Về bên anh

Chương 9: Sau tất cả, chúng ta sẽ gặp lại nhau 9



Chuyển ngữ: Fleur

Biên tập: Iris

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Tần Ca đứng ở cửa chờ Bạch Khải Gia mở cửa, nhưng anh nói: “Gõ cửa đi.”

Giống như năm đó, Tần Ca gõ cửa, bên trong có một giọng nói vui mừng vang lên: “Đến đây!”

Cửa mở ra, bên trong là một bà lão rất có tinh thần, tóc bà nội Bạch đã trắng muốt, người cũng béo hơn, gọi cô: “Tiểu Ca.”

Tần Ca vốn hơi ngại ngùng nhưng lúc này lại thả lỏng, cô ôm lấy bà, nói: “Cháu chào bà.”

Bà nhìn kĩ cô, sau đó nói với Bạch Khải Gia: “Gia Gia, cháu có thấy Tiểu Ca ngày càng nhỏ đi không?”

Bạch Khải Gia đồng ý, kéo bà vào nhà nói: “Vào nhà rồi nhìn tiếp, chúng ta đứng ở cửa lâu lắm rồi.”

Bà nội Bạch vui vẻ lôi kéo Tần Ca không buông tay, hỏi cô: “Cháu còn nhớ rõ nơi này không?”

Tất nhiên là Tần Ca nhớ rõ, nơi này không thay đổi gì, vẫn giống như năm đó. Thật ra, cô đã tới đây hai lần.

Lần thứ hai là sinh nhật Bạch Khải Gia, tính ra học sinh cấp ba cũng không có như cầu tổ chức sinh nhật, chỉ có anh, bình thường khiêm tốn, đột nhiên lại tổ chức lớn, mời tất cả bạn học trong lớp. có một vài người vì lịch học mà không đến được, những người chơi thân với Tần Ca đều đến, cô cũng đến cùng. Cô nhớ như in hôm đó, bố mẹ anh quay về từ thành phố B, họ rất nghiêm túc, không thân thiện như bà anh, nhưng đối với anh rất tốt, nghe nói họ rất bận rộn nhưng vẫn xin nghỉ trở về tổ chức sinh nhật cho anh.

“Nơi này vẫn không hề thay đổi.” Tần Ca nói.

Bà kéo cô vào phòng ăn, trên bàn cơm có rất nhiều món ăn, cá chua ngọt, thịt kho tàu, gà rang ớt, cà muối, đều là món bà không nên ăn. Bà cười nói: “Bà chưa nếm đâu, nếu không ngon tiểu Ca cũng đừng chê nhé!”

Bữa tiệc sinh nhật năm ấy, bà nội Bạch cũng nấu những món này. Tần Ca biết đây là tấm lòng của bà, rất cảm động.

Bạch Khải Gia ngồi xuống nói: “Nhờ phúc của em, tôi mới được ăn những món này.”

Bà nội Bạch mắng anh, nói đồ ăn đã lạnh, mau ăn đi.

Bọn họ ăn, nhưng bà không ăn, chỉ ngồi nhìn, thường gắp rau cho Tần Ca, Tần Ca ngại ngùng lấy bình giữ nhiệt ra, nói tự mình nấu cháo bí đỏ cho bà.

Bà nội Bạch ngạc nhiên, nói: “Tiểu Ca tốt như vậy, ai lấy được cháu về nhà đúng là có phúc.”

Sau đó thúc giục cháu trai: “Cháu mau đi lấy bát cho bà.”

Bạch Khải Gia lấy bát múc cháo ra, cháo vàng tươi thơm ngào ngạt còn bốc khói, nhìn cũng khá ngon. Bà ăn một thìa, một thìa, lại một thìa, Tần Ca có chút lo lắng, sợ không hợp khẩu vị, bà nội Bạch ăn non nửa bát mới nói với cô: “Ăn rất ngon tiểu Ca ạ.”

