Vật riêng của tổng tài máu lạnh

Chương 97



Lăng Khắc Cốt nhìn tài liệu Bách Hổ đưa cho anh, mày rậm như kiếm ngưng lại cẩn thận lật xem: "Thanh Long bang của Thái Lan?"

"Đúng! Tổ chức buôn lậu thuốc phiện lớn nhất Thái Lan. Lần này, bọn họ chẳng những phá hủy địa bàn ở Thái Lan của chúng ta, còn muốn bỏ thuốc phiện vào thuyền hàng của chúng ta để giá họa, tôi đã phái người tới đàm phán với cành sát Thái Lan, nhưng tình huống tương đối khó giải quyết, Thanh Long bang có quan hệ với giứoi chính trị, hình như ngay cả cảnh sát đối với bọn họ cũng kiêng kỵ ba phần."

Bách Hổ lo lắng nhìn Lăng Khắc Cốt. Mấy năm trước, bọn họ đã từng liên hợp với cảnh sát quốc tế, phá huỷ địa điểm sản xuất thuốc phiện của Thanh Long bang ở Tam Giác Vàng, còn phá hư liên mình thuốc phiện của bọn họ ở Trung Quốc, hại bọn họ thiệt hại không ít, cho nên thù này đã kết thành từ mấy nắm trước, lần này Thanh Long bang trả thù vừa ngoan lại cay.

"Tôi tự mình đi Thái đàm phán tháo gỡ khó khăn." Lăng Khắc Cốt ngước cặp mắt phượng lên, lạnh lùng nói, "Anh kêu các anh em trong tù im lặng, không cho phép gây chuyện."

Chuyện này thật có chút khó giải quyết, năm đó, anh nên một mẻ lưới bắt sạch Thanh Long bang mới đúng. Thả hổ về rừng hậu quả chính là để cho đối phương một ngày kia trở nên lớn mạnh, sau đó sẽ quay lại đánh ngã anh. Thì ra là quan điểm đánh chó mù đường của tiên sinh Lỗ Tấn thời đại nào cũng có thể áp dụng.

"Được!” Bách Hổ gật đầu một cái. Anh tin tưởng năng lực của lão đại, mới có thể cứu được các anh em ở trong ngục. Lão đại năm ngoái đã cứu Thủ tướng Thái một mạng, ông ta thế nào thì cũng phải cho lão đại chút thể diện. Chỉ là Thái Lan là địa bàn của Thanh Long bang, anh lại lo lắng lão đại lại sẽ giống như quá khứ, sinh mạng sẽ gặp nguy hiểm. Dù sao Thanh Long bang tất cả đều là một đám liều mạng, lòng dạ độc ác chuyện gì cũng làm được.

"Chuyến bay sớm nhất lúc mấy giờ?" Lăng Khắc Cốt để tài liệu xuống, nặng nề nhìn về phía Bách Hổ. Mười mấy huynh đệ trong ngục này nhất định đang rất gấp gáp, cho nên anh không thể chậm trễ, sáng sớm ngày mai phải đi rồi.

Vừa nghĩ tới muốn rời khỏi thành Long, tim đã lâu không có đau của Lăng Khắc Cốt lại xoắn chặt lại một chỗ. Quan hệ của anh và bé con thời gian này trở nên rất tệ, cô luôn là bộ dạng hận anh, mỗi lần anh không khống chế được muốn cô, cô đều giống như hối hận gần chết, muốn giết anh.

Vì vậy, anh chỉ có thể mượn rượu giả điên, dùng cảm giác say để che giấu mình dục vọng điên cuồng. Trong thân thể anh cô là độc, trong đầu anh chỉ có cô. Anh thật muốn đem cô ôm vào trong ngực, hàng đêm cuồng hoan.

"Chín giờ 15 phút." Ngân Báo dùng di động tra xét lịch bay xong, chính xác nói với Lăng Khắc Cốt.

"Đi mua năm cái vé máy bay!" Lăng Khắc Cốt quả quyết ra lệnh cho Bách Hổ, "Anh chọn lựa bốn hộ vệ bản lĩnh không tệ ngày mai theo tôi đi."

"Vậy tôi thì sao?" Bách Hổ nghe được Lăng Khắc Cốt không đề cập đến mình, liền vội vàng hỏi anh. Lão đại đi Thái Lan, chỉ cần bốn hộ vệ thì làm được gì? Anh không đi theo bảo vệ lão đại sao được?

"Anh và Thẩm Đan bay đi Băng Cốc thi hành bước kế tiếp của nhiệm vụ, nhớ, không cho phép để lộ thân phận!" Lăng Khắc Cốt lãnh khốc ra lệnh cho Bách Hổ.

"Hiểu!" Bách Hổ sáng tỏ gật gật đầu lời nói của lão đại chính là mệnh lệnh, anh bây giờ có thể làm chính là chọn bốn hộ vệ thật bản lĩnh, để cho bọn họ có thể bảo vệ lão đại.

. . . . . .

Suốt cả kỳ nghỉ đông đều không thấy Trình Hạo xuất hiện, anh ta nói trở về Thái Lan cùng ba anh ăn tết, cho nên đột nhiên thấy Trình Hạo và Doãn Nhạc tìm đến cô, Hi Nguyên vô cùng vui mừng.

"Trình Hạo, anh quay về lúc nào vậy?" Hi Nguyên lôi kéo tay Doãn Nhạc, cười nhẹ nhàng hỏi.

Mới một tháng không thấy, Trình Hạo thế nhưng cao lên không ít, Hi Nguyên cảm giác nhìn anh ta trưởng thành rất nhiều, nhất là phong cách và ánh mắt đã không còn giống như lúc trước.

"Sáng nay vừa bay về." Trình Hạo hào hoa phong nhã cười, cặp mắt cong cong cười chuyên chú nhìn Hi Nguyên.

"Bác trai có khỏe không? Ông ấy chắc là phải rất khó khăn mới có thể cho anh quay lại đây?" Hi Nguyên biết Trình Hạo rất yêu ba mình, bởi vì mẹ của anh qua đời rất sớm, từ nhỏ do một tay ba anh ta nuôi lớn, cho nên anh nói ta nói cho dù là nghỉ đông cũng muốn quay về Thái Lan ở bên ba mình.

"Cũng may, có lẽ xa cánh nhiều cũng đã quen, cho nên cũng không còn đặc biệt khổ sở như lúc ban đầu." Trình Hạo thanh nhã nói. Anh nói nghe rất nhẹ nhàng, nhưng Hi Nguyên có thể thấy được từ trong mắt anh ta sự u buồn thương cảm.

"Hiện tại giao thông đã rất phát triển, thời điểm nhớ ông liền có thể bay về thăm." Hi Nguyên vỗ vỗ bả vai Trình Hạo, an ủi.

"Ừ. Ông ấy cũng thường tới thành Long thăm tôi." Sau đó anh đưa cho Hi Nguyên một hộp quà, "Đây là một chút đặc sản của Thái Lan, ba tôi kêu tôi mang cho các em nếm thử một chút."

"Oa! Có sầu riêng! Tôi rất thích ăn sầu riêng Thái Lan, mỗi lần Chú Bách Hổ đi Thái Lan, tôi đều bắt chú ấy mang về cho tôi một ít, chẳng qua ba tôi không thích ngửi thấy cái mùi này, cho nên tôi chỉ len lén giấu đi ăn. Trình Hạo, cám ơn anh." Hi Nguyên vui vẻ nói cám ơn.

"Có đáng bao nhiêu tiền đâu." Trình Hạo thấy khuôn mặt tươi cười của Hi Nguyên, cũng lộ ra nụ cười vui mừng.

"Hi Nguyên, Trình Hạo nói mời chúng ta đi ăn nhà hàng đồ Thái ăn cơm, cậu nhanh đi thay đồ." Doãn Nhạc thúc giục Hi Nguyên.

Nhìn dáng vẻ hưng phấn của Doãn Nhạc, Hi Nguyên không khỏi nhạo báng cô: "Nhạc Nhạc, cậu hôm nay không phải muốn giảm cân nữa sao."

"Ngày mai lại giảm! Hôm nay có bữa tiệc lớn như vậy làm sao có thể để bụng đói cơ chứ? Đời người không biết rồi sẽ ra sao nên phải biết hưởng thụ niềm vui trước mắt chứ." Doãn Nhạc rung đùi đắc ý nói.

