Uông Xưởng Công

Chương 210 : Chương 210KHÓ LƯỜNG

Ngày thứ ba sau khi Diệp Tuy vào cung diện thánh thì có tin Trinh tần của điện Ngưng Hoa bị trễ nguyệt sự, được thái y chẩn đoán là đang mang thai.

Nghe nói, sau khi biết tin, hoàng thượng rất đỗi vui mừng, lập tức sắc phong Trinh tần làm Lương quý tần, ngay cả nhà họ Tạ và Tạ Lộc Niên cũng được ban thưởng.

Chỉ trong thời gian ngắn, cung Khánh Xương được cả trong lẫn ngoài cung dõi mắt trông theo.

Chủ nhân hai điện trong cùng cung cùng mang thai, đây không phải là chuyện tầm thường.

Thế nhưng, một người sắp sinh vẫn là phi tần, một người vừa mới hoài thai đã được phong lên quý tần, giữa hai người này, bên nào nặng bên nào nhẹ, vừa nghe đã hiểu ngay.

Trong cung Khánh Xương lúc này, Lương quý tần đang cẩn thận vuốt ve cái bụng của mình, mỉm cười với Thuần tần đến chúc mừng.

Nụ cười vừa phấn khởi, kiêu căng, vừa thoáng chút mỉa mai.

Đúng vậy, là mỉa mai. Cho dù Thuần tần bám được vào Uông đốc chủ thì đã sao, hiện tại cũng vẫn chỉ ở chức phi tần, đâu giống như nàng ta, có ông nội là Thái thường khanh chống lưng, thoắt cái đã trở thành quý tần.

Lương quý tần vô cùng hả hê, sự khó chịu khi Thuần tần hoài thai đã bị quét sạch.

Thuần tần Diệp Tự đỡ bụng mình, thái độ khiêm tốn, khuôn mặt tươi cười, cố gắng khom người chúc mừng: “Chúc mừng Quý tần nương nương, chúc mừng Quý tần nương nương! Sau này cung Khánh Xương còn phải làm phiền Quý tần nương nương nhọc lòng rồi!”

Lương quý tần lạnh nhạt liếc nhìn nàng rồi đáp: “Bản cung biết rồi. Thuần tần đã sắp lâm bồn, nên nghỉ ngơi mới phải.”

Nàng ta còn không biết rõ phi tần trong cung sao? Bề ngoài vui vẻ chúc mừng, bên trong lại ngấm ngầm nguyền rủa nàng ta chết đi ấy chứ!

Nhìn sắc mặt Lương quý tần thay đổi, Diệp Tự trước sau chỉ mỉm cười.

Nếu nàng biết trong lòng Lương quý tần đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ nói một câu: Quý tần nương nương đã nghĩ nhiều rồi, thiếp thật sự rất vui mừng.

Việc Lương quý tần hoài thai vào lúc này sẽ kéo đi quá nửa những ánh mắt đang bí mật để ý cung Xương Khánh, cũng kéo đi hơn nửa những nguy hiểm lẩn khuất. Nàng vui mừng cảm kích còn không kịp, sao lại phải giả vờ?

Những kẻ còn lại... Cung Xương Khánh đang được bao ánh mắt dõi theo, những kẻ muốn động tay động chân làm gì đó cũng phải cân nhắc cẩn thận.

Trong cung Khôn Ninh, Vi hoàng hậu đang được Lục Cầm cô cô bóp tay, cất tiếng hỏi: “Cái thai của Lương quý tần là thật chứ?”

“Bẩm nương nương, là thật ạ! Thái ý nói mạch tượng còn yếu, hẳn là mới hoài thai.” Lục Cầm đáp.

Vi hoàng hậu mỉm cười, biếng nhác dựa vào gối mềm và nói: “Cái thai này của nàng ta đến rất kịp thời. Hoa trong cung quá nhiều, luôn có thời điểm kết quả.”



Giọng điệu của bà ta dường như chẳng mảy may bận tâm tới chuyện đó, nhưng hai chữ “kết quả” lại được nhấn mạnh, khiến Lục Cầm thót tim.

