Vạn cổ chí tôn

Chương 1411: Chuyển chính


Tên thị vệ kia không biết rõ tình hình huống, bị đánh cho mặt mũi bầm dập, trong lòng thầm hô oan uổng, nhưng xem tình cảnh này nào vẫn không rõ đây là đại nhân vật, cũng sợ tới mức vội vàng té chạy.

– Đại Phi, qua đây giúp ta phụ trách giữ gìn trật tự một chút, ta có chuyện quan trọng phải rời đi.

Chu Kinh Nghĩa gọi tới một tên người hơi gầy, lúc này mới lôi kéo Lý Vân Tiêu một đường đi vào bên trong, vừa đi vừa cười nói:

– Không thể tưởng được người quen cũ của Chu Kinh Nghĩa ta dĩ nhiên lại là Vân Tiêu đại ca, quả nhiên là tam sinh hữu hạnh, phúc khí tu luyện từ kiếp trước, trên phần mộ tổ tiên tỏa ra khói xanh, ở trước mặt thần linh đau khổ cầu năm trăm năm...

– Tốt rồi tốt rồi

Lý Vân Tiêu lập tức đánh gãy những lời tâng bốc mã thí buồn nôn của hắn, nói:

– Ngươi sao lại biến thành thị vệ thành Hồng Nguyệt rồi? Xem ra còn được làm một tiểu đầu mục, làm ăn cũng không tệ a?

– Hắc hắc

Chu Kinh Nghĩa cười nịnh nọt:

– Còn không phải là nhờ phúc Vân Tiêu đại ca sao, người của chúng ta hiện giờ chuyển chính thành thị vệ thành Hồng Nguyệt rồi, Tiểu Tuyết tỷ tỷ biết rõ ta có quen biết với Vân Tiêu đại ca, cho nên liền đề bạt ta làm tiểu đầu mục.

Thần khí hắn lộ ra bộ dạng như thật nói:

– Vân Tiêu đại ca ngươi không biết hiện giờ ta uy phong cỡ nào đâu, thị vệ thành Hồng Nguyệt cũng không phải dễ làm, cường giả đến từ khắp thiên hạ, vô luận tu vị gì, cho dù là Cửu Thiên Võ Đế, ta lớn tiếng khiển trách hắn, nhíu mày trợn mắt, cũng không ai dám nói nhiều một câu, ha ha, đã ghiền, đã ghiền a!

Liêu Dương Băng ở bên nghe được âm thầm gật đầu, thầm nghĩ Lý Vân Tiêu này quả nhiên có quan hệ rất tốt với thành Hồng Nguyệt, chỉ quen biết với hắn đã được chiếu cố, xem ra mình hạ tiền vốn trên người hắn là đúng rồi.

Lý Vân Tiêu nghe được một hồi buồn cười, nói:

– Ah? Vậy Tuyết Cầu, ah không, tiểu Tuyết tỷ tỷ hiện giờ đâu rồi?

Trong mắt Chu Kinh Nghĩa dần bắn ra thần quang, nói:

– Vân Tiêu đại ca ngài không biết, tiểu Tuyết tỷ tỷ gần đây đột nhiên gầy đi nhiều, hơn nữa còn tìm ngươi khắp nơi nữa.

Hắn đột nhiên lách người qua, nhẹ nói:

– Ta nghe các huynh đệ trong tổ chức nói ah, nói là tiểu Tuyết tỷ tỷ nhớ Vân Tiêu đại ca đến mức cơm nước không vào, bởi vậy nên mới từ từ gầy đi.

“PHỐC”

Lý Vân Tiêu phun ra một búng máu, trực tiếp nhổ vào mặt Chu Kinh Nghĩa.

Chu Kinh Nghĩa một mực cười làm lành lấy, nói:

– Vân Tiêu đại ca theo ta cùng đi gặp gặp tiểu Tuyết tỷ tỷ đi, nếu không đi thì tiểu Tuyết tỷ tỷ sẽ nhớ ngươi đến mức thành cây gậy mất, các huynh đệ đều đau lòng ah!

Lý Vân Tiêu lập tức hiểu rõ ra, Khương Nhược Mai sắp xếp Chu Kinh Nghĩa trông coi Truyền Tống Trận, chính là vì đầu tiên đạt được tin tức của mình.

Nghĩ đến mình đã hứa hẹn với nàng, dù sao vẻ mập mạp của nàng cũng là do mình tạo thành, Lý Vân Tiêu lập tức đáp ứng nói:

– Ngươi bảo tiểu la lỵ mập kia đến Đào Hoa Ổ đi, ta mặc dù có cách giúp nàng, nhưng lực lượng có hạn, phải mượn nhờ lực từ cường giả khác mới được.

Chu Kinh Nghĩa lập tức đại hỉ, một bộ như trút được gánh nặng, vui mừng chạy đi.

Lý Vân Tiêu trầm tư một hồi, liền cùng Liêu Dương Băng đi tới Đào Hoa Ổ.

Ở thành Hồng Nguyệt hắn không dám động dùng Nguyệt Đồng, phải có cường giả như Trữ Khả Nguyệt mới có thể yên tâm thi triển

Hắn tự kiềm chế thân phận, cùng Liêu Dương Băng trực tiếp lâm không phi hành, quả nhiên không ai ra tay ngăn trở, rất nhanh liền đi tới trên không Đào Hoa Ổ.

