Vật trong tay

Chương 1

 
“ Anh Tiết, xử lý con quỷ nhỏ này thế nào ạ?”. Hổ hỏi.

Thẩm Tri Tiết cúi đầu dùng miếng vải quấn vết thương trên tay, nghe vậy liền liếc nhìn người con gái đang run rẩy núp cạnh bánh xe, thản nhiên đáp: “Làm sạch sẽ một chút, đừng để lại hậu họa”.

Giọng nói dễ nghe, âm sắc trầm thấp rõ ràng, mơ hồ lộ vẻ lạnh lùng.

“Vậy để em”. Hổ lên tiếng, nói xong cầm chiếc côn sắt dài hơn thước nhìn về phía cô gái.

Đó là một đoạn thép tròn to bằng ngón tay cái, Hà Nghiên nhặt ở công trường xây dựng về, đặt trong hộp dụng cụ trước ghế phụ, cô tính dùng để phòng thân, không ngờ nó lại rơi vào tay kẻ bắt cóc, trở thành hung khí muốn đoạt mạng cô.

Sống sót, bất luận thế nào cũng phải sống sót!

Người Hà Nghiên run cầm cập, trong tâm trí đang có những âm thanh điên cuồng gào thét. Bố mẹ cô sống cả đời hiền lành lương thiện, chắc chắn không chịu đựng nổi cái chết bi thảm của cô. Hơn nữa, cô còn có Lương Viễn Trạch, anh ấy vẫn đang đợi cô đến.

Cô thật không nên lái xe một mình trên đường quê, không nên nghĩ lái xe là an toàn, càng không nên tốt bụng phanh xe khi nhìn thấy có người nằm sõng soài trên đường. Cô nên đạp chân ga cho xe đè qua.

Nhưng bây giờ không phải là lúc hối hận tự trách, bởi vì cô đang trên bờ vực của cái chết.

“Cầu xin các anh, đừng giết tôi. Tôi sẽ đưa hết tiền và xe cho các anh. Tôi cũng sẽ không báo cảnh sát, chỉ xin các anh đừng giết tôi”. Cô sợ hãi khóc lóc, quỳ mọp xuống, bò về phía người đàn ông mặt mũi lạnh lùng đang ngồi bên đường, cầu khẩn: “Đại ca, xin anh đừng giết tôi, anh xem tôi vừa dừng xe cứu người, anh thả tôi ra được không? Tôi tuyệt đối sẽ không nói lung tung, Tối nay coi như tôi chưa từng nhìn thấy gì, chưa từng gặp ai, thật đấy, thật đấy”.

Cô gái này xem ra rất thông minh. Thẩm Tri Tiết không khỏi liếc nhìn cô, gương mặt giàn dụa nước mắt, đường nét cân đối thanh tú, vì sợ hãi mà hơi biến dạng, trong đôi mắt ngập nước lấp lánh ánh sáng, tỏ ý cầu xin. Nhưng, điều đó không làm trái tim nguội lạnh của hắn dao động. Hắn vẫn hờ hững, cúi đầu băng bó miệng vết thương trên tay. Lúc nhảy từ trên xe tải xuống, hắn đã bị thương, bàn tay xẹt qua tảng đá bên đường, thiếu chút nữa bị cắt thành hai nửa.

Người con gái vẫn ở bên cạnh chân hắn không ngừng dập đầu khóc cầu. Hắn cảm thấy hơi bực bội, một tay băng bó bất tiện, hắn đành giơ tay đưa cho Khỉ Còm ở bên cạnh, lạnh giọng hỏi Hổ: “Còn lằng nhằng gì nữa?”.

Hổ đi tới, xách cô lên như xách gà con… xong, kéo cô vào bụi cỏ ven đường.

Hà Nghiên ra sức giãy dụa, không dám thét lớn. Nơi này phía trước hoang vu, phía sau không người qua lại, kêu gào cũng không có ai tới, mà khiến cô càng nhanh chết hơn. Vì thế, cô chỉ dám khóc lóc xin xỏ.

“Hổ, chờ một chút”. Là Khỉ Còm đang băng bó tay cho Thẩm Trì Tiết, lên tiếng gọi Hổ, dè dặt xin chỉ thị của Thẩm Trì Tiết: “Anh Tiết, giữ cô ta lại trước được không? Cô ta như vậy, làm gì được chúng ta chứ?”.

