Uông Xưởng Công

Chương 114 : Chương 114BẤT NGỜ LỘ MẶT

Dứt lời, Hứa thị rút cây trâm ngọc cài trên tóc xuống, cười bảo rằng rất thích tiểu cô nương như Diệp Khởi. Hi vọng sau này tiểu cô nương có thể giữ vững được tư tưởng, cây trâm ngọc này nhằm bày tỏ sự tán thưởng của bà.

Thấy Hứa thị làm vậy, những phu nhân khác sôi nổi làm theo, đều lấy một món trang sức trên người xuống tặng cho Diệp Khởi, ánh mắt không hề che giấu sự khen ngợi.

Bất luận là vì hùa theo ý Hứa thị hay vì lí do khác, hành động này quả thực đã làm tăng thể diện cho Diệp Khởi.

Thẩm lão phu nhân không tặng trang sức, nhưng nói: “Tiểu cô nương có dáng người đầy đặn là có phúc lắm đấy, bà già này rất thích. Tiểu cô nương, sau này nhớ năng đến nhà họ Thẩm chơi nhé. Nhàn nhi, Huệ nhi, các cháu nhớ phải học tập tiểu cô nương này đấy.”

Thẩm lão phu nhân là Cáo mệnh phu nhân tam phẩm, được bà khen ngợi một câu “có phúc” còn đáng giá hơn trâm vàng ngọc quý rất nhiều.

Thẩm Văn Nhàn và Thẩm Văn Huệ cùng vâng lời gật đầu. Thẩm Văn Huệ còn hoạt bát nói đùa: “Bây giờ bà nội cảm thấy cô nương nhà người khác tốt hơn đúng không, Huệ nhi hơi ghen tị rồi, không chịu đâu!”

Thẩm lão phu nhân bật cười, làm bộ tức giận đánh Thẩm Văn Huệ một cái, nói: “Cái con bé này...”

Thẩm Văn Nhàn đi đến cạnh Diệp Khởi, nhiệt tình kéo tay cười nói: “Để muội bị thiệt thòi rồi, đây là chỗ không phải của người chủ trì là tỷ, mong muội đừng để trong lòng. Kẻo lòng tỷ thực sự không yên...”

Diệp Khởi cầm những món trang sức vừa được các vị phu nhân tặng cho, cảm thấy bước chân lâng lâng như đang ở trong mơ. Vừa rồi, nàng chỉ biết cảm ơn các phu nhân theo bản năng, hiện giờ nghe Thẩm Văn Nhàn nói như vậy, không biết nên đáp lại thế nào cho phải.

May mà Diệp Tuy tỷ vẫn đang đứng bên cạnh nàng. Nhìn thấy Tuy tỷ, nàng giống như có chỗ dựa, liền cố gắng bình tĩnh trả lời: “Thẩm tỷ khách khí rồi ạ...”

Các cô nương khác nhìn Diệp Khởi, trong lòng không tránh khỏi thầm ngưỡng mộ.

Cô nương mập mạp này vừa được các vị phu nhân ban tặng trang sức, lại vừa được Thẩm lão phu nhân khen ngợi, thật là quá may mắn!

Tiểu cô nương này lần này xem như được nở mày nở mặt trước các vị phu nhân ở đây. Đều là phu nhân quyền quý trong triều, lợi ích to lớn tới chừng nào?

Về phần hai người Tống Châu và Cung Nhã Âm, căn bản không dám ngẩng đầu lên. Trong thâm tâm họ chỉ mong sao chưa từng xuất hiện trong vườn mai này, thể diện gì đó lần này đều mất sạch!

Còn Diệp Thân... Nàng ta nhìn thoáng qua những món trang sức mà Diệp Khởi đang cầm, tỏ vẻ lấy làm vinh dự nhưng trong mắt lại chứa đầy ghen tị xen lẫn ảo não.

Mẹ nàng ta vốn đã sắp xếp ổn thỏa tất cả, hòng mượn buổi yến hội này của nhà họ Thẩm khiến cho Diệp Khởi và Diệp Trản phải chịu nhục nhã, đồng thời chia rẽ mối quan hệ giữa Nhị phòng và Tam phòng. Ai ngờ…

Việc không những chẳng thành, lại còn giúp Diệp Khởi nở mày nở mặt, nhận được nhiều lời tán thưởng của các vị quý phu nhân thế này!.

Diệp Khởi chiếm hết sự chú ý rồi sao? Sao có thể như vậy? Làm sao nàng ta có thể cam lòng đây?

Đứng đối diện với Diệp Thân, Diệp Tuy đương nhiên thấy toàn bộ biểu cảm của nàng ta, trong lòng khẽ mỉm cười.

Lòng dạ con người, ít ham muốn thì rộng rãi, nhiều ham muốn lại nhỏ hẹp.

Những người như Chu thị và Diệp Thân, lòng quá nhiều tham vọng, cái gì cũng muốn vơ vét cho bản thân. Chắc họ chẳng ngờ được tốn công mưu tính nhiều như vậy lại giành được kết quả như vậy đâu nhỉ?

