Vạn cổ chí tôn

Chương 1372: Phân giải (1)


– Tất cả mọi người an tĩnh.

Lý Vân Tiêu làm một cái thủ thế cấm âm, nói:

– Tử Vân thương hội là tuyệt sẽ không bán Giả Đan, giả là vị Ti Đức Xa này, hắn căn bản không phải Bát giai Thuật luyện sư, bất quá là một bọn bịp bợm giang hồ mà thôi.

– Cái gì?

Tin tức này so với Tử Vân thương hội bán Giả Đan còn làm cho người chấn động, tất cả mọi người ngừng trả lại hàng, đều xoay người nhìn sang.

– Không thể nào? Ti Đức Xa có Hóa Thần hải tự mình ban phát huy chương Bát giai Thuật luyện sư a.

– Phải, đại sư ở Hải Thiên trấn được hưởng nổi danh cũng không phải một ngày hai ngày, làm sao có thể là giả.

– Tiểu tử này là người nào? Lại dám đại phóng khuyết từ như thế, không muốn sống nữa sao?

Ti Đức Xa sửng sốt, ngửa mặt lên trời cười ha hả, trong mắt lộ vẻ châm chọc nói:

– Lão phu còn tưởng rằng ngươi nói cái gì, dĩ nhiên nghi vấn tư cách Thuật luyện của ta, ha ha, ha ha, thiên đại chê cười.

Trên mặt Cẩn Huyên không còn thần tình khẩn trương và bất an, khóe miệng nhàn nhạt mang theo mỉm cười, giống như Tiên Tử dịu dàng, an tĩnh đứng ở một bên nhìn Lý Vân Tiêu.

Không chỉ là việc ở Ly Hỏa thành, còn có Hồng Nguyệt thành danh dương thiên hạ, cũng làm cho nàng đối với Lý Vân Tiêu tràn đầy tin tưởng, mà mình chỉ cần lẳng lặng nhìn, có hắn ở đây, sẽ không có việc gì.

Tử Vân thương hội có cứu, nghĩ không ra lại thiếu hắn một nhân tình, hai lần đều là ân lớn bằng trời, điều này làm cho ta làm sao hoàn lại?

Giang Thiên Đồng cũng giật mình không nhỏ, nhìn vị niên thiếu không mua sáo trang kia, dĩ nhiên nhận biết Hội Trưởng Đại nhân, hơn nữa nhìn quan hệ còn không cạn, càng làm cho nàng không rõ chính là, vì sao lúc nhìn thấy người này, Hội Trưởng Đại nhân liền hoàn toàn buông lỏng?

Nàng cách Cẩn Huyên gần nhất, tự nhiên có thể cảm thụ được Cẩn Huyên buông lỏng cũng không phải giả vờ.

Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:

– Không sai, chính là một chuyện cười, ngươi chính là chuyện cười lớn nhất của Hải Thiên trấn, ngày hôm nay ta không chỉ chọc thủng tên lường gạt ngươi, còn muốn đem ngươi bắt tới Hóa Thần hải, tiếp thu nghiêm nghị.

– Hừ, làm càn.

Ti Đức Xa cả giận nói:

– Lão phu chính là Bát giai Thuật luyện sư, chẳng lẽ còn muốn chứng minh với ngươi sao?

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Ta nói ta là Cửu giai, chẳng lẽ còn phải chứng minh cho ngươi, hai quả Lục giai đan dược này rõ ràng thành phần không giống, ngươi lại không nhìn ra được, cũng dám tự xưng Bát giai Thuật luyện sư, ta đây chẳng lẽ không phải là Thập Giai thuật thần?

– Cái gì? Lẽ nào Ti Đức Xa đại sư phán đoán sai?

Mọi người giật mình, hình dạng khó có thể tin, tràn đầy vẻ hồ nghi.

Ti Đức Xa giận dữ nói:

– Khẩu xuất cuồng ngôn, hai viên thuốc này hoàn toàn giống nhau như đúc, lão phu dám lấy danh dự đảm bảo.

Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:

– Ngươi vốn là một tên lường gạt, nào có danh dự gì. Ngày hôm nay ta sẽ ở đây chọc thủng ngươi, hai viên thuốc này rốt cuộc có gì khác nhau, ta liền biểu diễn cho mọi người xem.

Lý Vân Tiêu lòng tin mười phần đi tới quầy hàng đan dược, Đan phương Hóa Ứ đan vốn là hắn cho Tử Vân thương hội, bên trong phối chế nhất thanh nhị sở, là tuyệt đối không thể sản sinh Độc Tính, như vậy nhất định có chỗ bất đồng tồn tại.

Còn nữa, lui một vạn bước mà nói, cho dù hai viên thuốc này thực sự giống nhau như đúc, hắn cũng có thể làm cho không giống.

– Cẩn Huyên, cầm hai bình chứa Tử Sắc cho ta.

Cẩn Huyên lập tức phân phó nói:

– Mau cho hắn.

