Uông Xưởng Công

Chương 170 : Chương 170DỰA VÀO CÁI GÌ?

Uông Ấn dừng bước, lạnh nhạt nói: “Nương nương, mời đứng dậy, không cần phải khách sáo như vậy.”

Hắn nhìn lướt qua bụng Diệp Tự, ánh mắt vẫn bình thản không một gợn sóng, vẻ mặt lãnh đạm không thể hiện cảm xúc càng lộ rõ vẻ uy nghiêm.

Diệp Tự chậm rãi đứng thẳng người dậy, trên mặt mang theo nụ cười, hướng tay vào trong điện làm động tác mời: “Đốc chủ đại nhân, mời.”

Nói xong, nàng thu tay lại, ánh mắt nhanh chóng lướt qua người đi theo sau Uông Ấn.

Vì đang ở trong cung, Uông Ấn không mang theo đề kỵ mà chỉ dẫn theo mấy nội thị.

Diệp Tự nhận ra một người trong số đó là nội thị của điện Tử Thần. Ngay cả nội thị của điện Tử Thần cũng đi theo Uông Ấn đến đây.

Nụ cười trên mặt Diệp Tự càng đậm hơn, nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ nhận ra đầu ngón tay nàng đang run rẩy.

Hiển nhiên, trong lòng nàng không hề bình thản ung dung như những gì biểu hiện ngoài mặt.

Uông Ấn khẽ giơ tay lên, mấy nội thị bao gồm cả Cầu Ân đều dừng bước, không dám đi theo vào trong điện nữa.

An Nghi cô cô thấy vậy thì nhìn về phía chủ tử của mình với ánh mắt lo lắng, nhưng cũng tự lui ra ngoài điện.

Trong chốc lát, chỉ còn lại Uông Ấn và Diệp Tự trong điện Lâm Hoa.

Uông Ấn tìm bừa một cái ghế ngồi xuống. Cảm giác tồn tại chẳng hề mạnh mẽ, thế nhưng lại khiến trong lòng Diệp Tự dâng lên từng cơn ớn lạnh.

Điện Lâm Hoa quen thuộc bao lâu nay lại trở nên vô cùng lạ lẫm bởi sự có mặt của Uông Ấn, cũng khiến nàng cảm thấy rất không thoải mái.

Nàng điều chỉnh lại hơi thở của mình, cố gắng đè nén sự lạnh lẽo và run rẩy xuống.

Chẳng phải nàng nhờ Cầu Ân đi truyền lời là để gặp được Uông đốc chủ sao? Giờ Uống đốc chủ đã tới, sao nàng có thể e ngại lùi bước? Tuy nhi, em gái của nàng…

Nghĩ đến đứa em gái đã ôm lấy chân nàng khóc lóc khi nàng tiến cung năm đó, trong lòng nàng lập tức lấy lại được quyết tâm.

Diệp Tự đỡ eo, nghiêng người về phía trước, kính cẩn nói: “Cảm ơn Đốc chủ đại nhân đã bớt thời gian đến đây, cảm ơn đại nhân đã cứu em gái ta trước đó, xin đại nhân nhận một lễ của ta.”

Nói xong, nàng định đứng dậy bái tạ Uông Ấn, nhưng lại cảm nhận được một luồng sức mạnh ấn nàng lại, khiến nàng không thể đứng lên được.

Nét mặt nàng cứng ngắc: Nàng không đứng dậy được là do Uông đốc chủ không muốn nhận lời cảm ơn của nàng?

Ngón tay trắng nõn thon dài của Uông Ấn gõ nhẹ lên tay vịn ghế, thờ ờ nói: “Nương nương không cần khách sáo như vậy, người bổn tọa đã cứu là phu nhân tương lai của bổn tọa, không cần phải cảm ơn.”

Diệp Tự không ngờ Uông Ấn lại nói thẳng ra như thế, không hề có ý giấu giếm, nàng không kìm nổi mà hít sâu một hơi.

Chính nhờ lời này đã khiến nàng bớt e ngại hơn và có đủ dũng khí để nói ra những lời tiếp theo: “Nếu đại nhân đã nói vậy thì ta cũng không khách sáo nữa. Ta đánh bạo hỏi một câu, vì sao đại nhân lại cứ khăng khăng một mực phải lấy bằng được em gái ta?”

Sắc mặt Uông Ấn vẫn không đổi, hắn bình thản đáp: “Tức là nương nương cảm thấy bổn tọa không xứng với em gái nương nương?”

Diệp Tự siết chặt hai tay, hộ giáp gần như cắm vào lòng bàn tay, nhưng nàng vẫn cung kính đáp: “Đại nhân nói đùa rồi, đại nhân là đốc chủ, sao lại có chuyện xứng hay không xứng? Chỉ có điều ngài là hoạn quan…”

Câu cuối cùng vừa được nói ra, nàng bỗng cảm thấy trong điện Lâm Hoa tức thì lạnh đi.