Nghe Doãn Nhạc nói cứ như đang giảng đạo lý, Hi Nguyên véo véo cái má phúng phính của cô ấy nói: "Mình nghĩ cậu cả đời này cũng đừng mong giảm cân, cứ mập hoài thôi."

"Chớ rủa mình!" Doãn Nhạc vỗ Hi Nguyên một cái, "Mình mà mập cái gì chứ? Nhiều lắm cũng chỉ có thể coi là đầy đặn thôi."

Ánh mắt Doãn Nhạc len lén liếc về phía Trình Hạo, sợ anh ấy ngại mình mập. Kỳ nghỉ đông, ba mẹ giống như là hận không thể đem cô biến thành béo ú, ngày ngày nhồi đủ loại hải sản vào bụng cô, cho nên đã mập lên tới bốn năm cân. Ngày hôm qua cô còn nì nèo oán trách bọn họ, nói muốn tuyệt thực.

Hi Nguyên cười đi lên lầu, thay quần áo khác rồi cùng bọn Trình Hạo đi chơi.

Lần đầu ăn món ăn Thái Lan, Hi Nguyên lập tức bị tư vị đặc biệt này của nó mê hoặc, vừa nóng lại cay, còn có mùi vị cà phê, thật khiến cho cô mở rộng khẩu vị.

"Hi Nguyên, Doãn Nhạc, các em nếm thử một chút tôm hùm và cua tẩm bột cà phê nướng này đi, hai món này là hai món đặc sản của nhà hàng Thái Lan này. Ba tôi mỗi lần tới đây, đều sẽ đến nhà hàng này nếm hai món đó. Ông ấy nói so với quán ăn ở tại Thái Lan ở đây làm còn ngon hơn." Trình Hạo thấy Hi Nguyên ưa thích món ăn Thái Lan như vậy, vô cùng cao hứng giới thiệu món đặc sản của nhà hàng này cho cô.

Hi Nguyên gắp một con tôm lên, đưa lên miệng nếm thử một miếng, lập tức dựng ngón tay cái lên: "Đích xác rất tuyệt."

"Có thật không? Mình cũng muốn nếm thử một chút." Doãn Nhạc thấy Hi Nguyên thích thú như vậy, lập tức cũng muốn thử thêm món, gắp thức ăn trên bàn ăn lên ăn cật lực. Tướng ắn rất thoải mái của cô khiến Trình Hạo nhìn đến sững sờ.

Hồi lâu sau, Trình Hạo rút ra mấy tờ giấy ăn, giúp Doãn Nhạc lau khóe miệng dính mỡ của cô: "Bột cà phê dính lên khóe miệng của em rồi kìa."

Doãn Nhạc chỉ ngây ngốc chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn gương mặt anh tuấn của Trình Hạo, tim nảy lên mãnh liệt, muốn bật ra khỏi lồng ngực.

"Vẫn còn rất nhiều món ăn ngon chưa có bưng lên, em đừng vội ăn no, một lát lại chỉ có thể ngồi nhìn bọn anh ăn." Trình Hạo gõ gõ đầu Doãn Nhạc, trêu ghẹo cô.

"Sao anh không nói sớm!" Doãn Nhạc oa oa kêu to, "Bụng của em cũng muốn tròn lên rồi."

"Vậy thì đừng ăn nữa." Hi Nguyên chu mỏ, cố ý đùa với Doãn Nhạc.

"Không được! Hôm nay dù có chết mình cũng phải ăn đến miếng cuối cùng!" Doãn Nhạc nói chắc nịch. Nhìn nét mặt cô, kiến quyết như một dũng sĩ quyết tử vậy.

Hi Nguyên và Trình Hạo cũng bị biểu hiện của cô chọc cười.

Ăn xong bữa tối, đêm náo nhiệt mới chỉ bắt đầu. Bởi vì đúng ngày rằm 15, trên đường rất nhiều người. Ở hai bên đường phố treo đầy đèn hoa đăng, vô cùng đẹp mắt. ba người bọn Hi Nguyên vừa chơi đùa, vừa ngắm hoa đăng mê người.

"Ai! Cậu nhìn xem cái đèn cá chép đó, bên trong hình như còn một tầng nữa." Doãn Nhạc hưng phấn chỉ vào một cái đèn hoa đăng hình cá chép nói.

"Tầng bên trong nó đang xoay tròn." Hi Nguyên gật đầu một cái, mỉm cười nói.

"Phía trước có bán kem bông, mình đi mua." Doãn Nhạc đột nhiên buông tay Hi Nguyên ra, chạy về phía một người đàn ông bán hàng rong đang bị vây kín phía trước mặt.

Trước mặt của người bán hàng rong có một thùng hình tròn làm bằng thiếc, trung tâm vòng tròn thiếc có một lỗ nhỏ. Người bán hàng rong bỏ vào lỗ đó một muỗng đường trắng nhỏ, sau đó mở máy móc, lấy một que trúc nhỏ quấn lấy những sợi đường li ti bay ra từ cái lỗ nhỏ kia. Sợi đường giống như bông vải quấn lên que trúc nhỏ, rất thú vị.

Doãn Nhạc cầm ba cây kem bông trở lại, cô đưa cho Trình Hạo một trong số đó: "Cám ơn anh mời bọn em một bữa tối đồ Thái ngon tuyệt như vậy. Cho nên tối nay anh có thể ăn bao nhiêu kem bông tùy thích, em mời."

"Cái này có thể ăn được sao?" Trình Hạo lần đầu nhìn thấy kem bông, có chút bối rối chỉ chỉ vào những sợi đường như sợi bông vải kia.

"Ăn rất ngon! Lúc em còn nhỏ mẹ em thường mua cho em ăn. Chỉ là đã nhiều năm rồi không có thấy những thứ này, không nghĩ tới bây giờ còn có người bán." Doãn Nhạc nói xong, lè lưỡi liếm những sợi bông đường, ăn say sưa ngon lành.

"Thật?" Trình Hạo vẫn không thể tin được.

"Mình cũng là lần đầu tiên thấy thứ này." Hi Nguyên nhìn kem bông trong tay, cảm thấy cái này như một cây bông vải, rất thú vị.

"Đây là đồ ăn bình dân, cho nên hai người chưa từng ăn cùng không có gì lạ.” Doãn Nhạc thấy Trình Hạo và Hi Nguyên đều không nói gì, liền nói với bọn họ, "Nếu hai người không thích, thì đưa cho tôi được rồi."

"Ai nói? Mình đang muốn thưởng thức đấy." Hi Nguyên đưa đầu lưỡi nho nhỏ ra, liếm liếm những sợi bông đường, những sợi bông kia lập tức hòa tan trong miệng cô, cảm giác rất thần kỳ, "Đây là là thứ đồ ăn thần kỳ nhất của năm nay mà mình ăn đó."

Hi Nguyên cười nói với Doãn Nhạc.

"Cậu có thể ăn như vậy, ăn như vậy, còn có ăn như vậy. . . . . ." Doãn Nhạc vừa làm mẫu, vừa ăn kem bông trên tay.

Trình Hạo thấy bộ dạng cô vừa liếm, vừa cắn, vừa xé, không khỏi cười thành tiếng. Doãn Nhạc, cho tới bây giờ đều là cô gái không hề che dấu tính tình của mình, cả ngày vui cười.

Chơi một đêm, Trình Hạo trước tiên đưa Doãn Nhạc đã mệt nhoài về nhà, sau đó mới lái xe quay lại lâu đài Tinh Nguyệt. Sau khi xe dừng lại, Trình Hạo nghiêng đầu, nhìn thật sâu vào gương mặt Hi Nguyên.

"Trình Hạo, tối nay cám ơn anh." Hi Nguyên thành thật nói lời cảm tạ đối với Trịnh Hạo. “Chúng tôi quả thật rất vui. Tôi vào nhà đây, ngày mai gặp ở trường."

"Khoan đã!" Trình Hạo đột nhiên kéo tay Hi Nguyên, sắc mặt có chút dùng dằng, hình như có lời gì trong lòng không tiện nói ra.

"Không nên như vậy." Hi Nguyên nhẹ nhàng rút tay ra, lắc đầu với Trình Hạo, tất cả cự tuyệt cũng thông qua ánh mắt biết nói của cô tiết lộ cả với Trình Hạo.

Tim Trình Hạo đập mạnh và loạn nhịp nhìn Hi Nguyên xuống xe, nhưng lại không thể ngăn cô lại.

