Uông Xưởng Công

Chương 166 : Chương 166VẠCH TỘI

Cố Chương vẫn giữ mối hận bị từ chối kết thông gia, mỗi khi nghĩ đến, trong lòng lại hận. Hắn thề, sau này sẽ không để nhà họ Diệp sống dễ dàng, nhất định phải rửa sạch mối nhục này. Nếu từ bỏ nhà họ Diệp, những khổ sở hắn gánh chịu trước đây chẳng phải là vô nghĩa sao?

Hơn nữa, nghe nói Uông Ấn còn là người hay bao che khuyết điểm, nếu như cưới Diệp Tuy, Uông Ấn sẽ che chở nàng ta vô cùng. Nếu hắn ta muốn làm gì cũng sẽ cần đề phòng sự trả thù của Đề Xưởng.

Hiện tại, hắn ta vẫn chưa thật sự đảm bảo có thể giấu giếm được mọi chuyện khỏi tai mắt của Đề Xưởng.

Đáng hận, đáng hận!

Mặc kệ Cố Chương có nghĩ gì đi chăng nữa, bây giờ cũng chỉ có thể chờ hồi âm từ gia tộc.

Nhà họ Cố có đường truyền tin mật, so với đường tin tức của triều đình thì chậm hơn một chút.

Hôm sau, hắn ta nhận được thư hồi đáp, trong đó viết rằng bây giờ không thể đấu với Uông Ấn, kế hoạch tạm gác lại, cần bàn bạc kĩ hơn.

Cố Chương thất vọng, dù biết lúc này vẫn chưa phải thời cơ để lộ dã tâm. Thế nhưng… hắn ta thực sự không cam lòng!

Hắn ta vẫn nhớ rõ cái cảm giác vừa đau vừa khó chịu vì bị dị ứng chó, nghĩ đến lại thấy râm ran khắp người.

Không được, hắn ta phải làm gì đó. Cho dù không thể tranh người với Uông Ấn cũng phải tìm cách đáp trả!

***

Bấy giờ, trong Trạc Tú Viên, một vị lão phu nhân có gương mặt nghiêm nghị vừa chậm rãi tản bộ vừa nói: “Ngươi cũng thật to gan, dám cầu hôn cô nương nhà họ Diệp. Chuyện này, hoàng thượng thật sự đã cho phép?”

“Vâng, điện hạ anh minh.” Người đi bên cạnh bà đáp lại với giọng điệu không chút cảm xúc.

Nghe được câu trả lời như trong dự liệu, Trưởng công chúa bật cười rồi nói: “Cho phép một hoạn quan hỏi cưới con gái nhà quan viên, xem ra hoàng thượng đúng là không để tâm đến đao bút của đám quan sử rồi, ngoài ghi chép cuộc sống hằng ngày ra chẳng còn có tác dụng gì.”

Uông Ấn không đáp lại, chỉ gật đầu, vẫn thong dong đi bên cạnh Trưởng công chúa.

Trưởng công chúa nghiêng người nhìn hắn, không khỏi thầm thở dài: Người quyền thế khuynh đảo triều đình và dân chúng, tướng mạo tuấn tú, bản lĩnh bất phàm như thế này vốn sẽ khiến bao nhiêu cô nương khuê các lao đến, đồng ý kết duyên lành. Nhưng đáng tiếc… hắn lại là một hoạn quan.

Ánh mắt Trưởng công chúa lộ vẻ thương tiếc, bà nói: “Ngươi tự bôi nhọ mình như vậy, tuy khiến cho hoàng thượng yên tâm nhưng chỉ sợ sẽ bị quan viên trong triều công kích. Theo bản cung được biết, Ngự Sử Đài đã bắt đầu rục rịch rồi, không lo lắng sao?”

Uông Ấn ngoài năm chữ “Xin điện hạ yên tâm” thì không hề nói gì thêm. Hắn đang chờ xem ai sẽ ra tay trước nhất, có điều, đầu tiên là Ngự Sử Đài, ít nhiều cũng khiến hắn bất ngờ.

***

Trong buổi triều sớm, sau khi đã bàn luận chính sự xong, Vĩnh Chiêu Đế chuẩn bị hạ lệnh bãi triều thì thị ngự sử của Ngự Sử Đài - Chương Hoa Lục đột nhiên bước ra, bẩm: “Khởi bẩm hoàng thượng, thần có chuyện muốn khởi tấu. Thần muốn vạch tội Uông đốc chủ của Đề Xưởng. Người này chiếm Đề Xưởng làm của riêng, lấy Đề Xưởng bức ép quan viên triều đình, thân là hoạn quan lại cầu thân con gái của quan viên, không coi kỷ cương phép tắc Đại An ra gì. Khẩn cầu hoàng thượng nghiêm trị Uông Ấn để răn đe!”