Tần Ca thở phào, ngửa đầu nhìn Bạch Khải Gia, phát hiện anh cũng đang nhìn cô, cười xoa xoa đầu cô.

Vì thế bà nội Bạch cũng có thể ăn, một già hai trẻ vô cùng náo nhiệt ăn bữa cơm nay. Sau khi ăn xong thì phải cắt bánh, khi Tần Ca lấy bánh ngọt ra thì Bạch Khải Gia liền hiểu, cái này cũng do tự cô làm.

Khônh phải vì bánh không mịn màng, mà là do biểu cảm xấu hổ của Tần Ca khiến anh hiểu vì sao dọc đường đi, cô lại lo lắng cho cái bánh như vậy.

Bánh ngọt hai tầng, không lớn, bên ngoài là kem màu trắng và anh đào, trên đỉnh là một quả đào mừng thọ và lá xanh mướt, trên bánh là chữ: Chúc bà nội Bạch phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn – Tiểu Ca.

Hôm nay, một già hai trẻ cùng nhau chụp ảnh: bà nội Bạch quàng khăn lông dê màu hồng nhạt, cùng với Tần Ca cầm bánh ngọt, Bạch Khải Gia đứng phía sau, dang hai tay ôm cả hai người vào lòng.

Mãi đến chiều tối, bà nội Bạch mới chịu cho Tần Ca về, Bạch Khải Gia đưa cô về bệnh viện, hỏi: “Tối nay vẫn phải thức đêm à?”

“Ừ.” Tần Ca gật đầu, kì nghỉ đông và nghỉ hè cô đều khá bận. Bình thường thì vì sức khỏe cô cũng không thức đêm nhưng bây giờ bố nằm viện, cũng không còn cách nào khác.

Cô đứng bên ngoài thang máy nhỏ vẫy tay với anh: “Về sớm với bà đi.”

Đến khi vào phòng bệnh, bố Tần vẻ mặt ưu thương nói: Đời này còn chưa được ăn cháo bí đỏ tự tay con gái nấu.

Tần Ca cười đưa cho ông một cái bình giữ nhiệt, làm nũng: “Bố mau ăn đi.”

Bố Tần vừa ăn vừa hỏi: “Con gái, rốt cuộc con đi chơi ở đâu?”

Tần Ca không nói, đi rửa anh đào.

Mẹ Tần vừa ăn anh đào vừa khuyên ông: “Đừng hỏi nữa, hỏi cũng không ra.”

Tần Ca bật điện thoại đã tắt nguồn cả ngày, lập tức bị biên tập oanh tạc, cô nói cô cần chạy bản thảo rồi ôm máy tính và chăn lông trốn vào khu cầu thang bộ, vừa online đã bị biên tập bắt được, nói rằng có yêu cầu mới cho cô.

Cứ cuối năm, tạp chí thường tổ chức một lần ký sách, đồng thời cũng là để các tác giả gặp gỡ nhau, song năm trước Tần Ca chưa hề xuất hiện. Vả lại, trên Weibo cô cũng không lộ mặt hay tin tức cá nhân gì, vô cùng thần bí, trở thành người mà mọi người muốn gặp nhất.

Nhưng lần này tạp chí muốn tổ chức kèm với lễ kỉ niệm mười năm, mời Tần Ca làm khách quý khai mạc, tổ chức cho cô một buổi fan meeting lớn, tổ chức ký sách lưu động.

Họ làm một cuộc khảo sát trên Weibo, liệt kê tên một số tác phẩm, để các bạn đọc chọn ra tác phẩm mình muốn mang đến xin chữ ký nhất, kéo theo tên một vài tác giả và @Bạch Bạch Bạch Khải, nhưng Tần Ca không trả lời, còn bên dưới fan lại cực kỳ sôi động.

Hoa sen trắng không phải hoa sen: Hả? Vì sao hotboy của tôi lại có tên ở đây? Chẳng lẽ mấy người không biết Bạch nhà tôi chưa bao giờ tham dự các hoạt động này ư?