“Bổn tọa đã nhận định nàng ấy, nương nương có thể làm được gì?” Uông Ấn đáp duy nhất một lời.

Giọng điệu của hắn không hề cợt nhả, nhưng chỉ với một sự thật ấy đã đủ để khiến Diệp Tự phải bó tay.

Sau một hồi lặng im, Diệp Tự khẽ vuốt ve bụng mình, không còn ý định cứu vãn tình hình nữa, nàng đứng dậy.

Giọng nàng lúc này cũng bình tĩnh y như Uông Ấn: “Đúng là ta không thể làm gì được. Nhưng, mong Uông đốc chủ nể tình bản thân khăng khăng muốn lấy em gái ta mà đồng ý với ta một khẩn cầu.”

Uông Ấn không nói gì, nét mặt vẫn không có cảm xúc.

Diệp Tự hít sâu một hơi, dứt khoát nói ra như thể cho dù với bất cứ giá nào: “Xin Uông đốc chủ cho em gái ta một con đường, trong vòng năm năm, cho phép ta được đón em gái ra khỏi Uông phủ?”

Uông Ấn nhướng mắt lên, cuối cùng dừng ánh mắt lại trên người Diệp Tự, cười mà như không hỏi: “Thời hạn năm năm? Nương nương dựa vào cái gì?”

Ánh mắt kinh người của Uông đốc chủ như một chiếc gai lạnh buốt đâm vào người Diệp Tự.

Nàng cắn chặt răng, cố gắng mở to mắt nhìn lại Uông Ấn. Diệp Tự cố giữ bình tĩnh và nụ cười trên môi, đáp: “Dựa vào cái gì à? Dựa vào chính bản thân ta thôi, chỉ bằng nó thôi. Chẳng lẽ cái này không phải điều Uông đốc chủ mong muốn?” Ánh mắt nàng nhìn vào phần bụng nhô cao của mình.

Trước đó, Diệp Tự đã nghĩ đi nghĩ lại: Hành động lần này của Uông Ấn rốt cuộc là vì điều gì?

Sống trong cung bao năm qua, nàng đã chẳng còn mơ mộng với cái gọi là tình yêu nữa. Nàng không tin những lý do Uông Ấn nói với bên ngoài. Loại người như hắn, nếu có mưu đồ thì nhất định không phải với nhà họ Diệp hay Tuy nhi.

Nàng khẽ vuốt ve bụng mình, nói với giọng vừa chậm rãi vừa kiên định lạ thường: “Dựa vào bản thân ta, chỉ bằng bào thai trong bụng này thôi. Chỉ cần Đốc chủ đại nhân đồng ý, sau khi hết thời hạn năm năm, ta chắc chắn sẽ cho đại nhân… ‘hoàng vị’!”

Nàng một lòng tin tưởng rằng, chẳng qua là Uông Ấn ngắm đến “ngai vàng” mà thôi.

Bây giờ nàng đang mang thai, dù có phạm phải tội diệt tộc cũng đành mạo hiểm đánh cược một phen!

Uông Ấn đột nhiên mỉm cười, ánh mắt lại đưa tới bụng Diệp Tự, nhưng giọng nói lại cực kì lạnh nhạt: “Nếu bổn tọa nhớ không nhầm, đứa bé trong bụng nương nương mới được bảy tháng? Nó có thể bình an sinh ra hay không còn chưa biết. Lấy ngai vàng làm lời hứa? Khẩu khí của nương nương cũng lớn thật!”

Nghe những lời như vậy, nỗi lo lắng kỳ lạ trong lòng Diệp Tự bỗng chốc chìm xuống. Dù giọng của Uông đốc chủ lạnh nhạt, nhưng lại không hề chứa sát khí. Vậy thì… sẽ có cơ hội bày kế tính kế, dẫu cơ hội đó cực kì nhỏ bé.

Nàng vuốt ve bụng mình, cũng mỉm cười, cúi đầu tỏ vẻ phục tùng, nói: “Ta cùng lắm là chết một lần mà thôi, đã là người trong cung thì sợ gì cái chết? Nhưng với đại nhân, ít nhiều còn có thể nhớ nhung chút ít đến đứa bé đang nằm trong bụng ta?”

Diệp Tự bất chấp tất cả, không hề kiêng dè, quanh co thăm dò, thẳng thắn đưa ra điều kiện và giá trị bản thân, chuyện còn lại là của Uông Ấn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 490 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich dong thanh, xem ngay khai truong 2018 tuoi tan hoi chon tuoi mo hang dau nam những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status