Lời này vừa dứt, điện Tuyên Chính chỉ nghe thấy tiếng hít khí lạnh. Tất cả quan viên đều đưa mắt về phía Chương Hoa Lục, trong mắt đầy sự kinh ngạc và khó hiểu.

Phải biết rằng rất nhiều năm nay không có quan viên nào dám vạch tội Uông đốc chủ trong điện Tuyên Chính. Những lời này của Chương Hoa Lục như chuyện mặt trời mọc đằng Tây vậy.

Các quan viên nhìn y với ánh mắt khâm phục xen lẫn e ngại. Khâm phục y dám cả gan vạch tội Uông đốc chủ và e ngại cho tương lai của y sau này.



Dám vạch tội Uông đốc chủ lại còn nói hết sức nghiêm túc thẳng thừng.

Đề Xưởng sẽ có hành động gì tiếp theo? Quan viên trong triều đều rùng mình không dám nghĩ tiếp.

Thị ngự sử là quan can gián, mặc dù việc vạch tội quan viên trong triều vốn là bổn phận chức trách của Chương Hoa Lục, nhưng trước giờ y vốn yên lặng mờ nhạt, sao bây giờ lại đột nhiên đứng lên? Hơn nữa, còn cố ý nhắm vào chuyện cầu thân của Uông đốc chủ?

Đây quả thực là đâm một nhát sâu vào điểm yếu của Uông đốc chủ, dũng khí quả thực rất đáng khen ngợi.

Nữ nhi của quan viên được nhắc đến, tuy không nói ra nhưng tất cả đều biết đang nói đến ai. Chính là cháu gái của thị lang Lễ Bộ - Diệp Cư Tiêu, con gái của giám thừa Thiếu Phủ Giám - Diệp An Thế.

Lúc này, nhóm quan viên dời ánh mắt từ người Chương Hoa Lục sang Diệp Cư Tiêu, muốn xem xem ông ta có phản ứng gì.

Diệp Cư Tiêu nhìn thẳng không dám chớp mắt, giữ nguyên tư thế khom người cung kính nghe lệnh.

Ông ta giống như không nghe lấy lời vạch tội của Chương Hoa Lục, cũng coi như không thấy ánh mắt vô cùng phức tạp của nhóm quan viên.

Vĩnh Chiêu Đế ngồi trên ghế rồng, nghe lời bẩm tấu mà trong lòng không khỏi cảm thấy khó tả. Đã rất nhiều năm rồi không ai dám buộc tội Uông Ấn, những lời này khiến ông ta có chút hoài niệm. Nhớ lúc Đề Xưởng mới thành lập cũng thường xuyên bị vạch tội như vậy, những lần như thế ông ta đều ém nhẹm đi…

Bây giờ… đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Đối với việc này, Vĩnh Chiêu Đế đã tính toán xử lý như một ông già chỉ lo việc vặt vãnh trong nhà, giả làm người mù người điếc, coi như không nghe thấy những lời này.

Vì vậy, trên mặt đế vương không hề lộ ra cảm xúc, cũng không có bất cứ chỉ thị gì.

Nghe đàn đoán ý, sự im lặng của hoàng thượng đã nói lên rất nhiều điều. Huống hồ, việc này còn đề cập đến Uông đốc chủ của Đề Xưởng.

Bấy giờ, quan viên trong triều đều cúi đầu, không ai muốn dây tới việc này.

Nhưng phủ doãn Kinh Triệu - Tần Phưởng lại bước ra khỏi hàng, lạnh giọng nói: “Hôn nhân là chuyện tốt của hai họ, việc nhà người ta cũng có thể đem lên điện Tuyên Chính nói? Đây là quán trà nơi đầu đường ngõ hẻm sao, chuyện gì cũng có thể nói? Lời buộc tội này của Chương đại nhân có phần không thỏa đáng.”

Quan viên đều biết phủ doãn Kinh Triệu - Tần Phưởng nói chuyện thẳng như ruột ngựa chẳng khác gì phường dân đen, không biết lời mình nói ra mất mặt thế nào.

Bấy giờ, mặt Chương Hoa Lục biến sắc, lúc xanh lúc đỏ. Y cúi thấp đầu khom lưng giống như đang chờ ý chỉ của hoàng thượng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 490 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Vì vậy mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như so that in order that in order to so as to to, su khac nhau encroach học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status