Vạn cổ chí tôn

Chương 1300: Có dám đánh một trận (1)


Mấy người Nguyễn Tử Mậu cũng là thầm giật mình, nếu không có Lý Vân Tiêu vạch trần, bọn họ cũng một chú ý tới khí sắc của Lý Dật đích xác có biến hóa không nhỏ, hơn nữa trong mơ hồ khí tức cũng ở trên người bọn họ, thật là nhất tinh Vũ Đế đỉnh phong

Nguyễn Tử Mậu và Bắc Minh Lai Phong giật mình không nhỏ, trước khi tiến vào Thiên Ba Chiếu Ảnh, khí tức trên người Lý Dật tối đa cùng với Chúc Dục Kỳ và Lộ Vũ Tinh không sai biệt lắm, bây giờ lại hoàn toàn ở trên hai người bọn họ.

Vũ Đế đột phá chính là so với Vũ Tôn khó khăn hơn gấp trăm lần, Thừa Hạo Miểu cũng là đứng ở nhất tinh Vũ Đế đỉnh phong hồi lâu, hơn nữa nhờ có công hiệu hai chén huyết trà cùng với Thiên Ba Chiếu Ảnh, lúc này mới đột phá đi tới.

Lẽ nào hắn thật là ở bên trong nghỉ ngơi thời gian cả chục năm?

Lý Dật thần sắc từ trong ngưng trọng và nghi hoặc chậm rãi phục hồi tinh thần lại, rốt cục bước vào hiện thực, khôi phục vẻ ngạo mạn, ánh mắt lạnh như băng hướng trên người mọi người đảo qua một cái, càng khiến người khác cực kỳ sợ hãi.

Lý Vân Tiêu tâm trạng hơi kinh ngạc, mắt thấy ngoại hình của Lý Dật, tinh mang nội liễm tại thân, thần hình lại phóng tới bách hải khiếu huyệt, trong mơ hồ càng có đặc thù của cao thủ, so với trận đấu lần trước tuyệt nhiên bất đồng.

Trong lúc giơ tay nhấc chân lại có võ uẩn trong đó, hắn đột nhiên có loại cảm giác, lần này ở trong Thập Tức Chiếu Ảnh thu hoạch lớn nhất chính là Lý Dật, mặc dù nói không rõ vì sao, loại cảm giác này quả thực rất mãnh liệt.

Lý Dật đem ánh mắt bén nhọn thu hồi lại, trực tiếp nội liễm đi vào, hai mắt trở nên có chút đục ngầu, rầm rì cười nhạo nói:

– Thiên Ba Kính này không tệ, bao nhiêu tiền ta mua.

Mọi người đều té xỉu, loại pháp bảo này không những được chiến đấu, đối với một tông môn ý nghĩa càng trọng đại, cơ hồ là cấp bậc bảo vật trấn phái, tên quê mùa này thật đúng là dám mở miệng đòi mua.

Nguyễn Tử Mậu cũng là hừ một tiếng, Thiên Ba Kính không nói đến đối với một tông môn ý nghĩa trọng đại, chỉ là ở trong cơ thể mỗi người gieo xuống mầm móng, đó chính là ý nghĩa khó có thể thay thế.

Lý Dật dùng ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, ánh mắt lưu chuyển nói:

– Đồ vật này vô cùng tốt, đáng tiếc mai một ở trong tay kẻ tầm thường.

Nguyễn Tử Mậu sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói:

– Đầu óc ngươi lại mắc bệnh sao?

Lý Dật hừ nhẹ một chút, nói:

– Vừa mới nghe các ngươi nói chuyện võ đạo, quả thực chính là cười chết người. Thời giờ gì càng lâu thiên phú càng thấp, làm trò cười cho người trong nghề.

Thừa Hạo Miểu lạnh lùng nói:

– Nga? Nói như vậy ngươi càng có lời bàn cao kiến hơn? Hôm nay vừa đúng là dùng võ luận đạo, ta cũng có hứng thú nghe xem Nam Vực hầu tử các ngươi đối với võ đạo có kiến giải gì.

– Nhưng ta không có hứng thú với nói chuyện với đám cặn bã các ngươi.

Lý Dật châm chọc nói:

– Võ là dùng để đánh, mà không phải dùng để luận.

Hắn vừa nói ra lời, khí tức trên người theo ngôn ngữ phập phồng, mơ hồ có cổ uy áp thấu đi ra, khiến người ta cảm thấy cực kỳ áp lực.

Lý Vân Tiêu hơi nhíu vùng xung quanh lông mày, loại uy áp chi lực hắn lại có chút quen thuộc, tựa hồ ở trên người của Vũ đã từng cảm thụ qua, đích thật là yêu khí không thể nghi ngờ, nhưng so với phổ thông yêu khí lại phải tinh thuần và cường đại hơn nhiều.

Lý Dật không ngừng kiêu ngạo cuồng vọng, khiến không khí trong hoa viên không trung không ngừng khẩn trương ngưng trọng lên.