Yêu khí và đồ ăn: Ở trên mây lâu quá rồi, thỉnh thoảng cũng phải hạ phàm đi, để người khác không coi mình là người nữa à?

Cún đã học đại học và biết tiếng Anh nhà họ Bạch: Lầu trên nhầm rồi, Bạch nhà tôi dựa vào tài hoa là đủ, vì sao phải lộ mặt?

Tiểu thiếp thứ ba nhà họ Bạch: Lầu trên nói đúng!

Mèo con ngọt ngào: Nhưng tôi lại đồng ý với Yêu khí, lộ mặt thì có sao đâu? Đến giới tính còn không rõ nữa kìa.

Phòng bếp nhà họ Bạch: A, lầu trên nông cạn quá.

Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Khải: [icon ói]

Bạch Bạch Khải Khải Bạch Bạch Khải Khải: Thôi kệ đi, người ta tình nguyện PR cho sao mình không nhận chứ.

Thích anh trai họ Bạch: Đúng vậy, Bạch Bạch còn chưa thông báo, chắc chắn là chưa đồng ý.

Tuy được fan hiểu nhưng kết quả vẫn không thay đổi, tác phẩm của Bạch Bạch Bạch Khải vẫn được bình chọn nhiều nhất. Mà do có một vài tiểu minh tinh cũng bình chọn nên nick Weibo này nổi tiếng. Mọi người trong giới thì biết lý do, người ngoài thì vội vàng “search” xem “Bạch Bạch Bạch Khải” là ai. Fan của các minh tinh kia cũng theo đuôi đi bình chọn, vì thế ngày càng loạn.

Bởi vậy cô phải cho mọi người một câu trả lời.

Tất nhiên Tần Ca không hề hài lòng khi tạp chí chưa có sự đồng ý của cô mà đã tổ chức bình chọn, song biên tập nói, ngay từ đầu chỉ là vui đùa, không ngờ chuyện ngày càng lớn, hỏi Tần Ca có muốn lộ diện không. Tần Ca không muốn cuộc sống ngoài đời và công việc bị lẫn lộn, không hề nghĩ ngợi liền từ chối. Biên tập nhà cô cũng đau khổ, để lại một câu: “Ừm, tôi đã sớm nói với ông chỉ rằng cô sẽ không đồng ý, ha ha, cho ông ấy chết tâm đi.”

Tần Ca băn khoăn trong lòng, chủ động yêu cầu: “Hay là tôi vẽ thêm hai trang?”

“Có bản ký tên không?”

Gửi bản ký tên thì phải tiết lộ địa chỉ và điện thoại. Tần Ca: “….Được.”

“Thành giao!”

Tần Ca đỡ trán, mình tội gì phải thế….

***

Bạch Khải Gia ngồi xem tivi cũng bà nội, bà nói: “Hôm nay bà rất vui.”

Anh ôm lấy bà: “Cháu cũng vậy.”

Chờ bà ngủ, Bạch Khải Gia lại lái xe đến bệnh viện. Anh mang theo đồ ăn khuya và cầm theo bình giữ nhiệt; áo khoác dày, hai tay đầy đồ, không đi thang máy mà đi thang bộ, sau đó nhìn thấy Tần Ca ôm máy tính ngủ.

Anh đi quá nhanh nên bị hụt hơi, sau khi nhìn thấy cảnh này, tất cả đều lắng lại. Anh khoác áo lên người cô, cẩn thận rút máy tính ra, thấy chữ ký trên bức tranh.

Khuôn mặt anh đột nhiên cứng đờ, hình như không tin vào mắt mình, dùng ngón tay miết vào chữ ký xinh đẹp kia, sau đó nhếch môi, tươi cười quay lại nhìn về phía Tần Ca. Anh ôm lấy mặt cô, sau đó hôn lên môi cô. Anh rất nhẹ nhàng và không muốn đánh thức cô, thời gian trôi qua, anh buông cô ra, thỏa mãn nở nụ cười, kéo cô vào lòng.