Tối nay lâu đài Tinh Nguyệt yên tĩnh tới đáng sợ, tất cả mọi người ngủ rồi sao? Hi Nguyên từ bên ngoài liếc nhìn xuyên qua ánh trăng nhàn nhạt, một lượt liếc lên lầu. Vừa vào nhà, cô liền đã bỏ giầy, vừa cởi áo khoác, vừa đi về phía phòng tắm.

Cô vừa mới đi vài bước, eo liền bị người bóp chặt.

"Lăng Khắc Cốt?" giọng nói Hi Nguyên có chút run rẩy, hơn nửa đêm dám xông vào phòng cô không có mấy người.

"Em còn nhớ rõ là tôi sao?" Lăng Khắc Cốt mười phần mùi dấm cắn cổ của Hi Nguyên, in lên một dấu răng giống như trừng phạt.

"Một nhân vật lớn như ngài, ai dám quên?" Hi Nguyên không khỏi giễu cợt trả lời. Không biết là người nào mười ngày nửa tháng mới trở về nhà một lần, trở về một cái là liền cắn người.

"Trình Hạo là gì của em?" Lăng Khắc Cốt ghen ghét xoay người Hi Nguyên lại, ở dưới ánh trăng quan sát cặp mắt lóe sáng của Hi Nguyên.

"Anh nói thử xem?" Hi Nguyên cao ngạo ưỡn ngực, phản kháng, "Lăng Khắc Cốt, ngay cả tên anh ta anh cũng đã tra ra được, lại không biết anh ta là gì của tôi sao?"

"Tôi muốn cậu ta là bạn trai của Doãn Nhạc." đôi mắt đen lạnh lùng của Lăng Khắc Cốt nhìn thẳng Hi Nguyên, đầy khí phách ra lệnh. Anh không cho phép có người dám mơ ước người phụ nữ của anh.

"Anh muốn?" Hi Nguyên cảm thấy rất buồn cười, chuyện như vậy anh muốn là có thể trở thành sự thật sao? Bọn họ đều là người có tình cảm, không phải động vật. Dù là Thượng Đế chỉ sợ cũng không có cách nào khống chế tình cảm của con người.

Không muốn tiếp tục loại chủ đề nhàm chán này với Lăng Khắc Cốt nữa, Hi Nguyên đẩy anh ra, mệt mỏi nói: "Tôi mệt mỏi. Chuyện như vậy về sau đừng nói nữa."

Lăng Khắc Cốt đột nhiên nâng hông của Hi Nguyên, môi mỏng mang theo bá đạo che kín đôi môi cô.

"Anh uống rượu?" Hi Nguyên tránh né nụ hôn của Lăng Khắc Cốt, nghi ngờ hỏi.

"Không uống!" Lăng Khắc Cốt nắm được cằm của cô, lần nữa cường thế cắn nuốt hô hấp của cô.

Không uống rượu lại tới để đụng cô?

Hi Nguyên kháng cự đấm ngực Lăng Khắc Cốt : "Buông . . . . . Ưmh. . . . . . tôi ra. . . . . ."

Lăng Khắc Cốt chẳng những không buông tay, ngược lại nâng chân Hi Nguyên lên, để chúng quấn lên cái eo cường tráng của anh, chợt ngăn chặn lấy cô đẩy lên vách tường, cường hãn chiếm đoạt ngọt ngào của cô.

Chân dài của anh cong lên, giống như một quân nhân đã trải qua huấn luyện, lấy tư thế trung bình tấn ôm Hi Nguyên, khi quần anh rơi xuống đất thì vật to lớn của anh cũng chống đỡ vào hoa huy*t chặt khít kia của Hi Nguyên. . . . .

Đâm tới, đâm tới, đâm tới, mỗi một lần chạy nước rút đều mang theo sát khí.

Tiến lên, tiến lên, tiến lên. mỗi một lần đụng cũng tiến vào trung tâm nhất của trại địch.

Hi Nguyên quật cường cắn môi dưới, không để cho mình đáp lại Lăng Khắc Cốt, nhưng thân thể của cô dần dần phản bội lại cô, đôi mắt đẹp nheo lại, thân thể mở ra đầy thỏa mãn, bên trong lại co rúc xoán chặt lấy anh.

Tiếng gầm nhẹ khàn đục như muốn đánh vỡ màng nhĩ Hi Nguyên, cô nhếch nhác mở mắt, liền thấy đôi măt khốc tà nịnh của Lăng Khắc Cốt đang thưởng thức sự trầm mê của cô không hề chớp.

Hi Nguyên lúng túng đẩy lồng ngực Lăng Khắc Cốt, xấu hổ với phản ứng của bản thân. Cô tại sao lại mắc bẫy của anh, mặc anh muốn làm gì thì làm?

Khóe môi lạnh bạc của Lăng Khắc Cốt lạnh lùng nhếch lên, hừ nhẹ vác Hi Nguyên lên, ném cô vào trong bồn tắm, sau đó nhấc đôi chân dài nhảy vào bồn tắm.

"Đi ra ngoài!" Hi Nguyên kiêu ngạo nhìn anh chằm chằm.

Lăng Khắc Cốt không nói gì, chỉ là tháo nốt vật duy nhất che đậy trên người Hi Nguyên ra, sau đó bá đạo nhốt chặt cô, ôm cô ngồi lên chân của mình.

"Anh hôm nay không uống rượu." Hi Nguyên nhắc nhở Lăng Khắc Cốt. Kể từ sau đêm giao thừa đó, Lăng Khắc Cốt đều mượn cảm giác say hàng đêm mạnh mẽ chiếm giữ cô.

"Ai nói nhất định phải uống rượu. . . . . ." Lăng Khắc Cốt nhấc hông của Hi Nguyên lên, hăng hái xông vào, gầm nhẹ, "Mới có thể coi trọng em?"

"Anh. . . . . . Đáng ghét. . . . . ." Hi Nguyên cắn lên cổ Lăng Khắc Cốt, nước mắt tức giận chảy xuống. Thái độ của anh khiến cho cô cảm giác mình chỉ là một món đồ chơi.

Cô dã man cắn xé Lăng Khắc Cốt, nhưng cũng không ngăn cản được sự xâm lược của anh. . . . . .

Khi Hi Nguyên tỉnh lại thì Lăng Khắc Cốt giống như một con ưng bị thương say máu, đang gặm nhắm con mồi yếu ớt. Hàm răng sắc bén của anh đang gặm cắn nơi xương quai xanh của cô, lưu lại một hàng dấu răng ứa máu.

Hi Nguyên giống như con thú nhỏ bị thương, đụng ngã Lăng Khắc Cốt, giống như cái máy bào hung hổ để lại từng vết thương ứa máu trên ngực anh.

Bọn họ cắn xé lẫn nhau, hành hạ lẫn nhau, ở trên thân thể đối phương tạo nên vô số sẹo mới. Cuối cùng Hi Nguyên vô lực nằm ở phía dưới Lăng Khắc Cốt, lại vẫn quật cường nhìn anh chằm chằm: "Đi ra ngoài!"

Lăng Khắc Cốt đè ở trên người Hi Nguyên, dùng một đôi mắt tà ác quỷ dị nhìn Hi Nguyên. Bỗng chốc, anh cúi đầu, nặng nề mút chặt môi Hi Nguyên, tặng cho cô một nụ hôn nóng bỏng, nụ hôn này kịch liệt đến mức khiến lòng của Hi Nguyên cũng theo đó mà cuồng loạn.

Cho đến khi không khí trong buồng phổi Hi Nguyên trở nên mỏng manh, Lăng Khắc Cốt mới chịu thả cô ra, nhấc đôi chân dài bước xuống giường, lạnh lùng rời đi.

Nhìn tấm lưng lãnh ngạo của anh, Hi Nguyên giận đến muốn giết người.

Lăng Khắc Cốt rời đi hơn một tháng, Hi Nguyên không biết anh lại bay đến nơi nào. Trước đây từng có lần anh nửa năm cũng không có về nhà, cô sớm đã quen, không phải sao? Nhưng trong lòng của cô giống như bị mắc một cái xương cá, khó chịu nhưng không làm sao lấy ra được.

Hi Nguyên ôm sách tập vẽ đi qua sân trường, khi thấy một đám nam sinh đang chơi bóng rỗ. Trình Hạo đang trong trận đấu khi nhìn thấy cô thì sửng sốt một chút, bóng rổ trong tay liền bị người khác đoạt mất.