Nguyễn Tử Mậu sắc mặt trầm xuống, hắn thân là chủ nhân nơi đây, người khởi xướng lần yến hội này, đụng phải tên cứng đầu như thế, chỉ có thể âm thầm hô không may, nếu là xử lý không tốt thì có vẻ hắn vô năng.

Lúc này đã là phải đứng ra.

Nguyễn Tử Mậu thu hồi Thiên Ba Kính, cười lạnh nói:

– Ha hả, cho ngươi nếm chút ngon ngọt, cho rằng thực lực chiếm được một ít tinh tiến, có thể bễ nghễ thiên hạ hào kiệt rồi?

Trên người hắn khí thế dâng trào, trực tiếp bức tới, trước người Lý Dật hiện ra một đạo linh áp, đem lực lượng cản lại, hai người giằng co lẫn nhau tại nơi đó.

Tất cả mọi người đều mừng thầm trong lòng, chờ xem kịch vui, đứng đầu Đông Vực thất tinh rốt cục không thể nhịn được nữa, sắp xuất thủ với hầu tử quê mùa. Nhưng tên hầu tử quê mùa này cũng là thực lực phi phàm, vô cùng có khả năng diễn biến thành một trường ác đấu.

Bọn họ ước gì hai người đấu tới lưỡng bại câu thương, nói không chừng còn có thể kiếm chút tiện nghi.

Lý Dật cười lớn một tiếng, cuồng vọng nói:

– Không phải ta bễ nghễ quần hào, quả thật trời phú thiên tài mà thôi.”

– Cười đến rụng răng!

Nguyễn Tử Mậu châm chọc quát lạnh một tiếng, bất chợt xuất thủ, một đạo hàn quang ở trước mắt mọi người hiện lên, tất cả mọi người cảm thấy trong nháy mắt gai mắt, kinh hô một tiếng đều nhắm hai mắt lại.

– Ha ha….

Lý Dật cười lớn một tiếng, trên người phối kiếm đột nhiên xoay tròn, phát sinh tiếng leng keng, một đạo kiếm quang lâm không dựng lên, cùng với kiếm khí của Nguyễn Tử Mậu quyết đấu

– Ầm ầm…!

Lưỡng đạo kiếm quang cực mạnh trảm kích, kiếm khí bị vỡ thành vô số quang mang bắn tản ra bốn phía, bên cạnh người Nguyễn Tử Mậu hiện ra ánh sáng nhạt, đem kiếm khí tách ra, mà trước người Lý Dật lại là nhiệt độ chợt giảm xuống, hiện ra một lớp băng, kiếm khí vỡ vụn đều đông cứng lại, đọng lại trên không trung.

Bắc Minh Lai Phong trong lòng giật mình, năm ngón tay chợt nắm chặt, trong mắt từng đạo lệ mang lóe ra. Hắn đã có thể trăm phần trăm xác định sở học của Lý Dật chính là Hàn Băng Yếu Quyết của Bắc Minh thế gia bọn hắn.

Trong hoa viên không trung Vũ Tôn cường giả thoáng cái kinh hoảng, Vũ Đế quyết đấu, chỉ là dư uy kiếm tức cũng không phải bọn họ có thể chống đỡ, lúc này đột nhiên trên hoa viên nổi lên một đạo linh áp, đem toàn bộ kiếm khí đều ngăn chặn, sau đó di dời đến bên ngoài không gian, chính là hệ thống phòng ngự của bản thân hoa viên.

Lý Dật hừ lạnh một tiếng, múa một kiếm hoa ngạo nghễ mà đứng, vẻ mặt khinh bạc.

Nguyễn Tử Mậu cau mày, lần này hắn xuất thủ cũng là để ấn chứng tình huống tu vi của Lý Dật, dưới một chiêu nhìn như bình thủ, kì thực hắn lại rơi vào hạ phong, trong mắt sát ý tăng thêm.

– Cho rằng nhất tinh Vũ Đế đỉnh phong, sẽ nhất định có thể thắng được nhất tinh Vũ Đế sao?

Kiếm trong tay Nguyễn Tử Mậu dùng khí ngự ở trên khoảng không, hai tay không ngừng bấm tay niệm thần chú, cửu giai huyền khí cùng hắn nhân thân hợp nhất, một đạo ảnh tử nhàn nhạt hiện lên ở trên thân kiếm, đúng là khí linh, cùng với khí tức trên người Nguyễn Tử Mậu không ngừng cộng minh.

– Nhất Kiếm Bình Xuyên!

Nguyễn Tử Mậu khẽ quát một tiếng, kiếm thế như hồng, “Tê” một tiếng trực tiếp đem bầu trời chia cắt, một cái khe nứt theo kiếm thế hướng tới trên người Lý Dật chém xuống

Hai người quyết đấu hấp dẫn ánh mắt của mọi người, càng dẫn động mấy lão quái thần kinh đang âm thầm quan sát bên trong Hồng Nguyệt thành.

Phách Thiên Hổ liên tục than thở:

– Tiểu tử này có chút bản lãnh đã kiêu ngạo, khó thành đại sự, ta xem hắn sớm muộn sẽ hao tổn ngã xuống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như tuoi canh than 1980, cay sam bo chinh chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật trên sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc làm vườn và chăm sóc cây cảnh.