Vạn cổ chí tôn

Chương 1611: Đại thành


Thái Sử Đạt cười ha hả, nói rằng:

– Hắc, Phi Dương đại nhân cũng đừng dọa chúng ta, mười vạn Hải Tộc, còn là Cửu Tinh Vũ Đế, vậy còn đánh như thế nào, trực tiếp đầu hàng là xong.

Lý Vân Tiêu nói:

– Cửu Tinh Vũ Đế hẳn là sẽ không có, nếu xuất hiện, vậy bay lên trình độ cực cao, tất nhiên là Đông Hải chuẩn bị toàn diện cùng với nhân loại khai chiến, nhưng mà kể ra lấy mười vạn Hải Tộc có khả năng cực lớn.

Toàn bộ Đông Hải vô biên vô hạn, so với Thiên Vũ đại lục càng rộng lớn hơn, coi như là tứ hải vương tộc cũng không thể tính hết tộc nó, bên trong thậm chí còn ẩn tàng tồn tại so với vương tộc còn phải đáng sợ hơn.

Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ không tin, theo bọn họ xem ra lấy mấy chục vạn phàm nhân phổ thông chinh chiến rất bình thường, nhưng mà nhiều võ giả tu vi như vậy hỗn chiến đó là khó có thể tưởng tượng.

Xung quanh sân rộng cũng không thiếu võ giả trực tiếp bày ra quầy hàng vỉa hè để tiêu thụ vật phẩm. Dù sao đa số người cũng là nhàn rỗi không chuyện gì. Ở loại địa phương này cực ít có người làm được nhập định, tăng thêm không ít náo nhiệt.

Lý Vân Tiêu nhìn lại khắp nơi, muốn hỏi thăm một chút tình hình chiến đấu.

– Đùng đùng!

Trong lúc bất chợt, toàn bộ thành trì chấn run lên một cái, một tiếng trống ở trời cao đánh vang ra.

Người của các tiểu đội sắc mặt đại biến, kinh hãi ngẩng đầu nhìn lại, thanh âm kia là từ trên thành trì truyền tới, một đạo thanh quang ở trên không tản ra, bao trùm phương viên mấy ngàn thước, cực kỳ huyến lệ cùng chấn động.

Toàn bộ trên quảng trường chỉ một thoáng yên tĩnh lại, không ít người lộ ra vẻ sợ hãi.

Người của tiểu đội Chiến Nhận tất cả đều khẩn trương lên, nín thở.

Sau một lúc, không có phản ứng khác nữa, Yên lão kinh ngạc nói:

– Đây là tín hiệu triệu tập chiến đấu sao?

Lý Vân Tiêu cũng nhíu mày lại, không biết chuyện gì xảy ra.

Ở bên cạnh đột nhiên truyền đến một âm thanh châm chọc, hừ lạnh nói:

– Hắc hắc, đều mới tới?

Mọi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên tường thành dựa vào một gã nam tử, toàn thân vô lại, cà lơ phất phơ, nhưng là có tu vi Bát Tinh Vũ Tôn, đang hài hước nhìn bọn họ.

– Hừ, mới tới thì thế nào? Ngươi có thành kiến?

Lục Kiểm Nam vừa thấy tu vi đối phương bất quá như thường, nhất thời trên mặt lộ ra vẻ không hài lòng, lạnh lùng hừ nói.

– Ha hả, cũng không có gì.

Tên Bát Tinh Vũ Tôn vô lại kia cười nói:

– Vừa rồi tiếng trống chỉ là một cảnh báo, đại biểu là có tình hình quân địch, nhưng chỉ là có địch tình mà thôi. Nếu là lại vang lên một hồi, đó chính là gặp nguy hiểm, phải chuẩn bị xông lên. Vang ba tiếng, lại là địch nhân bắt đầu tấn công, tùy thời sẽ chuẩn bị nghênh chiến.

Thì ra là thế, mọi người lúc này mới hiểu rõ, trái tim cũng buông lỏng xuống.

Tuy rằng người người đều lòng tin tràn đầy, nhưng chân chính gặp khai chiến vẫn còn có chút khẩn trương, huống hồ là cùng dị tộc đánh trận, trên cơ bản đều là lần đầu tiên.

Lý Vân Tiêu hướng người nọ gật đầu một cái ý bảo, hỏi:

– Vị bằng hữu này đến tiền tuyến đã bao lâu? Cũng biết hiện tại tình huống cụ thể chiến sự?

Trên mặt người kia hiện lên một tia lạnh lẽo, cà lơ phất phơ cười nói:

– Không lâu, mới khoảng hai tháng.

Lý Vân Tiêu nói:

– Coi như là rất sớm, có thể đem chiến sự nói cho chúng ta tường tận được chăng?

Tất cả mọi người đều vểnh tai vây quanh, rất cảm thấy hứng thú.

– Đương nhiên có khả năng!