Hi Nguyên hướng về phía Trình Hạo cao lớn mỉm cười gật đầu một cái, Trình Hạo thấy nụ cười của cô, lập tức vui vẻ nhếch khóe môi.

"Trình Hạo, nhận bóng!" Đột nhiên một đồng đội hô to tên Trình Hạo, ném quả bóng rổ cho cậu ta.

Trình Hạo theo bản năng nhận lấy bóng, không biết là vì câu ta muốn ở trước mặt Hi Nguyên khoe mẽ một chút bản lãnh của mình, hay do phản ứng tự nhiên, chỉ thấy cậu ta vừa nhận bóng xong liền xoay người, vừa lướt qua cầu thủ làm nhiệm vụ phòng thủ của đối phương, chạy ba bước ném bóng, nhảy lên thật cao, quả cầu thành công rơi vào rổ.

Tất cả những nữ sinh đang theo dõi trận đấu của bọn họ đều hưng phấn thét chói tai.

Trình Hạo tiêu sái hướng về phía mọi người cười cười, sau đó cầm một quả bóng rổ đi về phía Hi Nguyên. Một mặt cậu ta vừa chơi đùa với quả bóng, mặt khác lại vừa hỏi Hi Nguyên: "Sao không thấy Doãn Nhạc?"

"Cậu ấy vừa mới bị thầy giáo toán gọi lên đổi bài sai." Nghĩ đến mới vừa rồi sắc mặt Doãn Nhạc khi bị thầy giáo toán học gọi đi nhăn như quả mướp đắng, Hi Nguyên không khỏi cười thành tiếng. Doãn Nhạc học ngữ văn đặc biệt tốt, còn nhớ cô ấy tứng viết một bài tản văn, còn được một báo tên cái gì mà tạp chí tuổi trẻ đăng, nhưng vừa gặp phải toán học, đầu óc của cô ấy liền thay đổi thành hồ dán, sai đến rối tinh rối mù, ngay cả giáo viên cũng hết cách với cô ấy. Nhưng vì thành tích chung không thể bị Doãn Nhạc kéo xuống, giáo viên cũng không thể không thiên vị cô ấy, mối khi tới tiết thể dục hoặc mỹ thuật, liền sẽ gọi cô ấy vào phòng làm việc sửa bài sai.

"Thảo nào tôi không thấy cô ấy. Hai người các em vốn luôn là như hình với bóng." Trình Hạo xoay quả bóng tới trước ngực, hướng Hi Nguyên bày ra một bộ dáng tươi cười y hệt ánh mặt trời.

"Có sao? Sao tôi lại có cảm giác gần đây thời gian cô ấy đi cùng anh còn nhiều hơn tôi nhỉ?" Hi Nguyên chế nhạo nhìn Trình Hạo.

Sắc mặt của Trình Hạo khi nghe Hi Nguyên nói mấy lời này có chút trở nên khó chịu, anh hắng giọng, kỳ cục nói: "Là cô ấy quấn lấy tôi."

"Là ai quấn lấy ai có quan trọng gì, chỉ cần hai người ở chung một chỗ thấy vui vẻ là được rồi." Hi Nguyên nói lời đầy ngụ ý. Cô rất rõ ràng tình cảm Doãn Nhạc dành cho Trình Hạo, cho nên luôn là úp úp mở mở nói cho Trình Hạo nghe. Cô tin tưởng Trình Hạo thông minh như vậy, sẽ có thể hiểu được ý của cô.

"Lăng Hi Nguyên, tôi. . . . . ." Trình Hạo đột nhiên đứng lại, há miệng có chút lắp bắp.

"Nhanh đi chơi bóng đi, bọn họ đang gọi anh kìa." Hi Nguyên vội vàng cắt đứt lời Trình Hạo, không để cho anh ta nói tiếp. Anh ta muốn nói gì cô không phải không hiểu, chỉ là không thể đáp lại.

"Tôi chỉ coi Doãn Nhạc như em gái. Người tôi thích là người nào em nên rõ ràng." trước khi Trình Hạo xoay người, trịnh trọng bỏ lại những lời này.

Hi Nguyên sửng sốt, nhìn bóng lưng cao lớn của Trình Hạo không biết nên phản ứng ra sao. Cô gần đây có phải có số đào hoa hay không? Thế nào có nhiều người đàn ông nói thích cô như vậy? Con heo Zu Cuella kia rời khỏi Thành Long thì cũng nói thích cô, còn nói phải cưới cô làm vương phi. Trình Hạo cũng cố ý như vô ý tỏ tình với cô. Đầu Hi Nguyên thật có chút trướng lên, cô căn bản không có tâm tình yêu nữa. Yêu một Lăng Khắc Cốt đã khiến cho cô đủ chật vật lắm rồi.

Ở sau lưng Hi Nguyên, Doãn Nhạc bi thương nén lệ nhìn Trình Hạo. Thì ra trong lòng anh, cô chính là một con ruồi không bỏ rơi được. Anh thật rất ghét cô sao?

Doãn Nhạc ôm sách toán học và bài tập nhanh chóng chạy đi, lựa chọn một góc tối không người ngồi khóc nấc lên. Người trong lòng Trình Hạo là Hi Nguyên? Cô nên sớm biết phần tình cảm này của mình rất vô vọng. Mình vừa xấu xí lại mập, Trình Hạo làm sao lại có thể coi trọng cô?

Cho đến khi tan học, Hi Nguyên mới nhìn thấy Doãn Nhạc, ánh mắt của cô ấy hồng hồng, giống như là đã khóc vậy, Hi Nguyên lo lắng gọi cô ấy: "Nhạc Nhạc?"

"Hi Nguyên, mình cảm thấy trong người không thoải mái, không thể cùng cậu đi dạo phố rồi." Doãn Nhạc cúi thấp vội vã thu dọn sách vào cặp.

Cô không muốn để cho Hi Nguyên thấy đôi mắt sưng lên như hai hạt đào của cô.

"À." Hi Nguyên thất vọng ồ một tiếng. Hai người vốn đã hẹn cùng nhau đi dạo phố, báo hại giờ lại không đi được. Cô một mình trống rỗng trở lại lâu đài Tinh Nguyệt, thật tĩnh mịch.

Sau khi Lăng Khắc Cốt biến mất, Thang Mang Lâm cũng đi, nói là đi Thái Lan du lịch, Chú Ngân Báo nói châu Âu có mấy ca phẫu thuật phải làm, cũng rời đi theo. Chú Sơn Miêu đang chuẩn bị hôn lễ với Thang Mang Lâm, cô muốn gặp chú ấy so với thấy Chủ tịch nước còn khó hơn. Cũng chỉ có chú Thanh Long sẽ ba ngày năm bữa qua đây nhìn cô một chút. Nhưng chú ấy cũng có công việc, không thể nào ngày ngày ở tại lâu đài Tinh Nguyệt, vì vậy lúc không có người, lâu đài Tinh Nguyệt tựa như một lồng giam hoa lệ, khiến cho cô có loại cảm giác đè nép không thở nổi.

Liên tiếp mấy ngày, Doãn Nhạc đối với Hi Nguyên đều là lờ đi không để ý tới, hại Hi Nguyên cho là mình đắc tội Doãn Nhạc.

Ngồi vào trong xe, Hi Nguyên cô độc dựa vào cửa sổ xe, nhìn đám người rộn ràng bên ngoài, tâm tình càng thêm trầm xuống. Mọi người đều nói ở nơi náo nhiệt mới có thể cảm nhận được sự cô độc, có lẽ chính là tâm tình của cô giờ khắc này.

Trong buồng xe vang lên ca khúc “không gian màu xám” của Trần Chí Tường, giọng ca mang theo ưu thương: "Thì ra là không phải trắng chính là đen, chẳng qua là hồn nhiên cho rằng, muốn say đến thanh tỉnh, muốn vô tội phạm tội, thực tế thế giới chỉ có bụi. Kiên cường quá lâu sẽ rất mệt mỏi, muốn ôm người yêu nặng nề ngủ, cuồng phong xoắn tới, trong hung mãnh có loại mỹ, hết hy vọng, sẽ không cảm giác đau. Không gian màu xám, tôi là ai? Không nhớ ra được dự vị của hạnh phúc. Không còn đường có thể lui, em là ai? Sao lại rơi lệ vì tôi? . . . . . ."

