Uông Xưởng Công

Chương 220 : Chương 220NGUY CẤP

Từ xa, phó tướng quân Tả Dực Vệ là Ngụy Li Huyền đang canh gác ngoài điện Tử Thần đã nhận ra có người đến, liền âm thầm lệnh cho những Tả Dực Vệ tập trung toàn bộ tinh thần phòng bị. Nếu không phải vì nhận ra sắc áo đỏ tươi thì y đã phát tín hiệu cảnh giới.

Y còn tưởng là đề kỵ có chuyện cấp báo, nhưng không ngờ người tới là Uông đốc chủ của Đề Xưởng.

Ngụy Li Huyền lập tức thu đao, chắp tay chào: “Mạt tướng bái kiến đốc chủ! Đốc chủ có việc quân khẩn cấp?”

Uông Ấn khoát tay, hờ hững đáp: “Không có việc gì quan trọng. Trời sắp sáng rồi, để bổn tọa canh gác ngoài điện, nếu Ngụy phó tướng mệt thì đi nghỉ trước đi!”

Ngụy Li Huyền nào dám tự ý nghỉ ngơi để Uông đốc chủ canh gác? Y chắp tay lần nữa, trầm giọng nói: “Đốc chủ, mạt tướng không mệt ạ!”

Uông Ấn gật đầu, không nói gì thêm mà đứng ngoài cửa điện, ngẩng đầu, hơi nheo mắt lại nhìn hàng hàng cung điện sừng sững trước mắt mình.

Nguy Li Huyền cúi đầu khom lưng, cố gắng hết sức làm giảm đi cảm giác tồn tại của mình, không nhìn Uông đốc chủ, càng không dám bình luận gì về hành động của hắn.

Không biết đã trôi qua bao lâu, lúc chân trời chuyển sáng, cuối cùng điện Lâm Hoa cũng vang lên tiếng khóc của trẻ con. Tiếng khóc cực kì vang dội này nhanh chóng truyền đến mọi cung mọi điện.

Chẳng mấy chốc sau đó, cửa điện Tử Thần nặng nề từ từ mở ra.

Uông Ấn ra lệnh cho đề kỵ rồi sửa sang lại y phục Minh Xà màu đỏ, khẽ nở nụ cười nhàn nhạt.

Hắn biết, bây giờ mới bắt đầu nguy cấp cho chính hắn.

Thuần tần nương nương của điện Lâm Hoa đã sinh hạ thành công, mẹ tròn con vuông.

Đề kỵ nghe lời dặn dò của Uông đốc chủ, lập tức phi như bay về phủ để bẩm báo tin tức này cho Xưởng công phu nhân.

Lúc Diệp Tuy nhận được tin, nàng cảm thấy tảng đá lớn trong lòng tức thì được dời đi, vành mắt cũng không nhịn nổi lại đỏ hoe.

Nàng hít sâu một hơi, kìm nén tất cả những cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng, sau đó hỏi: “Đại nhân còn đang ở trong cung? Khi nào đại nhân mới hồi phủ?'

Lúc này nàng vô cùng muốn gặp Uông đốc chủ, muốn chia sẻ với hắn niềm vui to lớn này, và muốn cảm ơn hắn.

“Đại nhân lệnh cho thuộc hạ trở về trước để báo tin cho phu nhân.” Đề kỵ trả lời rồi không nói gì thêm.

Diệp Tuy hơi dừng lại rồi hỏi tiếp: “Có phải đại nhân đang đợi bên ngoài điện Tử Thần không?”

Đề kỵ ngẩng đầu lên, liếc nhanh nhìn Diệp Tuy một cái, đáp: “Vâng.”

Sao phu nhân biết xưởng công đang đứng đợi ngoài điện Tử Thần? Hình như phu nhân sớm đã đoán được điều này.

Diệp Tuy không hỏi thêm gì nữa, chỉ cho đề kỵ nọ lui ra ra ngoài, bàn tay đang giấu trong tay áo siết thành nắm đấm.

Bấy giờ, Triệu Tam Nương liền lên tiếng: “Phu nhân, người đi nghỉ trước đã, xưởng công chưa thể về nhanh như vậy đâu.”