Đôi mày lưỡi mác của Thẩm Trì Đoạn hơi cau lại, mím môi im lặng, Hổ không kìm được, trêu chọc đồng bọn: “Chú mày động lòng rồi à?”.

Khỉ Còm cười ha hả, ánh mắt dừng trên bộ ngực tròn đầy của Hà Nghiên vì giãy dụa mà lắc lư không chút che đậy, hỏi vặn Hổ: “Làm thì đã sao? Hơn một tháng rồi không động vào phụ nữ, chẳng lẽ anh không muốn?”

Dựa vào ánh trăng sáng ngời, Hổ cúi đầu nhìn cô gái xách trong tay, cũng không nén nổi dục vọng, đây quả là một cô gái trẻ xinh đẹp, đường nét khuôn mặt thuần chất, dáng dấp cuốn hút.

Cả hai tên đều hơi xao lòng, nhìn thẳng về phía Thẩm Tri Tiết.

Ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn của Thẩm Tri Tiết quét qua người Hà Nghiên đang hoảng hốt run sợ, lạnh nhạt phun ra mấy chữ tuyệt tình: “Chúng ta đang chạy trốn, muốn chơi gái đợi an toàn rồi tùy bọn bay.”

Hà Nghiên ngồi co ro, cố gắng không ngất đi, đưa ánh mắt cầu khẩn về phía người đàn ông gầy gò, tranh thủ cơ hội sống sót duy nhất: “Anh à, chỉ cần các anh đừng giết tôi, tôi sẽ chấp nhận mọi yêu cầu. Tôi còn có bố mẹ, họ chỉ có mình tôi là con gái.”

Khỉ Còm thật sự bị cám dỗ, cười ngả ngớn kiên trì xin xỏ Thẩm Tri Tiết: “Anh Thẩm, làm không mất bao nhiêu thời gian đâu.”

Thẩm Tri Tiết chưa kịp chỉ thị thì Hổ đã mắng: “Nhìn mày không có tiền đồ gì cả!”

Khỉ Còm bị chửi, tuy không tiếp tục lôi kéo Hà Nghiên nữa nhưng ánh mắt vẫn nhìn lão đại đầy mong đợi.

 
Đây đều là những huynh đệ theo chân hắn vào sinh ra tử, Thẩm Tri Tiết ngước mắt nhìn lướt qua bọn chúng, thuận tay ngắt một nhánh cỏ ven đường cho vào miệng ngậm, trên gương mặt góc cạnh lần đầu lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Chúng mày làm nhanh lên.”

Khỉ Còm đứng bên cạnh nhảy dựng sung sướng, đi về phía Hà Nghiên, Hổ cười cười, hào phóng buông tay: “Cho chú mày làm trước đấy.”

Hà Nghiên không trốn tránh, ra sức dập đầu năn nỉ Khỉ Còm: “Anh à, xin đừng giết tôi, tôi xin anh đừng giết tôi, tôi thật sự sẽ không nói gì đâu.”

“Không giết, tôi không giết cô, chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời.” Khỉ Còm vừa trả lời qua quýt vừa gấp gáp đưa tay xoa nắn bộ ngực cân đối của Hà Nghiên, sự mềm mại láng mịn của người phụ nữ dưới lớp vải vóc tràn đầy bàn tay hắn, hắn sốt ruột, nhìn lướt xung quanh, bấn loạn kéo cô vào bụi cỏ.

“Trong xe, chúng ta vào trong xe đi.” Giọng Hà Nghiên nhỏ như muỗi kêu, nhưng đủ kinh động đến người đàn ông đứng phía xa kia, ánh mắt lạnh lẽo rơi xuống người cô, cô sợ tới mức vội lắp bắp giải thích: “Ghế sau xe thoải mái, không bị bó buộc.”

Sắc mặt Khỉ Còm dại đi, kéo cô tiến lại chiếc xe đỗ giữa đường, mở cửa sau đẩy cô vào. Thẩm Tri Tiết lặng lẽ nhìn, hất mặt về phía Hổ, Hổ hiểu ý, nghi ngờ theo sau.

Chiếc SUV màu trắng, khung xe cao lớn rộng rãi, Hổ dựa vào thành xe, nhìn xuyên qua tấm cửa kính mở một nửa, trêu chọc Khỉ Còm: “Chú mày cứ thế mà làm à?”

