Vật hi sinh tu chân ký

Chương 97: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Ngọc Hân

Beta: Mạn Châu Sa 2001.

Dãy núi Côn Lôn, tổng chiều dài 2500 km, phía Tây là cao nguyên Pamir, kéo dài qua khu tự trị nam Tân Cương và khu tự trị bắc Tây Tạng, phía đông giáp phía tây tỉnh Thanh Hải, kéo dài đến phía tây thung lũng Tứ Xuyên, quần thể núi cao đồ sộ, sông băng phân bố trên diện tích rất lớn. 

Giờ phút này một đám người đang đứng dưới chân dãy núi đồ sộ, gió thổi ào ào, làm áo mọi người bay phấp phới, tất cả mọi người đều khoác áo bông vải dày cộm hoặc áo lông.

Tô Ngưng Mi ngửa đầu nhìn tuyết trắng chói cả mắt trên đỉnh núi, dãy núi Côn Lôn tuyết trắng phủ quanh năm, cho nên mặc dù hiện đang là mùa xuân nhưng ở đây còn lạnh hơn mùa đông những nơi khác mấy phần. Tô Ngưng Mi quay đầu nhìn qua 64 người, toàn bộ tám gia tộc đều đến đây, mỗi gia tộc tám người, cô chỉ quen mấy người trong nhà họ Liên và nhà họ Thủy, còn lại người trong sáu gia tộc kia cô không quen biết. Người nhà họ Bạch, họ Lữ, họ Vân, họ Hùng đều ổn, trên đường đi coi như là dễ gần, chỉ có người của hai gia tộc là nhà họ Ô và nhà họ Kiều trên đường đi vẻ mặt buồn rầu. Tô Ngưng Mi biết hình như hai nhà này có chút ân oán, chả biết người nhà họ Thủy gọi hai nhà này cùng đi là có ý gì. Cô đoán, người nhà họ Thủy mời tám gia tộc lớn, ngoài ra mỗi gia tộc hạn chế tám người chắc là có tác dụng mỗi người kiềm chế lẫn nhau, dù sao tình hình trong bí cảnh mọi người đều không rõ, nếu thật sự gặp được thiên tài địa bảo gì đó…, số người mỗi nhà tương đương nhau, gần như có thể kiềm chế nhau.

Từ thành phố Bắc Kinh tới dãy núi Côn Lôn đi mất gần một tháng, tất cả mọi người đều là người tu chân nên dùng Ngự Kiếm Phi Hành, đôi khi gặp phải chim bay biến dị nhưng những người này đều là người tu chân cường đại, đối phó với chim biến dị hoàn toàn không thành vấn đề. Một tháng sau bọn họ mới đi tới chân núi Côn Lôn thuộc tỉnh Cam Túc.

Thật ra ba tháng trước Tô Ngưng Mi đã chuẩn bị hết mọi thứ cho trong nhà, đồ ăn cho nhà họ Tô tuyệt đối đầy đủ, còn để lại rất nhiều linh dịch ủ rượu vang, hơn nữa bây giờ Hàn Bảo và anh họ Tô Hạo cũng đã là dị năng cấp năm rồi, rất mạnh rất giỏi, cho nên coi như cô yên tâm về người nhà họ Tô. Ngoài ra trong ba tháng này diện tích sinh sôi của song hoa cỏ trong không gian cũng rộng hơn, cũng đã liên hệ với anh Ôn, nói trong khoảng thời gian này không thể đưa song hoa cỏ tới, nhưng mấy tháng trước song hoa cỏ đưa tới cũng đủ cung cấp sản xuất số lượng lớn huyết thanh, dùng một năm rưỡi cũng không thành vấn đề.

Đang nghĩ ngợi chợt tiếng trưởng lão Thủy vang lên bên tai, “Các vị, bí cảnh này tôi chưa xác định được vị trí chỉ biết có lẽ nằm ở trong dãy núi thuộc tỉnh Cam Túc này, cho nên tiếp theo chúng ta phải vào sâu trong núi để tìm kiếm bí cảnh, giờ thì nghỉ đêm tại chỗ, sáng sớm mai phải đi vào trong núi.”

Bên nhà họ Thủy ngoại trừ trưởng lão này thì là Thủy Thu Bội, Thủy Tu Viễn, Thủy Vân, Thủy Bình, cùng với ba người đàn ông lần trước Tô Ngưng Mi đi săn ngoài thành phố từng gặp, hình như tên là Thủy Hồng Phi, Thủy Hồng Cao, hai người này là anh em ruột, người còn lại tên là Thủy Lân.

Một tháng này bọn họ đã bôn ba ngày đêm, đều đồng ý nghỉ ngơi tại chỗ một đêm rồi sáng mai lên đường.

Mọi người tìm vị trí ngồi xuống nhắm mắt nghỉ ngơi, Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên cũng tìm một góc khuất ngồi xuống, người nhà họ Liên cũng đều tìm chỗ ngồi, Liên Yến Phỉ ngồi gần Tô Ngưng Mi, quay đầu nhìn qua Tô Ngưng Mi đang cười nói gì đó với Liên Cẩn Viên, trong mắt hiện lên chút mất mát.

Tô Ngưng Mi lấy một ít thuốc ra chia cho mọi người, không phải cô không có Tích Cốc Đan trong không gian, nhưng mọi người ăn thức ăn như vậy cô cũng ngại lấy Tích Cốc Đan ra cho người nhà họ Liên, cho nên trên đường đi đều ăn đồ ăn cùng với mọi người.

Ăn xong tất cả mọi người đều nhắm mắt nghỉ ngơi, Tô Ngưng Mi cũng không ngoại lệ, mặc dù bây giờ mới xế chiều nhưng đối với người tu chân mà nói thì khái niệm thời gian không quá coi trọng, vừa tùy tiện ngồi thiền cũng là vài ngày.

“Thật không ngờ có nhiều người….” Đột nhiên bên tai mọi người truyền tới một giọng nam, Tô Ngưng Mi nghe thấy giọng nói

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 1 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như so do tu duy day thon vi da, he thong kien thuc chu nguoi tu tu sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status