Nàng sẽ làm cho Chu thị hiểu rõ, cái gì nên lấy, cái gì tuyệt đối không nên mơ tưởng.

Nhà họ Diệp không phải là nhà họ Chu!

Sau đó, Thẩm lão phu nhân dẫn mấy vị phu nhân khác rời đi, để Thẩm Văn Nhàn và Thẩm Văn Huệ ở lại.

Thẩm Văn Nhàn khéo léo, Thẩm Văn Huệ thẳng thắn cởi mở, hai chị em nhanh chóng khiến bầu không khí náo nhiệt trở lại.

Chẳng mấy chốc, khắp nơi trong vườn mai đã đầy ắp tiếng cười. Tiếng cười khiến những bông mai trắng đầu cánh rơi xuống xào xạc, càng xứng với danh “hương, tuyết, hải”.

Tiếng cười đã xóa đi nhiều thứ, như thể nơi đây chưa từng xuất hiện sự việc khi nãy.

Tuy nhiên, với những cô nương nhà họ Diệp, chung quy vẫn khác.

“Tỷ, tốt quá rồi! Tỷ được ban tặng trang sức, lại còn được các phu nhân khen ngợi nữa, mẹ mà biết, chắc chắn sẽ vui lắm.” Diệp Trản dựa sát vào người Diệp Khởi nói, đôi mắt tròn xoe tràn ngập nụ cười.

Mặc dù bị kẻ tiểu nhân gây khó dễ, nhưng các nàng đã gặp dữ hóa lành, còn cứng rắn phản bác những kẻ tiểu nhân đó. Nhớ lại cảnh đám người Tống, Châu xám xịt mặt rời đi, Diệp Trản lại muốn chống nạnh cười to.

Diệp Khởi đã bình tĩnh trở lại, những món trang sức trên tay nhắc nhở nàng rằng: Đây không phải là mơ mà là hiện thực, tất cả những gì vừa xảy ra đều là thật!

Mọi chuyện bắt nguồn từ việc đám người Tống, Châu tới gây sự. Lúc này, Diệp Khởi lại có phần cảm ơn những người đó. Nếu không có họ thì sao nàng lại nhận được những món trang sức và những lời khen ngợi này chứ?

So ra những thứ này đều là vật ngoài thân, điều quan trọng hơn là, nếu không trải qua sự tôi luyện bởi việc bị người ta gây khó dễ này, nàng sẽ không thể đứng ra dũng cảm bày tỏ suy nghĩ của mình, cũng sẽ không yêu thương bản thân, tự hào vì cha mình từ đáy lòng.

Nhưng, điều nàng khó quên được nhất chính là sự bảo vệ của Diệp Tuy, nhờ đó nàng mới chịu đựng được những lời hoạch họe và mới có thể phản bác lại.

Tuy tỷ...

Nghe Diệp Khởi nói lời cảm ơn, Diệp Tuy mỉm cười lắc đầu, nói: “Không, hai muội nghĩ sai rồi. Lòng tin và sự dũng cảm của hai muội không phải do tỷ mà có, nó bắt nguồn từ bản thân các muội. Đây mới là điều đáng quý nhất!”

Diệp Tuy đương nhiên nhìn ra được sự biết ơn và cảm động của hai cô em họ. Song, nàng lại không cho rằng bản thân mình quan trọng như vậy, nếu như không phải các nàng ấy hiếu thuận, quật cường thì nàng có bảo vệ họ bao nhiêu đi chăng nữa, sự việc cũng đã chẳng diễn ra theo chiều hướng tốt đẹp như vậy.

Nói một cách đơn giản, nếu đổi Diệp Khởi và Diệp Trản thành Diệp Thân, kết quả liệu có giống như vậy không?

Diệp Tuy rùng mình, cảm thấy khó mà tưởng tượng được ra cảnh tượng ấy.



Nói cho cùng, sự bảo vệ của nàng chỉ là một nhân tố nhỏ bé bên ngoài mà thôi, mấu chốt vẫn nằm ở bản thân Diệp Khởi và Diệp Trản.

Nghe Diệp Tuy nói xong, Diệp Khởi và Diệp Trản ngẩn người. Là như vậy thật sao? Lòng tin và sự dũng cảm của họ đến từ chính bản thân họ?

Tuy tỷ thông minh đến vậy, lời tỷ ấy nói đều có lý…

Diệp Tuy chắc không biết rằng, sau chuyện này Diệp Khởi và Diệp Trản đã trở nên vô cùng tin tưởng nàng.

Xong xuôi tất cả, Diệp Tuy mới nhớ đến tình trạng hiện tại của bản thân: Hỏng rồi, nàng vẫn chưa đi thay váy!

Sau khi bình tĩnh lại, Diệp Tuy quyết định không đi thay váy nữa. Yến hội cũng sắp kết thúc, nàng về nhà thay cũng không muộn.

Chỉ là không ngờ, vào lúc các nàng rời khỏi nhà họ Thẩm lại gặp phải người mà nàng không muốn nhìn thấy nhất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 490 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như thuyet minh ve su nghiep sang tac cua nguyen trai van 10, hay giai thich noi dung loi khuyen cua lenin hoc hoc nua hoc mai sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status