Khỉ Còm ậm ờ mắng: “Cút.”, trong xe vang lên âm thanh quần áo cọ xát và tiếng kêu nghẹn ngào thốt ra từ cổ họng của cô gái. Cùng với những tiếng nấc nức nở đau đớn là tiếng người đàn ông hưng phấn thở gấp, thân xe bắt đầu chấn động theo tiết tấu.

“Mẹ nó!” Cơ thể của Hổ đã có phản ứng, cất giọng chửi, đứng dậy rời thân xe tiến lên trước hai bước, quay đầu mắng kẻ bên trong: “Thằng oắt con, mày kiềm chế chút đi!”

“Con bé này vẫn còn trinh.” Giọng Khỉ Còm lộ vẻ hoan hỉ đắc ý, thở hồng hộc kêu: “Hôm nay ông đây có lời rồi.”

Hổ thoáng sửng sốt, phun bãi nước bọt xuống đất, cười với Thẩm Tri Tiết đứng cách đó không xa: “Anh Tiết, xem ra với sinh lực thế này, con mẹ nó chắc rung làm xe của chúng ta vỡ vụn mất.”

Vẫn còn trinh? Đúng là làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi. Thẩm Tri Tiết khẽ giật giật khóe miệng, tỏ ý nhạo báng, chậm rãi thu hồi ánh mắt.

Chiếc xe vẫn không ngừng lắc lư, tiết tấu như vậy kích thích người trong xe, khiến hắn càng bạo lực hơn, miệng vừa thốt ra mấy câu tục tĩu vừa sáp lại gần hôn người dưới thân.

Hà Nghiên cắn môi chịu đựng, dù đã cố gắng thả lỏng cơ thể nhưng vẫn không tránh được cơn đau đớn kịch liệt. Cô hít sâu, một tay ôm cổ hắn, nhẫn nhịn để hắn xâm phạm, lén lút kéo thấp người hắn xuống. Tay kia mò mẫm với chiếc túi sau thành ghế lái phụ.

Ở đó có một con dao, rất nhỏ cũng rất sắc dùng để gọt trái cây. Bữa trước Lương Viễn Trạch đưa cô đi chơi xuân, trên đường về, cô lười biếng nằm ngủ trên băng ghế sau. Sau khi tỉnh, đã dùng chính con dao này gọt hoa quả cho anh. Khi ấy, cô ngồi ngay ngắn phía sau, dùng con dao cắt quả táo thành những miếng nhỏ, đút vào miệng Lương Viễn Trạch. Ai ngờ anh há miệng ngậm ngón tay cô, xấu xa dùng lưỡi liếm đầu ngón tay không chịu buông mặc cô hốt hoảng.

Cô phải sống sót, Hà Nghiên thầm nói. Bố mẹ và Lương Viễn Trạch đang chờ mình. Cô không thể chết ở đây, chết với dáng vẻ bị lăng nhục, không chịu nổi cưỡng gian.

Rốt cuộc, Hà Nghiên cũng chạm được vào con dao, kẻ hung ác vẫn đang nhấp nhổm trên người cô. Cô chưa bao giờ bình tĩnh như lúc này, tay lướt qua lưng hắn, định xác định vị trí trái tim hắn nhưng cô không xác định được. Lại sợ con dao quá ngắn, không thể đâm thủng tim, một đao đoạt mệnh.

Tốc độ của gã đàn ông đang tăng nhanh, Hà Nghiên biết mình không còn thời gian để chần chừ. Cô ôm gáy hắn, ngẩng lên cố gắng ngăn miệng hắn lại. Gã đàn ông không biết ý đồ của cô, thậm chí còn ngạc nhiên hoan hỉ trước phản ứng của cô, hai tay ôm chặt eo cô, dốc sức hôn môi cô.

Ngay khi cơ thể hắn căng cứng mất kiểm soát, Hà Nghiên không chút do dự cầm con dao trong tay đâm vào gáy hắn.

Đó cũng là chỗ có thể một đao đoạt mạng, cơ thể gã đàn ông gầy còm thoáng cứng đờ. Hắn gắng ngẩng đầu, trợn trừng hai mắt, như muốn nhìn cho rõ người phụ nữ hắn áp dưới thân. Đáng tiếc giờ đây hắn đã mất cơ hội. Hai chân Hà Nghiên giữ chặt chi dưới của hắn, tay ấn mạnh gáy hắn, tay kia nắm chặt chuôi dao, dùng hết sức bình sinh nhấn xuống. Xương cổ, động mạch chủ, yết hầu? Tất cả đều đánh bại dưới lưỡi dao sắc nhọn.

