Vạn cổ chí tôn

Chương 1590: Giải phong (2)


Lý Vân Tiêu cười lạnh một tiếng, đây đều là thủ đoạn Luật Nam Tây thử dùng để phá bỏ cấm chế của hắn, tay trái hắn khẽ vẽ một vòng, lập tức gạt bỏ toàn bộ những thứ kia, hào quang nhập vào cơ thể lập tức từ trên thân kiếm phát ra, óng ánh thấu triệt, hàn quang chiếu ảnh.

Tay trái hắn cầm lấy miếng ngọc giản kia, nhẹ đặt ở trên trán, bắt đầu dùng thần thức đọc qua

Lượng tin tức trong ngọc giản rất lớn, không chỉ miêu tả đơn giản quá trình luyện chế Lãnh Kiếm Băng Sương, không khác Luật Nam Tây nói là bao, nhưng lại giải giải kỹ càng việc hình thành, diễn hóa, cùng với uy lực và cách sử dụng Thiên Địa quy tắc, hơn nữa còn nói đến làm sao để cô đọng mấy loại quy tắc này thành chữ, tạo thành một câu đoản thoại phong ấn uy lực Lãnh Kiếm Băng Sương lại.

Lý Vân Tiêu chấn động, quá trình co đọng Thiên Địa quy tắc thành chữ này, không phải là Ma Ha cổ văn sao

Ánh mắt hắn lộ vẻ khiếp sợ và mừng như điên, đây là thứ duy nhất tới giờ mà hắn thấy có ghi lại quá trình hình thành của Ma Ha cổ văn, giá trị to lớn khó có thể đánh giá.

Có lẽ Luật gia cũng không biết sự tồn tại của Ma Ha cổ văn, cho rằng đó chỉ là một ít phù số phong ấn, nếu không tài liệu quý giá như thế vô luận như thế nào cũng sẽ không giao ra rồi. Giá trị của miếng ngọc giản này thậm chí còn cao hơn cả Lãnh Kiếm Băng Sương nữa.

Lý Vân Tiêu dám khẳng định, nếu Luật gia cầm tư liệu về quá trình cô đọng Ma Ha cổ văn này đi Hóa Thần Hải, Hóa Thần Hải tuyệt đối nguyện ý lại giúp bọn hắn luyện chế ra một thanh Lãnh Kiếm Băng Sương khác.

Kiềm chế kích động và rung động trong lòng, hắn cẩn thận đọc tin tức trong đó, thời gian dần qua mặt sắc cũng trở nên ngưng trọng hơn.

Thật lâu, hắn mới lấy ngọc giản xuống, cả người ngây ra như phỗng, lâm lập trên không trung vẫn không nhúc nhích, tựa hồ lâm vào trong suy tư nặng nề, hai hàng lông mày cau chặt lại.

Quá trình cô đọng quy tắc thành chữ ghi lại trong ngọc giản tựa hồ căn bản không phải nhân lực có thể làm được, dường như là một loại thủ pháp đặc biệt, mà trong đó lại không hề ghi lại một chữ về thủ pháp này.

– Chiêm Phái của Tuyết chi quốc kia quả nhiên có chút địa vị, từ quá trình cô đọng Lãnh Kiếm Băng Sương mà xem, người này vậy mà có thể mở ra Thời Gian Hồng Lưu, nhìn qua tương lai, ban đầu ta còn tưởng rằng là lời nói vô căn cứ, hiện giờ xem ra có lẽ là thật.

Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ kinh hãi, về Chiêm Thân Thuật hắn cũng biết một ít, Đoan Mộc Hữu Ngọc cũng là một trong thập đại Võ Đế với hắn chính là cao thủ đạo thành, nhưng là tuyệt đối không thần bí cường đại như Chiêm Phái của Tuyết chi quốc kia được.

– Nếu thật sự có thể nhìn thấu tương lai, vậy chẳng phải phong vân thiên hạ đều có thể khống chế sao?

Lý Vân Tiêu nhíu mày lẩm bẩm:

– Trong đó tất có ẩn tình, tuyệt đối không đơn giản vậy được. Nếu không Họa Đấu cũng sẽ không làm hại Tuyết chi quốc, mà bản thân Chiêm Phái cũng sẽ không chết.

Căn cứ theo tin tức trong ngọc giản mà phỏng đoán, năm đó hung thú Họa Đấu kia mặc dù không đạt tới cấp bậc Thập Phương Chân Linh, nhưng đoán chừng cũng không kém bao nhiêu cả.

Thu thập tâm tình một chút, Lý Vân Tiêu giơ lên kiếm trong tay, một cổ nguyên lực rót vào trong đó, lập tức hàn quang tách ra, như sương hàng đại địa.

Xuyên thấu qua thân kiếm kia, ẩn ẩn có ánh mặt trời chiết xạ xuống, một cổ lãnh ý thấm vào làn da, hàn khí có thể thấy được rõ ràng.

“Ồ”

Kiếm quang lóe lên trên không trung, tay trái Lý Vân Tiêu kháp ra mấy quyết ấn, đánh từng cái vào trong thân kiếm.

