Vạn cổ chí tôn

Chương 1284: Nói anh hùng ai là anh hùng


– Đã như vậy, không đến cũng được. Đợi tới khi lôi đài thi đấu lại xem chân thực lực.

Người mở miệng nói chuyện, một thân thanh hắc sắc trường bào, phong độ tuấn dật, chắp hai tay sau lưng nói ra những lời này, cũng không có bất kỳ lưu luyến nào, đã xoay người liền muốn rời khỏi.

Bốn con Lân Mã kéo liễn đang chạy như bay đến trước Thanh Phong Minh Nguyệt Lâu, bất chợt ngừng lại, bốn con Lân Mã thú trở nên không chút di động, tựa như tượng gỗ.

Trong liễn truyền đến tiếng cười khẽ của Nguyễn Tử Mậu, nói:

– Dục Kỳ công tử xin dừng bước, là Tử Mậu sơ sót, còn xin rộng lượng bỏ qua.

Bức rèm che trên long liễn nhấc lên, ba người Nguyễn Tử Mậu lần lượt bước ra, chọc cho mọi người ghé mắt liên tục, ánh mắt ngạc nhiên liên tiếp, nghĩ không ra ba vị công tử đứg đầu quần luân trẻ tuổi lại dắt tay nhau cùng một chỗ. Để mọi người thấy được phong thái, chuyến đi này cũng không tệ rồi.

Mà đồng dạng khiến mọi người khiếp sợ là người đang chuẩn bị rời đi dĩ nhiên cũng là một trong Bắc Vực tứ tú Chúc Dục Kỳ.

Chúc Dục Kỳ sắc mặt bình tĩnh, lạnh nhạt nói:

– Chậm trễ thật không có, chỉ là cỗ long liễn quá quý khí, chúng ta đám lâu la này đứng ở bên cạnh có vẻ làm mất thân phận của ba vị, ta vẫn là cách xa một chút mới tốt.

Cũng không thấy thân thể hắn có động tác ra sao, liền trực tiếp từ trên không trung thối lui đến ngoài trăm mét.

– Ha ha, nói rất đúng. Ta Lộ Vũ Tinh lâu la cũng cùng với Dục Kỳ huynh đồng thời cách xa một chút.

Chính là kẻ mới vừa rồi cùng với Chúc Dục Kỳ nói chuyện, mọi người đều giật mình không thôi, một trong Tây Vực ngũ kiệt Lộ Vũ Tinh, chẳng biết từ lúc nào cũng đi đến ngoài trăm mét, cùng với Chúc Dục Kỳ sóng vai cùng nhau, trên mặt lộ ra dáng tươi cười châm chọc, mang theo một tia băng lãnh.

– Hai vị đều là lâu la, ta đây sao dám không biết xấu hổ tự xưng là tài tuấn?

Lại là một đạo quang mang đi đến, mọi người mí mắt nhảy lên một cái, lập tức kẻ có kiến thức liền nhận ra được, kinh hô:

– Một trong Đông Vực thất tinh Xà Quan Vũ!

Lần này có ba người dẫn đầu, bao gồm đông, tây, bắc tam vực, lập tức có không ít đệ tử trẻ tuổi đã sớm lòng mang bất mãn đều bay ngược ra, cách rất xa đứng thẳng, tựa hồ muốn cùng với Nguyễn Tử Mậu đối lập.

Xa xa Ninh Hàng Phong tựa hồ không nghe không thấy, vẫn như cũ đứng chắp tay, ánh mắt đục ngàu nhìn trên trời, hình như đang trầm tư cái gì.

Bốn gã Vũ Đế cường giả mở ra Thanh Phong Minh Nguyệt Lâu ngự phong phi hành, cũng chia ra đứng ở bốn phía xa, chỉ là mang tính tượng trưng trấn thủ ở trên trời, đối với những người trẻ tuổi này không hề nổi lên hứng thú chen vào.

Nguyễn Tử Mậu vùng xung quanh lông mày nhíu lại thật sâu, trong lòng hơi nổi lên gợn sóng.

Hắn vốn là dự định là thông qua ba người cùng ngồi long liễn mà đến, trải qua ba người kết bạn cùng đi, lợi dụng ưu thế trên thanh thế và danh khí, ở trong lòng mọi người hình thành quan niệm lớp trẻ tuổi tam vực lấy ba người cầm đầu vào trước là chủ, đầu tiên ở trên khí thế liền trở thành lãnh tụ tam vực.

Không nghĩ tới trong tứ tú, ngũ kiệt, thất tinh sẽ có người đứng ra đối kháng thanh uy của mình, mặc kệ bọn họ là vô tình hay là cố ý, lần này đã phá vỡ cục diện quân lâm thiên hạ Nguyễn Tử Mậu lúc trước tưởng tượng ra.

Hơn nữa đám võ giả hướng về phía mấy người Chúc Dục Kỳ bay đi cũng càng ngày càng nhiều, thể liên kết từng chút hình thành, tranh luận đã ức chế, thậm chí trong thất tinh lại có hai vị khác gia nhập vào.