Nghe bài hát này, lòng của Hi Nguyên hình như bị kim châm. Đột nhiên ánh mắt Lăng Khắc Cốt nhìn cô trước khi đi, có loại đẹp thê lương tuyệt vọng.

Đột nhiên hộ vệ cầm một cái điện thoại di động đưa cho cô: "Tiểu thư, điện thoại của Long tổng.”

"Chú Thanh Long?" Hi Nguyên nhận lấy điện thoại.

"Bé con, có nhớ chú không?" Giọng nói rất dễ nghe của Thanh Long truyền đến.

"Nhớ ạ! Chú Thanh Long cũng không để ý bé con." Hi Nguyên làm nũng oán trách Thanh Long.

"Cháu trước hết cứ đến Truyền thông Long Dực đợi chú, một lát chú dẫn cháu đi ăn cơm." Thanh Long thương yêu nói.

"Dạ!" Hi Nguyên vừa nghe có người ở cùng cô, tâm tình uất ức lập tức biến mất hơn phân nửa.

Hi Nguyên ngồi ở trong đại sảnh trang hoàng cầu kỳ của Truyền thông Long Dực, thưởng thức từng người từng người tuấn nam mĩ nữ. Dưới trướng của truyền thông Long Dực nghệ sĩ rất đông đảo, hơn nữa còn có minh tinh tai to mặt lớn. Mặc dù Hi Nguyên là con gái nuôi của Lăng tổng, nhưng bởi vì Lăng Khắc Cốt vẫn bảo vệ cô rất tốt, cho nên có rất ít người biết cô. Không ai chú ý tới cô, cô ngược lại có thể trắng trợn thưởng thức những động tác hắt hơi xổ mũi, chun chun mũi của mấy đại minh tinh kia.

"Em gái nhỏ, muốn uống nước trái cây hay là cà phê?" thư ký Tần Hoài của Long Dực như bà lão đứng ở bên cạnh Hi Nguyên, đối đãi với cô giống như con gái hỏi.

"Cà phê, thêm hai cục đường, cám ơn ạ." Hi Nguyên lễ phép nói cám ơn với đối phương.

"Long tổng đang đi họp, còn phải đợi một lát."

"Không sao." Hi Nguyên nở một nụ cười vui vẻ với Tần Hoài.

Không bao lâu sau, Tần Hoài đem tới cho cô một ly cà phê còn bốc hơi nghi ngút: "Chị còn có việc làm, không ngồi với em được."

"Chị đi làm việc đi, không cần phải để ý đến em đâu." Hi Nguyên nhận lấy cà phê, cười nói. Vốn Long Dực muốn để cho cô đi lên phòng làm việc Tổng giám đốc trên lầu chờ anh, nhưng cô cảm thấy nhàm chán nên mới xuống đây. Tần Hoài có lẽ sợ làm chậm trễ cô, cho nên cũng cùng xuống lầu.

Sau khi Tần Hoài rời đi, Hi Nguyên dựa ghế sa lon, nhàn nhã uống cà phê.

"Đại tiểu thư rất nhàn nhã?" Thang Dật Thần ngồi vào trên sô pha bên cạnh Hi Nguyên, đầy giễu cợt nói. Vừa nhìn thấy hung thủ hại em gái sinh non này, anh liền không tự chủ được mà muốn tổn thương cô.

"Là anh?" Hi Nguyên ngồi thẳng người phòng bị. Lần trước gặp anh ở lần ký tặng đĩa bán kia, một lần kia anh đối với cô không thiện cảm khiến cho ký ức đó của cô vẫn còn mới nguyên. Không nghĩ tới hôm nay lại đụng phải anh.

"Có người đàn ông nào khiến cô xem trọng hay không? Tôi có thể giúp cô giới thiệu." Thang Dật Thần ác ý đến gần Hi Nguyên, nhỏ giọng nói, "Chỉ cần cô ra giá, bồi lên giường cũng có thể."

Hi Nguyên bị lời nói của Thang Dật Thần làm tức điên, cô phùng mang trợn mắt nhìn anh chằm chằm: "Hạ lưu!"

Anh coi cô là cái gì? Phụ nữ đặc biệt thích chơi nam minh tinh hay sao?

Anh ta thật quá vũ nhục người rồi!

Tự ái của Hi Nguyên bị đụng tới, cô hận không thể xé rách nụ cười tà ác trên mặt Thang Dật Thần.

"Chẳng lẽ đại tiểu thư không phải đến tìm đàn ông?" Thang Dật Thần mỉa mai cười lạnh. Nhìn bộ dáng mấy người anh em đồng nghiệp nhìn cô tới chảy nước miếng, trong lòng của anh rất buồn bực, liền muốn tìm lời châm chọc cô.

"Tôi tìm đàn ông thì làm sao? Có quan hệ gì đến anh!" Hi Nguyên tức giận đứng lên, cô không cách nào ở chung một chỗ với cái người cuồng ngạo tự cao tự đại này nữa, vì vậy cô tức giận bỏ lại Thang Dật Thần vọt vào thang máy.

Nhìn Hi Nguyên đóng cửa thang máy, gương mặt tuấn tú của Thang Dật Thần như phủ một tầng sương mù.

Khi cửa thang máy đóng lại thì nước mắt ủy khuất của Hi Nguyên mới chảy xuống. Cô làm gì chọc giận anh ta chứ ? Lại vũ nhục người ta như vậy.

Cửa thang máy mở vừa lúc Thanh Long đi ra từ tháng mấy bên cạnh, anh vừa nhìn thấy nước mắt trên mặt Hi Nguyên, lập tức quan tâm bước lên trước ôm cô an ủi: "Ai khi dễ bé con của chúng ta rồi hả ?"

"Không có. Là bụi bay vào mắt thôi." Hi Nguyên lau lau nước mắt, kiên cường cười nói.

"Đi thôi, chú dẫn cháu đến nhà hàng Hilton ăn đồ ăn Pháp." Thanh Long kéo Hi Nguyên, cưng chiều dụ dỗ cô.

Hi Nguyên gật đầu một cái.

Cô đi theo bên cạnh Thanh Long đi ra thang máy, thấy Thang Dật Thần vẫn ngồi trên sô pha ở đại sảnh. Anh giống như con sói cao ngạo, dùng một đôi mắt đen quyến luyến mà cuồng ngạo liếc nhìn cô.

Cô quay mặt, không nhìn tới Thang Dật Thần. Cô không muốn để cho anh ta ảnh hướng tới tâm tình đang tốt của cô.

. . . . . .

Hai tháng lẻ hai mươi ba ngày, Lăng Khắc Cốt lại có thể đi lâu như vậy, ngay cả điện thoại cũng không gọi về. Anh rốt cuộc là chết hay sống, cũng nên gọi điện thoại về chứi? Lại giống như lúc trước kia, chẳng thèm quan tâm đến cô.

Mặc dù rất giận anh, nhưng không thấy anh, trong lòng lại vướng bận nỗi nhớ anh.

Hi Nguyên cô đơn ngồi ở sân thể dục trong trường học, vừa lấy tay vạch vach vẽ trên mặt đất, trong lòng vừa đếm ngày.

Xa xa, Trình Hạo vừa nghe điện thoại, vừa nhìn về hướng Hi Nguyên bên này: "Ba, ngày mồng một tháng năm có rãnh rỗi con sẽ trở về."

Sau khi cúp điện thoại, anh cười đến gần Hi Nguyên, sau khi ngồi xuống ở bên cạnh cô, anh nghiêng đầu sang chỗ khác hỏi cô: "Lăng Hi Nguyên, ngày mồng một tháng năm muốn đi đâu chơi?"

"Ngày mồng một tháng năm? Không muốn đi đâu." Hi Nguyên lắc đầu một cái.

Cũng đã sắp tới ngày mùng một tháng năm nghỉ dài hạn rồi, không ngờ mối khi Lăng Khắc Cốt vừa đi, thời gian lại trôi qua nhanh như vậy. Cũng đã ngày mồng một tháng năm rồi.

"Có muốn đi Thái Lan hay không?" Trình Hạo thử dò xét nhìn cô. Ba kêu anh trở về nước, nhưng anh không bỏ đi được Hi Nguyên, nếu như cô có thể cùng anh trở về, anh nhất định ngủ cũng sẽ cười.