Tuy rằng hoàn cảnh không có biến hóa, nhưng so với lần trước đã nhiều thêm một tia linh khí và sinh cơ, thiếu đi loại du du thanh tịnh điềm nhiên lánh đời lúc trước. Xem ra Trữ Khả Nguyệt quả thật đã mở lòng, ngay cả hoàn cảnh cũng theo tâm tình thay đổi mà nổi lên biến hoa vi diệu.

– Đã đến rồi, vậy thì xuống đây đi!

Thanh âm dễ nghe của Trữ Khả Nguyệt truyền đến.

Hai người vội vàng bay xuống phía dưới, đột nhiên một đạo ánh sáng màu xanh hiện ra, “Phanh” một tiếng, thân hình Liêu Dương Băng không biết bị thứ gì chặn lại, trực tiếp bắn ra ngoài, liên tục chao đảo trên không trung, trực tiếp chấn ra xa vài trăm thước.

Trên mặt Liêu Dương Băng lấy làm kinh ngạc, trong lòng sợ hãi không thôi, đạo ánh sáng màu xanh vừa rồi tựa hồ là đối phương tiện tay bắn ra, mình dùng thực lực Võ Đế v, tự nhiên không có chút lực chống cự, phảng phất như một con thuyền lá nhỏ ở trong cơn sóng giữ, chỉ có thể mặc kệ bài bố.

Thành Hồng Nguyệt quả nhiên là một trong bảy đại thế lực lớn trong thiên hạ, tùy tiện một nữ tử liền lợi hại vậy rồi.

Liêu Dương Băng dù sao cũng là lão hồ ly, trên mặt lập tức lộ ra thần sắc cung kính, cẩn thận đứng sừng sững trên trời cao, không dám tự tiện nhúc nhích.

Lý Vân Tiêu nói:

– Khả Nguyệt đại nhân, vị bằng hữu kia là đồng bạn ta.

Thanh âm Trữ Khả Nguyệt truyền ra, nói:

– Đào Hoa Ổ của ta không chào đón ngoại nhân, kể cả là đồng bạn của ngươi, trừ phi có thể khiến ta thấy thuận mắt, điểm ấy hắn không có, vậy thì cứ đợi ở bên ngoài đi.

Lý Vân Tiêu im lặng một hồi, đang muốn nói gì đó, Liêu Dương Băng vội vàng giành nói:

– Bảo địa của đại nhân, tại hạ không tiện quấy rầy, đợi ở bên ngoài là tốt rồi, Vân thiếu, mình ngươi vào đi thôi.

Lý Vân Tiêu thấy lão hồ ly này mặt đầy cung kính, không muốn lưu ấn tượng xấu cho vị cường giả đỉnh phong này, bởi vậy cũng không miễn cưỡng nữa, hóa thành một đạo quang mang bay vào trong lầu các kia.

Một đám hương khí nhàn nhạt từ bên trong truyền ra, đúng là Long tiên cao cấp nhất, ngửi một hơi chẳng khác nào thu nạp mấy trăm khối nguyên thạch, tuyệt không phải người bình thường có thể chịu được

Lý Vân Tiêu cũng không có gì kiêng kị, trực tiếp đi vào trong tòa nhà.

Trữ Khả Nguyệt đang ngồi xếp bằng thổ nạp nguyên lực, tĩnh tâm tu luyện, lúc này mới chậm rãi mở mắt ra, trong mắt lộ ra một tia ánh sáng nhàn nhạt, kinh dị nói:

– Đúng vậy, thật không tệ. Tháng trước ngươi vừa mới đột phá Võ Tôn bát tinh, lúc này mới hai mươi ngày, cũng đã tỏa nhập Võ Tôn bát tinh trung giai, tốc độ tu luyện như vậy trên đời hiếm có a!

Nàng có chút ngưng tụ, đột nhiên ách cười nói:

– Là ta hồ đồ rồi, nếu không có thiên phú tuyệt thế này.., ngươi cũng không có khả năng bằng độ tuổi này đã có được thành tựu kinh người như thế, trấn Hải Thiên có thu hoạch không?

Lý Vân Tiêu hơi trầm ngâm, nói:

– Có cũng được mà không có cũng không sao. Nhưng mà Đông Hải Nguyệt Minh Châu vẫn không có tin tức, nhưng lại đạt được một ít thứ không hiểu thấu.

“Ah? ”

Trữ Khả Nguyệt nổi lên hứng thú, nhìn Lý Vân Tiêu đang nhướng mày, không khỏi an ủi:

– Trong Thiên Hạ, ta còn không tin không tìm ra mấy hạt châu.

Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng lại có tâm tư khác, ngay cả thành Hồng Nguyệt và trấn Hải Thiên cũng không tìm thấy, có lẽ mình phải đi Nam Vực một chuyến, đi tới trong động phủ đạt được truyền thừa thần thể tại Thiên Châu Môn kia rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com một số bài hay như ngày xưa bà cũng như con, ai cung bo tay đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với