Nơi đây tuy rằng đều là một đám trẻ tuổi chơi đùa không có các trưởng bối tham dự, mấy người Ninh Hàng Phong cũng bất quá là hộ vệ mà thôi, nhưng trên thực tế ánh mắt cả thành đều hội tụ ở trên Thanh Phong Minh Nguyệt Lâu, nhân vật lãnh tụ tương lai toàn bộ Thiên Vũ Giới, có ít nhất phân nửa sẽ ở trong những người tuổi trẻ đang đứng hôm nay sản sinh ra.

Nguyễn Tử Mậu cũng cảm giác áp lực gấp bội, hắn có thể cảm nhận được Hồng Nguyệt thành, thậm chí ánh mắt của các thế lực lớn đều tụ tập ở trên người mình.

– Ha hả, Dục Kỳ huynh, Vũ Tinh huynh, hai vị các ngươi nhảy qua vực đường xa mà đến, mau theo tiểu đệ cùng nhau tiến bên trong lầu nghỉ ngơi. Về phần Quan Vũ huynh, Lợi Tâm huynh, Thiên Vu huynh, mọi người đều là Đông Vực bằng hữu, lần này hiếm có được gặp nhau, cũng nhất định phải uống thêm vài chén huyết trà. Còn có những khách nhân đường xa khác, lẽ nào mặc kệ mỹ cảnh Thanh Phong Minh Nguyệt Lâu ngự phong, mưa và cầu vồng cùng hiện, nghê kiều vân hiện, không muốn tiến lâu ngắm nhìn một phen sao?

Nguyễn Tử Mậu cười tủm tỉm nói xong, thập phần lễ độ khách khí nói:

– Nếu là ở trong toàn bộ quá trình chiêu đãi có chỗ không chu toàn, Tử Mậu trước xin bồi lễ với mọi người, mong rằng nể tình Hồng Nguyệt thành tha thứ nhiều hơn.

Hắn lần này nói ra trật tự rõ ràng, cấp bậc lễ nghĩa đầy đủ, hơn nữa thái độ khiêm tốn cũng để cho không ít đệ tử trẻ tuổi thụ sủng nhược kinh đứng lên.

Chúc Dục Kỳ lạnh nhạt nói:

– Tử Mậu huynh bồi lễ, thật sự là không dám nhận. Ta cũng muốn tiến lâu tụ họp một chút, bất đắc dĩ bốn đầu Lân Mã long liễn thật sự là hung mãnh uy nghiêm, để cho tiểu đệ lòng còn sợ hãi, không dám tiến lên.

Nguyễn Tử Mậu miệng cười mở ra, nói:

– Là do tiểu đệ sơ suất!

Hắn lâm không đánh ra vài đạo pháp quyết đền trên long liễn, bốn đầu Lân Mã thú nhìn như khúc gỗ từng con một tựa như từ trong ngủ mê tỉnh lại, trên người yêu khí tản ra, lôi kéo long liễn, đạp ở trên áng mây đi xa.

Nguyễn Tử Mậu làm một thủ thế, nói:

– Mời!

Lần này, mọi người đã không còn có điểm nào xoi mói, chí ít trên cảm tình so với lúc trước bị Ninh Hàng Phong không để vào trong mắt muốn thư thái hơn nhiều.

– Tử Mậu huynh, mời!

Chúc Dục Kỳ cũng khách khí làm một thủ thế, lúc này đã từ rất xa đi tới, hắn khẽ động, những người còn lại cũng liền động theo.

Nguyễn Tử Mậu nội tâm nặng nề thở phào nhẹ nhõm, trên trán khó có thể phát giác rịn ra mồ hôi lạnh nhè nhẹ, việc này nếu là xử lý không tốt, gây ra mâu thuẫn, vậy hắn sẽ mất mặt mũi lớn. Mặc dù có thể dùng uy danh của Hồng Nguyệt thành đem tất cả bất mãn đè xuống, vậy rơi vào miệng lưỡi chúng nhân, khiến thanh uy của mình giảm mạnh.

Hắn len lén liếc mắt nhìn Ninh Hàng Phong đang đứng xa xa một cái, nội tâm nói thầm, không biết là có người trong gia tộc cố ý an bài kẻ này đi ra, để khảo nghiệm năng lực của mình một phen.

Trước mắt một trường phong ba hóa giải, khi mọi người đang định dắt tay nhau tiến lâu, xa xa lại truyền đến tiếng Lân Mã thú gào thét “Khôi khôi”.

Chỉ thấy bốn đầu Lân Mã thú chạy nahnh lần thứ hai lôi kéo long liễn mà đến, áng mây ở dưới chân tản ra, uy thế so với lúc trước càng thêm hung hãn.

Nguyễn Tử Mậu trong lòng cả kinh, chấn nộ quát lớn:

– Người nào? Dám khống chế tọa kỵ của mỗ gia!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như cam nhan hinh anh doi ban tay cua tnu rung xa nu lien voi viet nhung dua con trong gia dinh, van lop 4 ta cay hoa ma em yeu thich ta cay hoa huong duong sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.