Giang Thiên Đồng lập tức tìm đến hai cái dụng cụ tốt nhất, đặt ở trên quầy.

Lý Vân Tiêu ở trước mặt mọi người bỏ hai viên thuốc vào trong đó, sau đó bắt đầu ở trong cửa hàng tìm kiếm, chỉ chốc lát liền tìm được số lớn các loại tài liệu, tự mình lấy ra một dụng cụ thủy tinh để vào trong đó, dùng lửa đốt nhẹ, bắt đầu luyện.

– Đây là muốn làm gì? Lẽ nào tiểu tử này cũng là Thuật luyện sư?

– Ừ, có thể. Hắn không phải nói muốn vạch trần Ti Đức Xa đại sư sao? Nếu mình không có bản lãnh làm sao vạch trần?

– Thiết, quả nhiên là nghé con không sợ cọp, ta đoán thiếu niên này nhiều nhất là cấp hai đỉnh, sợ là nhìn không thấy thủ pháp của đại sư, nên cho rằng đại sư là lừa đảo đi.

Ti Đức Xa lạnh lùng nhìn động tác của hắn, thẳng đến Lý Vân Tiêu lấy Hồn Lực đem những tài liệu kia lâm không kéo tới, đánh vào các loại pháp quyết cô đọng, trên mặt mới bắt đầu ngưng trọng, lộ ra vẻ khiếp sợ.

Theo Lý Vân Tiêu đánh vào từng đạo pháp quyết, thủ pháp thành thạo, thân ảnh xa hoa lộng lẩy, nhất thời để cho mọi người ngậm miệng.

Bọn họ hoặc nhiều hoặc ít cũng xem qua Thuật luyện sư luyện chế, nhưng cho tới bây giờ không có người có thể đem luyện chế biến thành có tính chất thưởng thức như vậy, đây cũng không phải thuần túy là luyện chế, mà là một loại nghệ thuật.

Thần sắc của Ti Đức Xa càng ngày càng ngưng trọng, lấy ánh mắt của hắn tự nhiên nhìn ra, thủ pháp Lý Vân Tiêu đang luyện chế, đó không phải là thông thạo, mà là một loại đã trải qua vô số năm tháng lắng đọng, là một loại Thiên Chuy Bách Luyện.

Xôn xao…

Theo một đạo pháp quyết cuối cùng đánh vào, những tài liệu trên không trung kia trong lúc vô tình đã bị luyện chế thành một loại dịch thể vô sắc vô vị trong suốt, giống như nước bình thường.

Lý Vân Tiêu nói:

– Loại dung dịch này là một loại dung dịch phân giải, có khả năng đem đan dược thành hình từ từ phân giải ra, chỉ dùng để nghiên cứu cấu tạo tài liệu, ta muốn giải thích tường tận cho mọi người, phải dùng phương thức mà tất cả mọi người có khả năng hiểu mà giảng, hai viên thuốc này rốt cuộc có gì khác nhau.

Kỳ thực hai viên thuốc kia có gì khác nhau chính hắn cũng không biết, nhưng hắn không lo lắng, theo từng bước một thâm nhập, rất dễ liền có thể phát hiện vấn đề. Thậm chí Ti Đức Xa cũng đã nhìn ra, chỉ bất quá không có hé răng mà thôi.

– Thiếu niên này là người nào? Vừa nãy thủ pháp kia quá dễ nhìn, hắn cũng không phải Thuật luyện sư phổ thông.

– Đúng vậy, ta và Thuật luyện sư giao tiếp nhiều năm, chưa từng thấy qua tràng cảnh hoa mỹ như vậy.

– Lẽ nào… Lẽ nào thiếu niên này nói là thật? Ti Đức Xa thực sự…

Thanh âm càng ngày càng nhỏ, nhưng mặt tiền cửa hiệu lớn bao nhiêu, sao có thể không lọt vào trong tai Ti Đức Xa, sắc mặt của hắn càng ngày càng âm lãnh, gắt gao nhìn chằm chằm hai dụng cụ đồ đựng của Lý Vân Tiêu.

Theo dịch thể rót vào, đan dược trong hai bình dụng cụ dần dần hòa tan, cũng không phải hòa tan thông thường, mà là bắt đầu tiến hành nghịch hướng phân giải.

– Vì để cho mọi người xem rõ ràng, ta đem quá trình hai viên thuốc nghịch hướng phân giải nói rõ, tuyệt đối nghịch hướng phân giải là không tồn tại, chỉ có tương đối nghịch hướng phân giải.

Lý Vân Tiêu lấy ra Mộ Vân kính, trực tiếp tế xuất ra, Mộ Vân kính ở trên không trung huyễn hóa ra Kính Ảnh, một đạo quang mang chiếu xạ xuống, đem cảnh tượng giữa hai bình dụng cụ trực tiếp phản xạ trên vách tường, trở nên lớn gấp mấy trăm lần, hơn nữa toàn bộ quá trình ở dưới kính quang chiếu rọi, cũng biến thành chậm chạp.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như hợp đồng lao động, data validation khac sheet những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.