Động tác của Lục Cầm càng nhẹ nhàng hơn, nàng ta nói hùa theo: “Nương nương nói rất phải. Có điều cành khô không xanh tốt, ra quả hơn phân nữa cũng là dưa vẹo táo nứt, đâu bì được với rễ chính mầm khỏe chứ? Nương nương không cần phải lo lắng!”

Trong triều Đại An to lớn này, người duy nhất có thể được coi là rễ chính mầm khỏe, chẳng phải chỉ có Thập Bát hoàng tử sao? Những kẻ khác không là gì hết!

Vi hoàng hậu đổi tư thế, day day hai đầu lông mày, hồi lâu mới nói: “Cái thai của Thuần tần là con so, e rằng kinh nghiệm của Khâu thái y còn non, ngươi truyền lệnh của bản cung, bảo Lưu thái y, Phùng thái ý đến điện Lâm Hoa nghe lệnh, hỗ trợ cho Khâu thái y.”

Nghe xong, Lục Cầm dừng động tác xoa bóp cho Vi hoàng hậu, dè dặt đáp: “Nương nương, mấy ngày này Lưu thái y và Phùng thái y đều có chuyện quan trọng, không túc trực trong cung.”

Vi hoàng hậu liền sầm mặt, trong mắt ánh lên ác ý: “Cả hai người đều không ở trong cung?”

Lưu thái y và Phùng thái y là tâm phúc được việc nhất từ trước đến nay của bà ta, thời khắc mấu chốt sao lại vừa khéo không ở trong cung?

“Lưu thái y được Thái hậu nương nương gọi đi, mấy ngày này đều ở bên chỗ thái hậu nương nương. Còn Phùng thái y... thì bị Uông đốc chủ gọi ra ngoài cung ạ.” Lục Cầm cúi đầu đáp.

Thái hậu nương nương và Uông đốc chủ đã có lệnh, cho dù hai người đó là tâm phúc của hoàng hậu thì cũng không thể không nghe theo.

Lục Cầm biết rõ điều này, Vi hoàng hậu lại càng rõ hơn.

Một lúc lâu sau, khuôn mặt đoan trang hiền thục của Vi hoàng hậu cũng hiện lên nụ cười, bà ta gật đầu nói: “Không ngờ Thuần tần lại có phúc như vậy. Nếu họ đã có việc quan trọng quấn thân thì bản cung không sai bảo họ trong thời gian này nữa.”

Không ngờ Thái hậu nương nương và Uông đốc chủ đều muốn bảo vệ cho cái thai của Thuần tần nương nương, bà ta muốn đối phó thì cũng cần suy tính cho kĩ.

Lục Cầm nhỏ giọng nói tiếp: “Nương nương, sau khi biết Lương quý tần mang thai, nghe nói từ cung Từ Ninh, Thái hậu nương nương nói... nói rằng...”

Lục Cầm căng thẳng, nàng ta nghe tin từ sáng nay, có điều vẫn không dám nói cho Hoàng hậu nương nương, bây giờ sẵn lúc nương nương có tâm tư nên liền nhắc đến.

Vi hoàng hậu khẽ hé mắt, liếc nhìn Lục Cầm: “Thái hậu nương nương đã nói gì, kể ra để bản cung nghe xem!”

Lục Cầm cúi người thật thấp, trả lời: “Thái hậu nương nương đã nói: ‘Hơn ba năm qua, trong cung không nghe thấy tiếng trẻ con khóc, ai gia vẫn thấy tốt nhất là được nghe cả tiếng khóc tiếng cười’. Còn ra lệnh truyền những lời này ra ngoài.”

Vi hoàng hậu im lặng một lúc, hộ giáp cắm vào trong gối mềm, lúc rút ra còn mang theo cả sợi bông.

Bà ta nheo mắt: “Thái hậu nương nương nhân từ, khóc cười đều được, đây là chuyện tốt.”

Những lời này dành cho ai, Vi hoàng hậu đương nhiên hiểu rõ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 490 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như cach thao lap va tai su dung dao roc giay ban nen xem, cach xao ca phao muoi chua voi thit ba chi va toi ngon tuyet cho ngay nong me vao bep Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status