Uông Xưởng Công

Chương 208 : Chương 208PHIỀN MUỘN

Thật sự thì sau khi nghe thấy tiểu nội thị thông báo Diệp Tuy đến, cửa cung Khánh Xương tức thì được mở ra, tất cả nội thị và cung nữ của hai điện là điện Lâm Hoa và điện Ngưng Hoa đều kính cẩn nghiêm trang đứng chờ ở cửa.

Bọn họ biết rõ người này là em gái ruột của Thuần tần nương nương, hơn thế nữa còn là phu nhân của Uông đốc chủ.

Chỉ cần nghĩ đến Đốc chủ đại nhân là tất cả phát run lên, nào dám bất kính.

Chủ nhân điện Ngưng Hoa là Trinh tần cũng không kìm được nỗi sợ hãi, đồng thời sinh ra cảm giác hối hận.

Trước đây, khi nhà mẹ đẻ của Thuần tần vào cung, Trinh tần cố ý sai cung nữ đi gây khó dễ. Nàng ta đâu ngờ được em gái ruột của Thuần tần lại may mắn đến mức này?

Cung nữ áo hồng hồi đó đã bị Trinh tần tống cổ đi từ lâu, giờ nàng ta chỉ hi vọng Diệp Tuy sẽ không để bụng.

Bấy giờ ở điện Lâm Hoa, nhìn thấy em gái ruột dường như đã trưởng thành sau một đêm, Diệp Tự đỏ hoe cả mắt.

Nàng biết tin hôm nay Diệp Tuy vào cung từ chỗ Cầu Ân, vì thế cũng có ý thỉnh cầu cung Khôn Ninh cho mình được gặp em ruột một lần.

Bây giờ thật sự thấy người trước mặt rồi, Diệp Tự cảm thấy trong lòng vô vàn cảm xúc, xúc động không nói thành lời.

Tuy nhi đã lấy Uông đốc chủ, đã búi kiểu tóc của phụ nữ có gia đình...

Diệp Tự cầm tay Diệp Tuy, vuốt ve búi tóc của em gái mình một cách thương tiếc, hồi lâu mới mở miệng: “Tuy nhi, thiệt thòi cho muội rồi...”

Vừa nói, Diệp Tự vừa theo bản năng khẽ xoa cái bụng đã nhô cao của mình.

Diệp Tuy lắc đầu, cười nói: “Tỷ tỷ, muội đâu thiệt thòi chứ. Muội rất ổn, tỷ đừng lo lắng. Hôm qua muội về phủ thăm mẹ, mẹ nhớ tỷ lắm đấy! Tỷ sắp đến ngày sinh chưa?”

Nàng chuyển đề tài sang cái bụng của Diệp Tự, không muốn nhắc lại vấn đề phải chịu ấm ức hay không nữa.

Điều quan trọng nhất bây giờ là cái thai trong bụng chị gái nàng. Tính cẩn thận ra thì cũng chỉ vài ngày nữa là chị gái nàng sinh con nhỉ?

Nghĩ đến đây, nàng không khỏi lo lắng, vội hỏi thêm: “Tỷ tỷ, công việc sinh nở đã chuẩn bị hết rồi chứ? Tỷ bố trí xong các cung nữ và ma ma đáng tin chưa? Thái y thăm khám thai cho tỷ vẫn là Khâu thái y ạ?”

Nàng không nói với chị mình chuyện Đốc chủ đại nhân nhận lời chiếu cố việc sinh nở của nàng ấy. Nhờ hắn mà nàng yên tâm phần nào, bởi chị gái trong cung ngoài tầm tay với của nàng.

Diệp Tự nhẹ nhàng vuốt ve bụng, cười đáp: “Tuy nhi, muội yên tâm, mọi thứ đều đã được chuẩn bị ổn thỏa rồi!”

Phụ nữ sinh nở chính là bước qua “quỷ môn quan”, trong hậu cung lại thêm muốn vàn khó khăn. Diệp Tự sao dám lơ là?

Quan trọng hơn là, còn có Uông đốc chủ...

Diệp Tuy ở lại điện Lâm Hoa không lâu, sau khi chắc chắn việc sinh nở đã chuẩn bị chu toàn, nàng liền cáo từ.

Lúc rời đi, nàng đưa mắt liếc nhìn điện Ngưng Hoa ở bên cạnh, nói với Cầu An đang khom lưng cung kính tiễn nàng: “Trinh tần nương nương đã ở vị trí này đủ lâu rồi.”

Cầu Ân với khuôn mặt thật thà phúc hậu, thuận theo lời nàng, đáp: “Phu nhân nói phải, đã đủ lâu rồi ạ!”

Hai mắt Diệp Tuy sáng lên, biết Cầu Ân hiểu ý mình nên không nói gì thêm nữa mà rời đi luôn.

Thời điểm này của kiếp trước, Trinh tần đã là Lương quý tần rồi. Cháu gái của Thái thường khanh Tạ Lộc Niên bây giờ cứ ở mãi vị trí Tần thế này, đúng là không hay cho lắm.

Chị gái nàng sắp sinh, chức vị của Trinh tần nên được thăng lên.

Nàng vừa rời khỏi điện Lâm Hoa thì có mấy đề kỵ đến đón, cung kính thưa: “Phu nhân, xưởng công còn phải ở lại trong cung, nên lệnh cho bọn thuộc hạ đưa phu nhân về phủ trước.”

Trước khi tiến cung, Uông Ấn cũng đã nói trước chuyện này với nàng, nên Diệp Tuy gật đầu, để đề kỵ hộ tống về phủ họ Uông.

Chuyến vào cung lần này rất bình lặng, tuy nhiên vì gặp Vĩnh Chiếu Đế và Vi hoàng hậu, những kí ức kiếp trước lại hiện lên, khiến trong lòng Diệp Tuy hơi nặng nề.

Vừa nghĩ đến chuyện chị gái mình chết vì băng huyết, nàng không kìm được mà run rẩy trong lòng, mặt mày nhuốm vẻ ưu sầu.

Lúc Uông Ấn về đến phủ đã là giờ Hợi*.

(*) Giờ Hợi: Từ 9h tối đến 11h tối.

Khi đề kỵ cởi áo choàng cho hắn, Phong bá tiến lên bẩm: “Chủ nhân, sau khi phu nhân hồi phủ thì không vui, bữa tối về căn bản là không động tới.”

Nghe vậy, Uông Ấn hơi dừng động tác, ngay sau đó liền bảo: “Nhìn xem trong phòng còn để đèn không.”

Hiện tại hắn cũng ở viện Tư Lai nhưng không sử dụng căn phòng trước đây mà lấy Hạ Nhật Trai mé Đông làm phòng ngủ, ban đêm sẽ nghỉ ở đó.

Tuy bốn phía của phủ nhà họ Uông đều bố trí rất nhiều đề kỵ, nhưng hắn sợ cẩn thận mấy cũng có sơ hở, nên sau khi suy tính kĩ càng, quyết định chọn Hạ Nhật Trai vốn cách chỗ của cô gái nhỏ không quá xa.

Phong bá nói nàng thậm chí còn không động đến bữa tối, rõ ràng là vì có tâm sự trong lòng.

Là bởi chuyện hôm nay tiến cung hay là vì điều gì khác?

Nghe thuộc hạ bẩm báo phòng Diệp Tuy vẫn sáng đèn, Uông Ấn thoáng ngẫm nghĩ rồi nói: “Bổn tọa đến phòng phu nhân ngồi một lát, đi thông báo đi!”

Đêm đã khuya như vậy, hắn vốn không nên đến phòng của nàng. Nhưng hắn thấy không yên tâm.

Bấy giờ, Diệp Tuy đang vô cùng buồn chán ngồi trước bàn trang điểm, không hề thấy buồn ngủ. Từ trước tới giờ nàng đã hay khó ngủ, hôm nay càng chẳng muốn đặt lưng xuống giường.

Lúc Triệu Tam Nương bẩm báo, nàng hơi ngẩn người, lập tức đáp lời: “Mau mời vào.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 490 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thay thich phap hoa tung sam hoi sau can, 3 cau noi sau co the mang lai phuc duc cho ca doi nguoi những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status