Người nọ thập phần sảng khoái, vươn tay ra đòi hỏi nói:

– Mười vạn cực phẩm linh thạch, muốn biết cái gì ta đều sẽ nói cho ngươi nghe.

– Không, nghèo đến điên rồi sao ngươi….

Nam tử tóc đỏ vung ống tay áo, trên mặt lộ ra châm chọc, miệt thị nói:

– Mấy thứ này tùy tiện tìm cái lão nhân hỏi thăm liền biết, cho ngươi mười vạn cực phẩm linh thạch? Coi thường chúng ta đều ngu ngốc a!

Những người khác cũng đều là trên mặt không vui, đều khinh bỉ.

Người nọ vẫn là bộ dáng vô lại, rầm rì nói:

– Tùy tiện, mười vạn cực phẩm linh thạch còn là xem ở trên phần mọi người đều là Tán Tu, bằng không không có một trăm vạn đừng tìm ta.

– Bá bá…

Mười mấy người đều giơ ngón tay giữa lên, từng người mang vẻ mặt châm chọc cùng khinh bỉ.

Người nọ cũng không nói cái gì, chỉ là lạnh lùng nhìn mọi người, trong mắt lộ vẻ đùa cợt cùng thương hại.

Lý Vân Tiêu trầm mặc một chút, ném ra một túi Nguyên Thạch, nói:

– Mười vạn cực phẩm Nguyên Thạch, kiểm tra và nhận lấy.

– Phi Dương đại nhân!

Tất cả mọi người đều từng tên kinh hãi, không rõ Lý Vân Tiêu tại sao muốn tiện nghi người này như thế.

Người nọ hiển nhiên cũng là sửng sốt một chút, lập tức đại hỉ cầm lấy Túi Trữ Vật, Thần Thức đảo qua liền thu vào, mặt tươi cười, nói:

– Không sai, tiểu tử ngươi biết làm người, có tính cách. Tại hạ Trần Trọng Uy, nguyện ý kết giao ngươi người bạn này.

Lý Vân Tiêu lại không có hứng thú cùng hắn làm bằng hữu, chỉ là bình tĩnh hỏi:

– Ngươi là nhóm thứ mấy đi tới tiền tuyến? Tới bao nhiêu người? Còn lại bao nhiêu người?

Trần Trọng Uy nghe được vấn đề này, nhất thời thân thể hơi run một chút, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi.

Sau một lúc hắn mới thoáng an định lại, thu liễm thái độ bất cần đời, nói:

– Lúc đó toàn bộ truyền tống đều thẳng đường, chưa nói tới nhóm thứ mấy, nhưng tuyệt đối là tương đối đáng tin cậy. Hải Tộc lần đầu tiên quy mô xâm chiếm, thời điểm Hải Thiên trấn còn chưa luân lạc ta liền đã tới. Lúc đó Hải Thiên trấn đánh một trận đầu, bên ta có chừng hơn bảy trăm người đi, tình hình chiến đấu cùng nhau lại điên cuồng có cường giả chuyển vận đến, trước sau không dưới ba nghìn người, sống sót đại khái trong vòng ba trăm người.

– Cái gì? Ba nghìn chỉ còn lại ba trăm?

Nam tử Lục Kiểm nhịn không được kêu lớn lên, tất cả mọi người đều sắc mặt đại biến, hiển nhiên rất khó tiếp thu kết quả này, mỗi một người đều là vẻ khó tin.

Nam tử tóc đỏ xanh mặt, nói:

– Ba nghìn người tu vi làm sao?

Trần Trọng Uy nhếch miệng cười, nói:

– Vũ Tôn trở lên có ít nhất năm trăm người, sẽ không so với thực lực trong thành hiện giờ kém hơn đâu.

Lần này tất cả mọi người trầm mặc, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Trần Trọng Uy tiếp tục nói:

– Còn dư lại ba trăm người, đã ở trong chiến đấu liên tiếp không ngừng chết đi, mất tích thất tung, hiện tại bên trong tòa thành này sợ là ba mươi người cũng chưa tới.

– Chi!

Mỗi người nghe xong lời này, thân thể hình như trực tiếp tiến vào trong vết nứt, trên bầu trời ánh nắng chói chang chiếu rọi lại không cảm giác ấm áp chút nào, từng người một cảm giác huyết mạch đều muốn ngưng đọng lại.

Sợ hãi nhàn nhạt ở trong đám người tản ra, mỗi người đều thấy được giữa đôi bên hiện lên vẻ kinh hoảng.

Trần Trọng Uy hài hước cười, thập phần đắc ý, nói:

– Hải Tộc đáng sợ ra sao chờ chính các ngươi lĩnh hội sau đó sẽ biết, hiện tại bên trong Cự Thành nhân số võ giả lại được bổ sung đến hơn nghìn người, không biết sau đợt công kích tới còn có thể còn lại bao nhiêu người.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhat ví dụ như tan tieu ngao giang ho 2000, nam sau con lai ve đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với