Quả là một con dao hoàn hảo, không phí công cô mang từ Thụy Sĩ về.

Máu tuôn như suối, cô không thể không giơ tay che, nửa người đều bị thấm ướt, ánh mắt gần như phủ máu. Gã đàn ông trên người cô cuối cùng cũng ngừng giãy dụa, cơ thể ấm áp thoáng co giật. Hà Nghiên không dám tùy tiện buông tay, cô lén nhìn ra ngoài. Gã đàn ông cao lớn hung hãn đứng cách đó không xa, còn gã tên là “anh Tiết” thì ngồi ngay phía trước.

Xe vẫn chưa tắt, lúc nãy bước xuống cô vẫn để máy. Cô không được làm kinh động đến chúng, nhanh chóng leo lên trước, khóa cửa xe lại, sau đó lái xe đào tẩu.

Đây có thể là cơ hội sống sót duy nhất.

Hà Nghiên hít một hơi thật sâu, khẽ khàng đẩy gã đàn ông gầy còm trên người mình ra.

Thẩm Tri Tiết đang nhắm mắt dưỡng thần, đồng thời cũng đang tự hỏi bước tiếp theo sẽ làm thế nào. Bọn hắn đã chạy trốn hơn 1000km, nơi này cách thành phố Nam Chiêu không xa, không thể đoán trước tương lai. Có lẽ ngay lúc này, hắn không nên phóng túng cùng Hổ và Khỉ Còm. Nhưng hai tên đó đã theo hắn chém giết, chạy trốn suốt ba mươi ngày đêm không một ngày buông lỏng, không cho chúng một tiếng phóng đãng thì phải làm thế nào đây?

Hắn hơi thất thần, thần kinh căng thẳng cũng thư giãn chút ít, thậm chí hắn còn không nghe thấy tiếng khóa cửa xe vang rất nhỏ. Đèn xe sợ bị người ta chú ý đã tắt bỗng bật sáng. Hắn kinh ngạc ngẩng đầu, thấy chiếc SUV đang nổi điên lao về phía hắn.

Ánh đèn sáng choang khiến hắn tạm thời bị lóa, nhưng với một mắt hắn vẫn có thể nhìn thấy người lái xe, chính là cô gái vừa mới thút thít nỉ non cầu xin, giờ đây nửa khuôn mặt đầy máu tươi, nửa kia trắng bệch tựa ma quỷ, chỉ có ánh mắt là vẫn đen láy, không còn phủ kín nước mắt mà tràn đầy hận thù, sáng đến phát bỏng.

“Anh Tiết!” Hổ hoảng hốt sợ hãi, không do dự nhào lên phía trước, đẩy hắn đang không kịp đứng dậy sang một bên, Thẩm Tri Tiết theo bản năng lăn vào lề đường, bánh xe sượt qua đầu vai hắn, còn Hổ bị hất tung, bay xa hơn 10 mét mới rơi xuống, phát ra âm thanh nặng nề.

Chiếc xe không hề dừng, trực tiếp đè nát hai chân của Hổ, nghênh ngang rời đi.

Hà Nghiên xiết chặt tay lái, nhấn mạnh ga, phóng như điên trên đường quê cho đến khi tiến vào thành phố rạng rỡ ánh đèn, bấy giờ mới phanh lại. Toàn thân cô run rẩy không kiểm soát, ngay cả điện thoại cũng không cầm nổi, đừng nói đến nhấn số của Lương Viễn Trạch.

“A….!” Cô gầm lên như một con dã thú, há miệng cắn mạnh cổ tay mình, cho tới khi đau đớn ngăn chặn cơn run, mới có thể nhấn số điện thoại của Lương Viễn Trạch. Cô khóc không thành tiếng, nói: “Báo cảnh sát, Viễn Trạch, báo cảnh sát đi, em xảy ra chuyện rồi.”

Đêm khuya, cô một mình lái xe đến chỗ anh, vốn định dành cho anh một sự bất ngờ.
 
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com một số bài hay như bridegroom la gi nghia cua tu bridegroom la chu re, ancestral la gi nghia cua tu ancestral la thuoc ong ba thuoc to tien chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp