Uông Xưởng Công

Chương 177 : Chương 177CON MUỐN LẤY UÔNG ĐỐC CHỦ!

Thấy Diệp Tuy đến, trong mắt Diệp An Thế ánh lên vẻ thương tiếc. Ông vẫy tay gọi con gái đến bên cạnh.

Vốn yêu thương con gái, lại thêm áy náy từ chuyện của Diệp Tự, nên ông càng hi vọng Diệp Tuy có thể bình an hạnh phúc. Hiềm nỗi, hi vọng chung quy vẫn chỉ là hi vọng, không phải hiện thực.

Con gái út của ông thời gian qua gặp biết bao nhiêu khó khăn, cứ như ông trời không vừa mắt với ông, nên trút cực khổ lên con bé vậy.

Chẳng ngờ, những lời tiếp theo của Diệp Tuy khiến ông hoài nghi lỗ tai mình.

Diệp Tuy khom người, nhẹ nhàng hành lễ rồi nói: “Cha, con muốn lấy Uông đốc chủ, khẩn cầu cha đồng ý lời cầu thân của Đốc chủ đại nhân ạ!”

Diệp An Thế thoáng chốc ngây cả người, không tin nổi hỏi lại: “Tuy nhi, con nói gì vậy? Con nói… con nói… muốn gả cho Uông đốc chủ?”

Diệp Tuy gật đầu, trả lời một cách chắc chắn: “Vâng, thưa cha, đúng là như vậy ạ. Mong cha đồng ý cho con!”

Nét mặt nàng hết sức bình tĩnh nghiêm túc, lời nói rõ ràng, kiên định, không ai nghĩ nàng đang nói đùa, Diệp An Thế cũng vậy.

Diệp An Thế cố gắng trấn tĩnh, ngạc nhiên đáp lời: “Tuy nhi, con… không cần phải để mình chịu ấm ức như vậy. Tuy rằng cha bất tài, nhưng sẽ không để con phải gả cho hắn đâu, con yên tâm!”

Nghe vậy, trong đầu Diệp Tuy hiện lên gương mặt tuấn tú vô ngần, cũng cực kì lạnh lùng kia, nghĩ đến ý tốt của người trong nóng ngoài lạnh ấy dành cho mình, sao lại bị coi là ấm ức được chứ?

Nàng kiên định nhắc lại: “Cha, con không cảm thấy ấm ức khổ sở, đây là mong muốn của con ạ. Từ giây phút Uông đốc chủ xuất hiện trong ngõ Bố Châu, con đã muốn gả cho ngài ấy. Xin cha hãy đồng ý!”

Nàng không kể rõ mối liên hệ với Uông đốc chủ, cũng không nhắc đến sự tình ở ngõ Bố Châu, mà chỉ trực tiếp cầu xin.

Tuy nhiên, những lời này qua tai Diệp An Thế lại trở thành ý nghĩa khác.

Ông cho rằng con gái mình bị gương mặt của đốc chủ mê hoặc, bị hành động cứu giúp của hắn làm cho cảm động, nên mới nảy ra suy nghĩ hoang đường.

Ông hít sâu, cố gắng nhắc khéo: “Tuy nhi, con biết… Uông đốc chủ là hoạn quan chứ? Hoạn quan là người không thể làm chuyện phòng the…”

Diệp An Thế chưa nói hết câu đã cảm thấy khuôn mặt già nua của mình đỏ lên.

Chuyện tế nhị này vốn nên do vợ ông chỉ bảo con gái, nhưng giờ, cho dù có xấu hổ ông cũng phải nói ra.

Diệp Tuy lại gật đầu lần nữa và đáp: “Cha, con biết Uông đốc chủ là người như thế nào, con biết chứ ạ.”

Dứt lời, nàng quỳ ngay xuống, sống lưng thẳng tắp: “Cha, xin thứ cho con gái bất hiếu, là con gái đã để cha đau lòng thất vọng rồi!”

Nàng biết những lời nói lạnh lùng này sẽ làm tổn thương cha nàng, nhưng nếu không thẳng thắn, cha vẫn sẽ nghĩ là nàng đang ép uổng bản thân.

Diệp An Thế lảo đảo lùi lại mấy bước, chỉ mong sao mắt mù tai điếc, đây thật sự là con gái của ông sao? Giống như bị ma nhập mà khăng khăng đòi gả cho một hoạn quan!

Diệp Tuy nhìn thẳng Diệp An Thế: “Cha, thực không dám giấu cha, nếu không có sự xuất hiện của Uông đốc chủ, thật ra con đã muốn xuất gia. Đây không phải là lời nói xằng bậy nhất thời của con. Con đã mười sáu tuổi, đã hiểu rất rõ bản thân đang làm gì. Con… quả thực không muốn lấy chồng!”

Ngừng một lúc, nàng mới nói tiếp: “Lúc nhà họ Cố tới cầu thân, con đã từng nghĩ nếu từ chối không thành, con sẽ xuất gia làm ni cô. Nếu như sau đó không xảy ra nhiều chuyện như vậy, thì e rằng con đã cắt tóc đi tu từ lâu rồi.”

Diệp An Thế ngẩn người nhìn con gái mình, trong lòng cuộn sóng, cảm thấy hốc mắt cay cay…

Tuy nhi, con gái của ông…

Diệp Tuy cúi đầu, chắp tay khẩn thiết: “Cha, những lời này con chỉ dám nói một lần. Đây không phải chỉ vì cha, vì nhà họ Diệp mà còn vì… bản thân con nữa!”

Kiếp trước, nàng đã nếm đủ hết mọi loại cực khổ sung sướng của cuộc đời rồi, kiếp này muốn dùng để bù đắp những nuối tiếc, bảo vệ người thân, sống tự do tự tại.

Gả cho Uông đốc chủ là lựa chọn tốt nhất của nàng.

Diệp An Thế ngã phịch xuống ghế, như thể sức lực toàn thân đã bị rút cạn. Ông lẩm bẩm: “Tuy nhi, con… con…”

Giọng điệu của Diệp Tuy không còn lạnh lùng cứng rắn nữa, mà trở nên dịu dàng: “Cha, cha nhìn mẹ con, Đại bá nương, và cả chị gái con đang ở trong cung, có ai được sống ung dung tự tại không? Con gái không muốn sống cuộc sống như vậy. Mong cha thương lấy con gái, cho phép con được đi con đường mình lựa chọn.”

Uông Ấn là con đường con bé lựa chọn ư? Hắn có thể cho con gái ông sự tự do tự tại như ý muốn sao?

Diệp An Thế không biết nên nói gì cho phải, ông đột nhiên nhớ đến viện Diên Quang.

Viện Diên Quang đè nén ông hơn nửa cuộc đời, bây giờ Tuy nhi mới từng này tuổi mà như đã nản lòng thoải chí, sợ rằng… chốn ngục tù nhà họ Diệp này trước giờ cũng luôn giam cầm con gái ông?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 490 lượt.

Có thể nói hoa lan là nữ hoàng của các loài hoa. Hoa lan mang một vẻ đẹp tinh khiết trong trẻo không tỳ vết. Loài hoa này mang nhiều màu sắc khác nhau, nhiều chủng loại khác nhau nhưng đều có một điểm chung là sắc đẹp và sự quyến rũ. Các bí quyết trồng và chăm sóc hoa lan được chia sẻ từ trang Vườn Lan Huyền Vinh chẳng hạn như 5ct ho 5 canh trang hien oanh, 5 canh trang rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích giúp bạn có một vườn lan tuyệt đẹp.

loading...
DMCA.com Protection Status