"Thái Lan?" Hi Nguyên ngẩng đầu lên, mê mang nhìn Trình Hạo. Đầu óc của cô hỗn loạn, căn bản không có chú tâm vào vấn đề của Trình Hạo.

"Thái Lan chơi rất vui, ba tôi nhất định rất hoan nghênh em và Doãn Nhạc tới làm khách." Trình Hạo hưng phấn nói. Anh cố gắng giựt giây Hi Nguyên, hi vọng cô có thể đồng ý. Dù là đến lúc đó có Doãn Nhạc tròn quay kia làm kỳ đà cẳn mũi đi chăng nữa.

"Anh hỏi Doãn Nhạc đi, nếu cậu ấy muốn đi thì tôi cũng sẽ kông có ý kiến gì." Hi Nguyên thờ ơ nói. Cô đợi ở cái lồng giam hoa lệ đó đủ rồi, có thể đi ra ngoài giải sầu cũng tốt.

"Cám ơn em!" Trình Hạo kích động cầm tay Hi Nguyên, trên mặt đầy hạnh phúc không cách nào nói nên lời.

Hi Nguyên nhẹ nhàng rút tay ra, lạnh nhạt nói: "Nên cám ơn anh mới đúng."

"Tôi đi tìm Doãn Nhạc." Trình Hạo nhớ tới lời Hi Nguyên nói, nhất định phải khiến Doãn Nhạc đồng ý mới được.

Anh sau khi tách ra khỏi Hi Nguyên, lập tức chạy đi tìm Doãn Nhạc.

Doãn Nhạc thấy Trình Hạo, không có lộ ra kiểu chiêu bài cười ngây ngô thường thấy của cô, ngược lại có chút lạnh nhạt.

"Doãn Nhạc, đến kỳ nghỉ dài hạn mùng một tháng năm này, tôi mời em đi Thái Lan chơi."

"Không đi!" Doãn Nhạc cúi đầu, che giấu nước mắt ướt trên hàng mi, lạnh lùng cự tuyệt.

"Thái Lan chơi rất vui, đi sẽ không hối hận." Trình Hạo ngăn Doãn Nhạc lại, trong lòng có chút nóng nảy.

"Buông tay!" Giọng nói Doãn Nhạc lạnh lẽo khiến Trình Hạo có chút không quen.

"Toàn bộ chi phí tôi sẽ trả, em chỉ cần mang người qua đó là được." Trình Hạo gấp đến độ gãi đầu, không ngờ Doãn Nhạc luôn luôn hiền hoà thế nhưng lại từ chối anh.

Doãn Nhạc không để ý đến anh, nắm lấy túi sách lên liền lạnh lùng rời đi.

Trình Hạo nhìn động tác đó của Doãn Nhạc, tim đập mạnh và loạn nhịp ngay tại chỗ.

Cởi bỏ áo khoác mùa động nặng nề, anh thế nhưng phát giác bóng lưng Doãn Nhạc không hề mượt mà giống như trước nữa, ngược lại có chút thướt tha.

Bé gái Doãn Nhạc mập mạp gầy rất nhiều.

Trình Hạo rút cánh quay về, vốn cho là chuyện rất dễ dàng, thế nhưng lại khó khăn như vậy. Doãn Nhạc giống như là rất quyết tâm, vô luận anh lấy ra điều kiện gì tới hấp dẫn, cũng không chịu đồng ý đi Thái Lan.

Ngày mùng một tháng năm càng ngày càng tới gần, tim của anh càng ngày càng đập nhanh.

"Ba, con không trở về!" Lần nữa nghe điện thoại của ba, anh phiền não nói lời cự tuyệt yêu cầu của ba. Anh không muốn rời thành Long, cho dù là rời khỏi Hi Nguyên với cự ly 5km, tim của anh cũng sẽ khó chịu.

"Cái thằng con bất hiếu này! Ngày nào đó ba mày không còn, mày đến cả nhìn một cái cũng đừng mong!" ba Trình tức giận rống to, đầu dây bên kia điện thoại di động truyền đến âm thanh "Lách ca lách cách", đột nhiên sau đó bị cắt đứt.

"Tính khí vẫn dữ dội như thế?" Trình Hạo bất đắc dĩ nhún nhún vai.

Ở trên thế giới này, dám đối với ông to tiếng chắc cũng chỉ có thằng con trai này của ông ấy. Nhớ khi còn bé có một lần anh phát sốt, ba cầm súng dí vào đầu bác sĩ rống to: "Con tôi nếu có chuyện, tôi liền một phát bắn chết ông!"

Ba bá đạo như vậy, thế nhưng ngồi ở bên giường bệnh, vụng về gọt táo cho anh ăn, anh phát giận với ba, ông tại không tức giận, ngược lại dung túng anh tất cả.

Trình Hạo nằm dài trên giường, nhớ lại từng ly từng tý thời điểm mình cùng ba sống nương tựa lẫn nhau. . . . . .

Hôm nay sau khi tan học, Hi Nguyên giống như thường ngày trở lại lâu đài Tinh Nguyệt. Vừa vào cửa, cô liền dừng bước lại, cô liều mạng nháy mắt, cho là mình hoa mắt. Trong phòng khách cái người đàn ông râu ria dài đó thật là Lăng Khắc Cốt?

Chỉ thấy Lăng Khắc Cốt trên cằm mọc đầy râu, không biết là ánh sáng có vấn đề hay là thị lực của cô có vấn đề, sắc mặt của anh xem ra có chút xám ngắt.

"Khắc Cốt, chè hạt sen tới." Lúc này, Tưởng Lệ Văn vốn đi Thái Lan du lịch thế nhưng đi ra từ phòng bếp, cô ta bưng một chén chè giống như hiến vật quý đi ra, cười kiều diễm đưa cho Lăng Khắc Cốt.

"Cực khổ rồi!" Lăng Khắc Cốt lạnh lùng nhận lấy chén, nhè nhẹ đặt ở bên môi nhấp một miếng. Anh rủ thấp mắt phượng, hình như đối với Hi Nguyên về nhà một chút để ý cũng không có.

Anh không quan tâm cô, cô cần gì phải quan tâm anh?! Đối với việc Lăng Khắc Cốt không nhìn đến Hi Nguyên bị tổn thương rất nặng, cô cao ngạo ngẩng đầu, ngay cả một câu bắt chuyện cũng không thèm nói, bỏ chạy lên lầu.

"Đứng lại!" Lăng Khắc Cốt đột nhiên ngẩng đầu lên, dùng một đôi mắt lạnh lùng như băng ngàn năm lạnh lùng nhìn về phía Hi Nguyên, "Lễ phép tôi dạy cho cô đâu?"

"Ba khỏe! Dì Lệ Văn mạnh khỏe!" Hi Nguyên chịu đựng lửa giận trong ngực, xoay người khách khí mà xa cách chào hỏi.

"Chào hỏi cũng thật miễn cưỡng." Tưởng Lệ Văn châm chọc ngồi vào bên cạnh Lăng Khắc Cốt, thân mật ôm cánh tay của anh, giống như người tình vịn lên vai anh, "Khắc Cốt, cái cô con gái này đối với anh một chút quan tâm cũng không có."

"Ba có dì không phải đủ rồi hay sao?" Hi Nguyên ghen tỵ nhìn chằm chằm Tưởng Lệ Văn.

Cô thắc mắc anh lâu như vậy cũng không chịu trở về, thì ra là bên cạnh có Tưởng Lệ Văn. Có mỹ nữ ở bên, anh đương nhiên sẽ vui tới quên hết cả trời đất, làm gì còn nghĩ đến trong nhà còn có một cô con gái là cô chứ?

"Bé con nói rất đúng." Tưởng Lệ Văn lần đầu tiên khích lệ Hi Nguyên, "Có tôi ở bên cạnh Khắc Cốt, anh ấy không cần bất luận kẻ nào."

Mày kiếm của Lăng Khắc Cốt nhíu chung một chỗ, đáy mắt có cái gì đó, Hi Nguyên nhìn không ra.

Hi Nguyên hừ lạnh một tiếng, xoay người lại lên lầu.

Nếu anh có Tưởng Lệ Văn, vậy hãy để cho Tưởng Lệ Văn ở bên anh đi!

Cô không cần để ý anh!

Thế nào trên mặt lạnh lẽo vậy?

Hi Nguyên giơ tay lên, thế nhưng chạm vào nước mắt lạnh lẽo.

Lăng Hi Nguyên, mày khóc cái gì? Không chịu thua kém một chút!

Cô phẫn uất mà ra lệnh cho chính mình.

Đột nhiên lầu dưới truyền đến tiếng ho khan của Lăng Khắc Cốt, từng tiếng đấm vào trong lòng Hi Nguyên, khiến cho cô lo lắng dừng bước lại, mắt từ trên cầu thang nhìn xuống hai người phía dưới.

"Khắc Cốt, còn chưa khỏe sao?" Tưởng Lệ Văn khẩn trương lấy khăn giấy tới, giúp Lăng Khắc Cốt lau mồ hôi.

Lăng Khắc Cốt nắm khăn giấy, gạt tay Tưởng Lệ Văn ra, lạnh lùng nói: "Tôi tự làm được."

"Ở Thái Lan không phải là em chăm sóc anh sao? Về nhà một cái lại khách khí với em." Tưởng Lệ Văn oán trách nói. Chỉ là cô cũng không có ngừng động tác tay, vẫn thay Lăng Khắc Cốt lau mồ hôi.

"Tôi muốn lên lầu." Lăng Khắc Cốt né tránh thân thể Tưởng Lệ Văn dán tới, hờ hững nói.

"Em đỡ anh." Tưởng Lệ Văn lập tức vịn cánh tay Lăng Khắc Cốt.

"Cho tôi gậy." Lăng Khắc Cốt lần nữa đẩy ra Tưởng Lệ Văn.

Hi Nguyên trừng to mắt mà nhìn xem Lăng Khắc Cốt chống gậy, tay nắm cầu thang đang run rẩy kịch liệt.

Anh bị thương?

Chuyện khi nào?

Thế nhưng không ai nói cho cô biết!

Hi Nguyên giống như con rối nhìn người đàn ông Lăng Khắc Cốt kiêu ngạo này kỳ cục chống gậy lên lầu. Lưng của anh vươn được rất thẳng, mặc dù chân có chút cố hết sức, lại liều mạng để cho mình đi có vẻ bình thường.

Đương lúc Lăng Khắc Cốt đi qua bên cạnh Hi Nguyên thì Hi Nguyên không tự chủ được đưa tay ra dìu.

"Không cần!" Lăng Khắc Cốt cao ngạo cự tuyệt. Vẻ mặt thương hại này Hi Nguyên khiến cho anh cảm giác mình là một người tàn phế vô dụng, anh không cần bất luận người nào thương hại, bởi vì anh là Liệp Ưng - Lăng Khắc Cốt.

Đương lúc Lăng Khắc Cốt đi qua bên cạnh Hi Nguyên thì nước mắt Hi Nguyên giống như chiếc vòng trân châu đứt day rơi xuống.

Lăng Khắc Cốt kiêu ngạo thế kia, sao có thể chịu được ánh mắt thương hại của người khác? Cho dù chống gậy, anh cũng mạnh mẽ như cũ, giống con sói hoang dã gặm nhấm nỗi cô độc, một thân ngạo khí. Thế nhưng mình không hiểu anh, lại để lộ ra loại ánh mắt thương hại kia. Cô tổn thương đến tự ái của anh rồi sao?

"Lăng Hi Nguyên, cô không xứng làm người phụ nữ của Khắc Cốt! Anh ấy bị thương thì cô đang ở đâu? Đang sống phóng túng chứ gì? Nếu không phải là tôi, anh ấy sớm đã chết trong ngõ tối ở Thái Lan." Tưởng Lệ Văn ghen ghét nhìn chằm chằm Hi Nguyên, nói ra lời vô cùng ác độc. Cô muốn cho Lăng Hi Nguyên biết, ai mới nên là người phụ nữ ở bên cạnh Lăng Khắc Cốt, người nào hữu dụng đối với anh. Ở Thái Lan mấy ngày, cô phục vụ Lăng Khắc Cốt giống như hoàng đế, nhưng anh đối với cô lạnh lùng như cũ, điều này khiến cho cô càng hận cái xấu xí nha đầu Lăng Hi Nguyên này hơn. Con nha đầu xấu xí này có chỗ nào tốt?

"Chuyện khi nào?" Hi Nguyên lấy mu bàn tay lau nước mắt, cao ngạo hỏi Tưởng Lệ Văn đang đi qua bên người cô. Cô muốn biết Lăng Khắc Cốt bị thương đã bao lâu, thời điểm khi cô hận anh, không phải là anh đang nằm ở trên giường bệnh thở dốc chứ?

"Lúc nào thì có quan trọng không?" Tưởng Lệ Văn chế nhạo khiêu khích đi qua trước mặt Hi Nguyên, lắc eo xinh đẹp đuổi theo Lăng Khắc Cốt.

Nhìn bóng lưng Lăng Khắc Cốt, nước mắt Hi Nguyên rơi càng ác liệt hơn.

Thời điểm anh bị thương, cô đang ở trong nước oán trách anh không quan tâm tới cô, cô lại không hề biết anh bị trọng thương.

Cô thật muốn chạy lên trước dìu anh, thật muốn xem anh bị thương ở chỗ nào. Nhưng chân của cô giống như là bị đinh ghim chặt trên cầu thang, ngay cả bước một bước cũng không thể.

Lúc ăn cơm tối, Tưởng Lệ Văn ân cần ở bên gắp thức ăn này nọ cho Lăng Khắc Cốt, khiến cho Lăng Khắc Cốt bất mãn nhìn chằm chằm: "Tôi chỉ bị thương ở chân."

"Em biết rõ, nhưng trong lòng em thương anh." Tưởng Lệ Văn chớp chớp đôi mắt đẹp diễm lệ, vô tội nói.

Ghê tởm! Hi Nguyên khinh thường hừ lạnh.

Hi Nguyên cúi đầu, cắt lấy cắt để thịt bò bít tết trên mâm như để hả giận, không thèm nhìn đến Tưởng Lệ Văn diễn trò.

"Tôi còn chưa đáng thương đến nỗi khiến cho người ta thương hại đâu!" Lăng Khắc Cốt lạnh lùng nói, hình như một chút cũng không cảm nhận được tình cảm kia. Anh cầm dao nĩa lên, tự mình dùng bữa ăn tối, không để ý tới Tưởng Lệ Văn.

Tưởng Lệ Văn oán độc trợn mắt nhìn Hi Nguyên một cái, nhưng đối với sự lạnh lùng của Lăng Khắc Cốt lại không có cách nào.

. . . . . .

Hẻm nhỏ u ám, Lăng Khắc Cốt mặc áo khoác màu đen đi qua, giơ lên cổ áo che kín đôi mắt phượng lạnh lùng kia, anh phòng bị đi qua bên cạnh từng tên ăn xin một.

Đột nhiên từ đối diện một người đàn ông tà ác đi tới, hắn đột nhiên hóa thành ác ma, móc súng ra nhăm vào Lăng Khắc Cốt liên nổ súng.

Lăng Khắc Cốt nhuốn máu ngã về sau. . . . . .

"Không!" Hi Nguyên đột nhiên ngồi dậy, vì giấc mộng vừa rồi mà vạn phần hoảng sợ.

Từ khi Lăng Khắc Cốt bị thương về đến nhà, lòng của cô vẫn luôn bất an. Ngày cũng nghĩ đến, đêm lại mộng thấy? Cho nên đêm nào cũng vậy, cuối cùng cô sẽ mơ thấy một giấc mộng, đủ các loại kịch bản bị thương của Lăng Khắc Cốt.

Rốt cuộc anh bị thương có nặng hay không?

Hi Nguyên đột nhiên với lấy chiếc áo choàng mặc lên người, nhảy xuống đất chạy ra khoie phòng ngủ của mình.

Cô khe khẽ đẩy mở cửa phòng Lăng Khắc Cốt, dè dặt mà cẩn trọng đi vào.

Trong mộng, Lăng Khắc Cốt nhíu chặt chân mày, đôi môi lạnh bạc kia mím thành một đường thẳng, tái nhợt mà khô khốc. Trên cằm râu lởm chớm giống như đã mấy tháng chưa có cạo vậy, khiến cho anh thoạt nhìn đặc biệt tiều tụy.

Hi Nguyên vươn tay, lặng lẽ hướng về phía gương mặt đầy râu kia, ngón tay run vuốt ve gương mặt tiều tụy xám ngắt của anh.

Từ nhỏ đã tiếp nhận sự huấn luyện nghiêm khắc, tròng mắt đen của Lăng Khắc Cốt bỗng chốc mở ra sắc bén như chim ưng, lanh lẽo nhìn chằm chằm Hi Nguyên trong bóng tối. Anh một phát bắt được tay Hi Nguyên, không vui nói: "Tôi không cần sự thương hại! Đi ra ngoài!"

"Ai thèm thương hại anh? Tôi lạnh, muốn ôm anh ngủ!" Hi Nguyên quật cường không chịu nhận thua, nhưng cô không muốn rời khỏi anh, vì vậy gạt bỏ ngượng ngùng nơi đáy lòng, kéo chăn mền trên người Lăng Khắc Cốt ra, làm mặt dày chui vào trong chăn anh.

Thân thể Lăng Khắc Cốt căng thẳng cứng đờ, gương mặt lạnh lùng ở dưới ánh trăng lúc trắng lúc xanh. Hi Nguyên vùi mặt vào trước ngực cứng rắn như sắt thép của anh, ngang ngược nói: "Ôm tôi!"

"Đi ra ngoài! Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai!" Lăng Khắc Cốt vẫn lãnh khốc như cũ, một chút cũng không chịu bởi vì Hi Nguyên đến gần mà tiếp nhận cô.

"Có bản lãnh thì anh ném tôi ra ngoài đi!" Hi Nguyên khiêu khích ngẩng đầu lên, giống như chắc chắn anh sẽ không động được tới cô, cười đến rất tà ác. Giữa lúc Lăng Khắc Cốt cực kỳ tức giận gầm nhỏ một tiếng, đôi tay nhỏ bé của cô nhốt thật chặt vòng hông tráng kiện của anh

Lăng Khắc Cốt đột nhiên lật người một cái, đè Hi Nguyên ở phía dưới, dùng giọng nói đầy uy hiếp nói: "Đây là em ép tôi!"

Nói xong, cái miệng lởm chởm râu ria bá đạo che lại cánh môi mềm mại của Hi Nguyên, nụ hôn của anh nóng bỏng như ngọn lửa, cuồng dã mút lấy cánh môi Hi Nguyên. Râu trên mặt anh chọc lên mặt Hi Nguyên, khiến cô đau nhíu chặt đôi mày thanh tú, nhưng cô lại không cự tuyệt nụ hôn của anh, ngược lại kéo đầu của anh xuống, cái lưỡi thơm lộ ra, đưa vào trong miệng anh cùng với lưỡi của anh ra sức triền miên.

Đối với sự chủ động của cô, phản ứng của Lăng Khắc Cốt là trực tiếp kéo mở áo ngủ của cô, để cho cô và bản thân mình trần trụi chạm vào nhau.

Đã 88 ngày mười một giờ 28 phút lẻ ba mươi sáu giây không có chạm qua Hi Nguyên, anh cảm giác mình muốn điên rồi. Trong mấy ngày anh nằm viện ở Thái Lan, giống như một con mãnh thú bị vây hãm, bởi vì không thể trở về gặp Hi Nguyên mà đầy lo âu. Nhưng nhìn thấy cô, anh lại không chịu nổi việc ở trước mặt cô bại lộ một mặt không hoàn mỹ của mình. Chân bị thương khiến cho hoạt động của anh bất tiện, giống như một người tàn phế. Anh nghĩ đẩy cô ra, thế nhưng cô lại chủ động chạy đến trong ngực của anh. Anh vốn nhớ nhung cô rất lâu rồi, sao có thể nhịn nữa được? Thân thể của anh kêu gào muốn Hi Nguyên.

Cảm nhận được cự vật giữa hai chân, Hi Nguyên kinh ngạc nhìn lên gương mặt tuấn tú phóng đại trước mặt này. Anh đã bị thương thành ra như vậy rồi, còn có thể. . . . . .

Khi nhìn thấy kích tình rõ rành rành trong đôi mắt phương của Lăng Khắc Cốt thì mặt của Hi Nguyên lập tức đỏ rực: "Anh là bệnh nhân. . . . . ."

"Tôi cũng không phải tàn phế!" Lăng Khắc Cốt ảo não rống to. Anh chỉ là cẳng chân trúng một phát đạn, lại không tổn hại đến phần nam tính kia, vẻ mặt này của bé con là cái dạng gì? Giống như anh bị bất lực luôn rồi vậy. Nếu cô xem nhẹ anh như vậy, anh sẽ để cho cô nhận biết rõ sự dũng mãnh của anh.

"Tôi chưa nói vậy." Hi Nguyên nghịch ngợm le lưỡi. Cô quên người đàn ông trên người là một con Liệp Ưng hung mãnh, một vết thương nho nhỏ không tổn thương được anh.

"Tôi sẽ khiến em hiểu rõ!" Lăng Khắc Cốt kéo mạnh hai chân Hi Nguyên, đặt cả hai lên trên vai, sau đó giống như con mãnh thú gầm thét xông vào trong cơ thể Hi Nguyên. . . . . .

"A! Làm sao anh . . . . . Có thể. . . . . . Như vậy?" Hi Nguyên bị anh thúc đến thân thể run không ngừng, cô đỏ mặt nũng nịu, nhưng giọng nói mèm nhẹ phát ra lại khiến người ta kích thích tới tận xương tủy, nhất là Lăng Khắc Cốt đã gần như điên cuồng, sự nũng nịu của cô đối với anh mà nói chính là thuốc trợ tình tốt nhất. Anh động càng thêm dũng mãnh.

Bị cái người đang bị thương Lăng Khắc Cốt hành hạ đến cả người xương cốt tan rã, Hi Nguyên đỏ mặt mắc cỡ chôn ở trước ngực anh. Cô chỉ là muốn tới xem thương thế của anh một chút xem có nặng hay không, đâu phải tới để anh biểu diễn xem anh có bao nhiêu bản lĩnh đàn ông.

Lăng Khắc Cốt rời đi 88 ngày, quả thật tựa như một con sói xám đói bụng thật lâu, ăn cô tới một mẩu xương cũng không chừa. Một đêm lửa nóng này kịch liệt hơn bất cứ đêm nào trước đây. Anh tận dùng các loại phương thức cô có thể thích ứng để yêu cô, khiến cho hai đùi của cô đau nhức đến bây giờ cũng không nâng lên được.

Anh sao có thể như vậy?

Anh không thể có bộ dáng của bệnh nhân được hay sao, biểu hiện mềm yếu một chút?

Hi Nguyên ở trong ngực Lăng Khắc Cốt oán trách, trong mắt lại đầy cảm giác hạnh phúc.

Đang lúc cô đưa tay ôm lấy hông của Lăng Khắc Cốt thì anh đột nhiên đẩy cô ra.

Hi Nguyên không hiểu ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt khốc của Lăng Khắc Cốt ửng đỏ.

"Tôi . . . . . Đỡ tôi đi nhà cầu." Lăng Khắc Cốt lúng túng ra lệnh. Cái chân chết bầm của anh, không chống đỡ nổi thân hình, ngay cả đứng cũng không vững, cho nên muốn vào nhà vệ sinh cũng hết sức khó khăn.

Nghe được anh nói, lại nhìn thấy nét mặt anh, Hi Nguyên cười rực rỡ đến khác thường.

Cái người đàn ông cường đại này, cũng có một mặt khác kỳ quái như vậy.

"Cười cái gì mà cười?" Lăng Khắc Cốt hung tợn trợn mắt nhìn Hi Nguyên một cái, giống như đang uy hiếp cô “Đợi chân của tôi tốt lên rồi, nhất định phải hung hăng giáo huấn em một trận mới được.

"Tôi có cười sao?" Hi Nguyên lên tiếng phủ nhận, còn muốn cười tiếp nhưng cô cố nhịn xuống, nếu không người đàn ông bên cạnh cô này nhất định sẽ phải nội thương.

Cô bò dậy, dùng sức đỡ anh xuống đất, cô giống như cái nạng của anh, để cho anh đem sức nặng toàn thân tựa vào trên người cô. Loại cảm giác này thật kỳ quái, Hi Nguyên đột nhiên có loại cảm giác được anh vô cùng cần, cô cảm thấy mình đột nhiên trở nên rất quan trọng, anh không thể rời bỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 5 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm, Thủ Thuật, Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như Đại dịch covid-19 những điều cần suy ngẫm, cach sua loi danh so ra chu 1 a 2 a 3 e 3 e 4 o rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status