.

Triệu Tam Nương không theo Diệp Tuy đến đỉnh Xu Vân. Sau một tháng điều dưỡng, vết thương của nàng ấy đã khỏi, bây giờ quay lại hầu Diệp Tuy như cũ.

Đối với Diệp Tuy, sự khác biệt rõ ràng nhất chính là… nàng và Uông Ấn không ở chung một phòng nữa.

Giống như khi còn ở trên đỉnh Xu Vân, sau khi về đây, hai người đều tránh nhắc đến chiếc giường gian ngoài, Uông Ấn vẫn ở tại Hạ Nhật Trai.

Đến đêm, Diệp Tuy lại trằn trọc khó ngủ như cũ, cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Nàng nghĩ có lẽ vừa mới trở về phủ nên chưa kịp thích ứng lại.

Nhưng đêm thứ hai vẫn như vậy, đến tận nửa đêm, khó khăn lắm nàng mới thiếp đi. Ngày hôm sau tỉnh dậy quầng mắt hiện rõ.

Uông Ấn nhìn thấy sự ảm đạm trong mắt nàng liền hỏi: “Cô gái nhỏ, đêm qua nàng ngủ không ngon sao?”

Diệp Tuy vô thức gật đầu, sau đó lại lắc đầu nguầy nguậy.

Nàng không muốn để Uông Ấn lo lắng, thật ra những viên thuốc của Mộc đại phu điều chế rất có tác dụng. Nhưng người đã sống đến kiếp thứ hai như nàng, trong lòng có quá nhiều lo lắng trần tục không buông xuống được thì đương nhiên là khó ngủ.

Nàng đã quen nên chẳng coi nó là chuyện quan trọng gì, càng không muốn thêm phiền toái cho Uông Ấn.

“Cô gái nhỏ, bổn tọa muốn bố trí một chiếc giường ở gian ngoài trong phòng nàng, vậy có tiện không?” Uông Ấn hỏi với giọng đều đều.

Diệp Tuy ngẩn người nhìn hắn.

Thương thế của đại nhân đã khỏi, đã có thể dùng chân khí. Hơn nữa, trong phủ rất bình yên, không ẩn giấu tai họa như trên đỉnh Xu Vân. Tại sao hắn lại muốn sắp xếp một chiếc giường ở gian ngoài chứ?

Sau thoáng chút kinh ngạc, lòng nàng dâng lên niềm hân hoan, vừa nghĩ đến việc Uông đốc chủ sẽ nghỉ ở gian ngoài, nàng liền cảm thấy vô cùng yên tâm.

Hồi lâu sau, Diệp Tuy mới nhìn thẳng vào Uông Ấn, chậm rãi gật đầu, đáp: “Được ạ.”

Bấy giờ Diệp Tuy còn chưa ý thức được, việc nàng hi vọng Uông đốc chủ nghỉ ở gian ngoài không phải chỉ để bản thân có được một giấc ngủ ngon.

Chính Uông Ấn cũng không biết, quyết định này của hắn cũng không phải chỉ vì mong sao cô gái nhỏ có thể an giấc.

Nhưng đấy đều là chuyện của sau này.

Sau khi lại trở về phủ nhà họ Uông, Diệp Tuy bắt đầu bận rộn, nguyên nhân chính bởi Phong bá đã giao lại quyền quản lý việc nhà cho nàng.

Lý do của Phong bá rất đơn giản, ông muốn sau này theo hầu bên cạnh đốc chủ, sẽ ít ở lại trong phủ, không có thời gian để quản việc nhà nên đành phải làm phiền phu nhân.

Đúng là thời gian Phong bá xuất hiện ở viện Tư Lai rất ít, trái lại Khánh bá đến đây nhiều hơn.

Diệp Tuy vốn cho rằng Khánh bá sẽ thay Phong bá, không ngờ Phong bá lại để nàng tiếp quản. Đây nhất định là do đại nhân gợi ý.

Thật ra, lúc Diệp Tuy mới đến phủ nhà họ Uông, Phong bá đã có ý rồi, nhưng khi đó Uông Ấn không muốn tăng thêm gánh nặng cho Diệp Tuy, không muốn nàng quá vất vả nên dặn để sau hẵng nói.

Hiện giờ, sau khi trải qua một số chuyện, suy nghĩ của Uông Ấn đã thay đổi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 388 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như chú dược sư, ngoi thien va tham thien Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status