Đêm qua phu nhân hầu như không ngủ, nếu Thuần tần nương nương đã sinh con bình an thì phu nhân có thể yên tâm rồi.

Diệp Tuy lắc đầu: “Tam Nương, đi sang bên Hạ Nhật Trai báo một tiếng, nói rằng ta ở đây đợi đại nhân về!”



Sau khi tất cả những lo lắng nặng nề đã vơi đi, trong đầu nàng bây giờ đang hiện lên cái ôm nhẹ của Uông Ấn.

Diệp Tuy từ từ áp tay lên lồng ngực mình, trái tim đang đập rất dữ dội, một cảm xúc lạ lẫm đang cuộn trào mãnh liệt, có phấn khích, có vui mừng, có thôi thúc...

Đại nhân, ngài mau trở về nhé!

Lúc này, trong điện Tử Thần, Vĩnh Chiêu Đế đang nhìn Uông Ấn, sắc mặt không nhìn ra vui mừng hay tức giận.

Uông Ấn hơi khom người, thưa: “Thần có tội, xin hoàng thượng thứ tội!”

Vĩnh Chiêu Đế mỉm cười, nếp hằn bên miệng hiện lên rõ nét, lạnh nhạt hỏi: “Nói xem ái khanh có tội gì?”

Uông Ấn rũ mắt, im lặng một lát mới đáp: “Thần nhất thời nóng lòng đã xông thẳng vào trong cung, còn dẫn theo cả người bên ngoài vào, thần có tội!”

Hắn quá thẳng thắn, lần này đến lượt Vĩnh Chiêu Đế lặng thinh.

Ông ta nhìn chằm chằm Uông Ấn, không nhìn ra được bất kì biểu cảm nào.

Vĩnh Chiêu Đế cười nhạt:” Bán Lệnh ơi Bán Lệnh, trẫm không ngờ ngươi thông minh một đời...”

Nhưng lại hồ đồ trong chốc lát!

Xưởng công của Đề Xưởng quả thực có quyền vào cung lúc nửa đêm, nếu Uông Ấn chỉ dẫn theo đề kỵ xông vào điện Lâm Hoa, Vinh Chiêu Đế còn có thể nhắm mắt làm ngơ.

Song, hắn lại dẫn theo cả Trần Diệu Thủ và mấy bà đỡ!

Đây là hoàng cung của triều Đại An, là hoàng cung của ông ta, dám to gan dẫn theo đám dân đen ra vào như chỗ không người!

Uông Ấn vẫn hơi cúi người không nhúc nhích, không mở miệng biện bạch cho mình.

Thấy thái độ của hắn, Vĩnh Chiêu Đế cảm thấy trong lòng dậy sóng, khẽ đè tay lên gậy Như Ý ở trên bàn, chậm rãi hỏi tiếp: “Bán Lệnh à... Ngươi dùng quyền lực trẫm cho ngươi như vậy đấy sao?”

Trong lòng Vĩnh Chiêu Đế lúc này không biết nên nói là tức giận hay thất vọng.

Ông ta có thể nâng Uông Ấn lên trời nhưng không thể chịu được việc hắn ngu xuẩn như vậy!

Đốc chủ của Đề Xưởng, thủ lĩnh Điện Trung Tỉnh, là vũ khí sắc bén giết người không ghê tay, sao lại có vẻ bắt đầu bị cùn đi rồi?

Uông Ấn ngẩng đầu lên, vẻ mặt vẫn lãnh đạm, chỉ đáp: “Hoàng thượng, thần nửa đêm khó ngủ, như có trực giác mách bảo. Đúng lúc đề kỵ đến báo Thuần tần nguy kịch, trong chốc lát thần...”

Hắn đột nhiên dừng lời, nhìn thẳng vào Vĩnh Chiêu Đế, không hề né tránh: “Trong chốc lát thần không kịp nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy nhất định phải cứu Thuần tần và hoàng tự.”

Uông Ấn giải thích theo như những lời cô gái nhỏ đã dặn mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 493 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status