“Thùng thùng”

Mỗi một cái đều phát ra thành âm “Leng keng” thanh thúy, sơn tuyền trong rừng vậy.

Mỗi động tác của Lý Vân Tiêu đều cực kỳ chậm chạp, tập trung tinh thần quan sát biến hóa phong ấn trong thân kiếm, sau một lúc, rốt cục cái Ma Ha cổ tự đầu tiên đã hiển hiện trên thân kiếm, chậm rãi lên tới không trung, tản mát ra kim quang sáng chói.

Quy tắc mà Ma Ha cổ tự kia đại biểu chính là “Kiên”.

Kiên giả, cương dã.

Trong đầu Lý Vân Tiêu hiện ra thôi diễn đối với quy tắc này trong ngọc giản: xuyên địa tứ, vi nhưỡng ngũ, vi kiên tam, vi khư tứ…

Kiên ngạch dưới phiến bầu trời này, cương cường chi quy tắc đều nằm trong chữ này cả.

“Đông”

Lại một cái Ma Ha cổ tự bắn ra, dần dần phóng lớn trên thân kiếm, chính là quy tắc chi “Duệ”.

Duệ giả, lợi dã, mang dã,

Tòng kim đoái thanh, duệ uế quyết vẫn, ngụ ý thiên hạ phong lợi, mẫn duệ, dũng mãnh tiến tới chi quy tắc, đều ở trong chữ này cả.

Theo nguyên một đám Ma Ha cổ tự bắn ra, khí tức trên Lãnh Kiếm Băng Sương càng ngày càng mạnh, nhan sắc của thân kiếm cũng theo hàn quang như nước dần chuyển thành thông thấu rõ ràng, ở trong thân kiếm có thể mơ hồ thấy được một hoa văn thật nhỏ, giống như nhụy của một nụ hoa chớm nở đang chậm rãi tách ra từ trong đám cổ tự

Sắc mặt Lý Vân Tiêu càng ngày càng ngưng trọng, trong kiếm không chỉ lỗ ra hàn lãnh chi ý rất mạnh, mà ngay cả hắn tâm luyện kiếm này cũng cảm thấy hàn khí bức người khó ngăn cản, một cổ cảm giác man mát ập vào tim.

Bất Diệt Kim Thân hiện ra, trên thân thể bắn ra từng đạo kim quang, bài xích hàn mang kia khỏi kinh mạch kinh mạch thân thể.

Lý Vân Tiêu trong lòng vừa mừng vừa sợ, loại băng hàn thấu xương này hắn chỉ mới thấy qua ở Bắc Minh Huyền Cung, chính là khối chí bảo Thiên Ngoại Huyền Minh Thạch kia của Bắc Minh thế gia mới có loại hàn lãnh chi khí này. Chỉ có điều Thiên Ngoại Huyền Minh Thạch còn có chứa thuộc tính chí âm, vô cùng âm tà, mà Lãnh Kiếm Băng Sương này lại chính là lạnh đơn thuần, lạnh đến mức tận cùng

“Thùng thùng”

Cuối cùng hai cái Ma Ha cổ tự lần lượt bắn ra, chính là quy tắc chi “Băng”, quy tắc chi “Sương”

Băng giả, thủy ngưng chi hình nhi hàn vu thủy.

Sương giả, thiên chi sở dĩ sát dã.

Lộ sở ngưng dã, sĩ khí tân dịch tòng địa nhi sinh, bạc dĩ hàn khí tắc kết vi sương

Lý Vân Tiêu dừng ở Ma Ha cổ tự kia, cảm ngộ nội dung trong ngọc giản: Địa khôn, sơ lục, lý sương kiên băng chí. lý sương kiên băng, âm thủy ngưng. tuần cổn trí kỳ đạo, chí kiên băng

Ngưng luyện kiếm này tổng cộng chín cái Ma Ha cổ tự, hiện giờ đều đã giải phong.

Một cổ rét lạnh tràn ngập trên không trung, trên người Lý Vân Tiêu đã kết xuất một tầng băng mỏng, mỗi lần hô hấp đều phun ra bạch khí, cả người đều chìm trong sương trắng mịt mờ

Không chỉ lạnh đến thấu xương, mà còn có một loại sắc bén cực hạn thổi tóc tóc đứt, chỉ cầm trong tay thôi đã thấy người phát lạnh.

Loại sắc bén này trong số huyền khí hắn từng thấy qua, chỉ có Minh Luân của Kỳ Thắng Phong mới có, ngoài ra không còn gì có thể sánh bằng nữa.

– Quả nhiên là hảo kiếm tuyệt thế, chỉ là kiếm này lại cho ta cảm giác là một đại hung chi khí đầy điềm xấu.

Thanh âm Yêu Long truyền đến, nói:

– Có lẽ do ta quá lo lắng rồi.

Lý Vân Tiêu trong lòng một mảnh mừng rỡ, hắn chính là tuyệt thế kiếm giả, đối với bảo kiếm có khát vọng hơn xa các loại huyền khí khác, lập tức yêu thích không buông tay.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhat ví dụ như Sống trên đời mới chỉ là một nửa, den than tien cung phai cuoi rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.