Uông Xưởng Công

Chương 202 : Chương 202KIẾM KỀ NGANG CỔ

Đào thị đặt chén trà xuống, nhìn ngón tay của Diệp Thân đang chĩa vào mình, cười nhạt nói: “Chỉ tay mắng bề trên, đây là con gái ngoan mà Đại tẩu nuôi dạy sao? Ta thật là được mở mang tầm mắt rồi.”

Mấy tháng nay Đào thị đã tạo dựng được uy nghiêm rất lớn, đám gia nhân nghe thấy những lời này liền biết Tam phu nhân đang thực sự tức giận.

Ngay cả nha hoàn Ngô Chi vẫn theo sau Diệp Thân cũng rụt người lại, vô thức kéo áo nàng ta nhắc khẽ: “Cô nương...”

Tuy cô nương nhà mình đã lấy chồng, nhưng mạo phạm đến Tam phu nhân cũng đâu được lợi lộc gì chứ? Về sau cô nương vẫn phải dựa vào nhà ngoại mà!

Nhưng Diệp Thân hoàn toàn không quan tâm, gạt phắt tay Ngô Chi ra, hét to: “Ta đã thưa rõ với ông nội, ta về thỉnh an mẹ ta, ta muốn đến Phật đường!”

Đào thị liếc nhìn nàng ta, nở nụ cười, đáp: “Ngũ cô nương muốn đến Phật đường đâu có dễ vậy. Đã thế thì mời Đường thiếu gia đến đây!”

Ngừng một lát, bà nhấn mạnh từng chữ: “Để cậu ta trực tiếp thỉnh an mẹ vợ mình, Ngũ cô nương, cháu chắc chứ?”

Câu này đã đánh trúng vào “tử huyệt” của Diệp Thân, khiến nàng ta im bặt.

Đúng vậy, nàng ta nào dám chứ? Tuyệt đối không thể để chồng trông thấy bộ dạng khủng khiếp của mẹ mình được! Hắn sẽ biết vị thế của Đại phòng tại nhà họ Diệp, sau này nàng ta sẽ càng khó sống ở phủ Lâm Xuyên Hầu.

Chỉ hai, ba ngày ngắn ngủi, Diệp Thân đã biết mùi vị lấy chồng là như thế nào.

Nàng ta đâu ngờ được nhà công thần như phủ Lâm Xuyên Hầu lại có những kẻ lắm mồm như vậy.

Từ chủ nhân đến người hầu đều công khai hoặc ngấm ngầm lấy chuyện Đường Thủ Tĩnh không trực tiếp đi đón dâu ra để cười nhạo.

Đáng hận hơn là tướng công Đường Thủ Tĩnh của nàng ta không thèm ra mặt bảo vệ mà thậm chí còn ghét bỏ khi thấy nàng ta rơi nước mắt, nói nàng ta hẹp hòi, không nghĩ cho đại cuộc.

Đại cuộc cái gì chứ? Trong lòng ấm ức, nàng ta lạnh mặt, sưng sỉa với Đường Thủ Tĩnh.

Không ngờ, ngay đêm thứ hai, Đường Thủ Tĩnh không về phòng ngủ.

Đêm thứ hai của tân hôn đã ly thân, bất kể với gia đình nào cũng là chuyện nghiêm trọng. Thấy thái độ của Đường Thủ Tĩnh như vậy, Diệp Thân mới cuống lên.

Tân hôn ngọt ngào bỗng như là chuyện trong mơ. Chồng mới cưới không yêu thương, nâng niu nàng ta. Nàng ta đã không còn là cô nương được cưng chiều của Đại phòng nhà họ Diệp nữa.

Song, nàng ta đã lấy chồng, còn phải về lại mặt, cho dù tủi thân thế nào cũng đành phải cố gắng nhẫn nhịn, dè dặt đón Đường Thủ Tĩnh về phòng.

Nàng ta cho rằng tất cả những ấm ức ấy đều là do không có mẹ ở bên chỉ bảo nên tha thiết muốn gặp, để bà ta dạy dỗ những điều phải làm ở nhà chồng.

Nhưng Đào thị lại ngăn cản không cho nàng ta gặp Chu thị.

Nhìn vẻ mặt giễu cợt của Đào thị, Diệp Thân không khỏi nghĩ đến những người trong phủ Lâm Xuyên Hầu.

Nàng ta hận không thể tiến lên xé xác Đào thị, không suy nghĩ nhiều chọc ngay vào nỗi đau của bà: “Đào thị, con gái bà gả cho một hoạn quan chẳng khác nào sống đời quả phụ, cho nên bà cũng không muốn thấy ta sống vui vẻ có phải không?”

Thấy mặt Đào thị biến sắc trong nháy mắt, nàng ta bật cười thật to: “Ha ha, con gái mà không có đêm động phòng hoa chúc, bà đau như bị khoét tim nhỉ? Ha ha, gả con gái cho một phế nhân, loại bán con gái cầu vinh như các người...”

Diệp Thân chưa kịp nói hết câu, bởi vì Đào thị đã cầm chén trà lên, ném mạnh xuống trước mặt nàng ta, đanh giọng: “Câm mồm!”



Nước trà văng tung tóe, ướt cả váy Diệp Thân, những lời định nói liền ngưng bặt.

Diệp Thân vừa kinh hoàng vừa tức giận, thở hổn hển, hoàn toàn không che giấu nổi sự căm phẫn.

Vừa lúc Diệp Tuy đi vào với phong thái thoải mái, lồng ngực Diệp Thân càng phập phồng dữ dội, cảm thấy đôi mắt như bị gai đâm.

Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà Diệp Tuy lại thoải mái thế này, nét mặt lại rạng rỡ như vậy?

Nàng ta nheo mắt, quan sát Diệp Tuy từ trên xuống dưới một lượt, cười to: “Ôi chao, cô nương gả cho một phế nhân đã đến rồi! Diệp Tuy, mùi vị phòng không gối chiếc thật dễ chịu nhỉ? Tự mình gây nghiệp, đáng đời! Ha...”

Ngay sau đó, toàn bộ tiếng cười tắc nghẹn trong cổ họng Diệp Thân, mặt nàng ta tái nhợt, đôi mắt trợn trừng muốn rơi ra ngoài, người sợ hãi đến cứng đờ.

Một lưỡi kiếm vô cùng sắc bén lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, dường như có thể thấy máu ngay tức khắc… đang kề trên cổ nàng ta!

Triệu Tam Nương giữ kiếm, lạnh lùng nhìn Diệp Thân.

Nói thật, nàng ở tiêu cục Bất Thất đã nhiều năm, từng gặp đủ loại người, nhưng thật sự chưa thấy ai ngu xuẩn thế này.

Người này là chị họ của phu nhân, biết rõ phu nhân đã được gả cho xưởng công mà vẫn có thể chửi rủa phu nhân như vậy. Chẳng lẽ nàng ta không biết như thế còn là chửi mắng xưởng công sao?

Triệu Tam Nương không nghĩ nhiều đã rút luôn thanh kiếm dắt bên eo ra, đợi lệnh của phu nhân.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 493 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status