Tần Ca tựa vào vai anh cọ cọ, tìm một vị trí thoải mái cho mình, tay cô ôm lấy thắt lưng anh coi như ôm một chiếc gối ôm, Bạch Khải Gia ôm chặt lấy cô, lại cúi người hôn cô.

Cửa khu thang bộ hé ra một chút, anh không chú ý, lấy di động ra download Weibo, không đăng nhập mà tìm kiếm Bạch Khải. Một bóng đen lách vào cửa, nhanh đến mức không ai phát hiện ra. Kết quả tìm kiếm rất nhiều, rất nhiều nick đều có tên tương tự nhau, anh tùy tiện bấm vào một nick, phát hiện người này đều nói về một người tên là Bạch Bạch Bạch Khải. Lại bấm vào, ừm, chính chủ đây rồi, nhìn số fan, bác sĩ Bạch nhíu mày.

Anh cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, cô bé hư mỗi lần thấy anh liền bỏ chạy sau lại cải tà quy chính có hơn 800,000 fan?

Bài đăng gần nhất là mấy ngày trước, cô rít gào một câu: Nô tì không làm được.

Bạch Khải Gia xem lại tin nhắn trong điện thoại, ồ, thì ra ngày đó cô lại rối rắm như thế. Bác sĩ Bạch không rõ cô gái này lo lắng cái gì nhưng cô như vậy rất đáng yêu.

Kéo xuống nữa, cô hỏi về bệnh lệch xương sống, bình luận và chia sẻ rất nhiều, Bạch Khải Gia đọc bình luận, phát hiện mấy bình luận đứng top như thế này:

Bạch Bạch Bạch Bạch Khải Khải Khải Khải: Rốt cuộc cũng giật được tem! Mọi người mau khen tôi đi, khiến tôi thấy tự hào đi ~

Cô dâu nhỏ nhà họ Bạch: Ôi, Đại Đại của em bệnh rồi à? Là do vẽ nhiều quá nên lệch xương sống sao? Thật đau lòng ~!

Vợ bé nhà họ Bạch: Tướng công, thắt lưng chàng đau sao? Hèn chi tối qua làm nhanh vậy! Được rồi, sẽ không chê chàng đâu ~

Tôi sinh cho Bạch Bạch một đàn khỉ con: Dùng thuốc, cho nên chồng không định đăng bài kỳ tiếp sao? Chồng còn nhớ rõ tên nhóc muốn chia tay trong tuyết không?

Yêu Bạch Bạch Bạch Bạch: Đây chắc chắn là thủ đoạn trốn bản thảo mới nhất! Mọi người đừng nôn nóng, bài này cần cho biên tập của Đại Đại xem, thuận tay @, Đại Đại không cần cảm ơn mình ~

Cún đã học đại học và biết tiếng Anh nhà họ Bạch: Cuộc sống thật là chán….

Bạch Khải Gia khẽ nhướn mày, vì sao fan của cô lại gọi cô là chồng?

Đêm nay, vì có thêm gối ôm mà Tần Ca ngủ ngon hơn, Bạch Khải Gia lợi dụng lúc đó tìm kiếm trên Baidu, Weibo, các diễn đàn truyện tranh lớn, bắt đầu có những hiểu biết cơ bản về Bạch Bạch Bạch Khải.

Giang hồ đồn đại cô không tham gia ký sách, từ khi vẽ truyện chưa hề lộ diện nhưng tính tình cao ngạo lại thu hút một đám fan trung thành, cô đã có tác phẩm được xuất bản, có tác phẩm đang sáng tác. Truyện được ưa thích nhất là “Không thể nói yêu em”, lần đầu xuất bản bán hết, lần thứ hai cũng hết, bây giờ trên thị trường đều là sách lậu, bản in thật được tìm mua với giá ngàn vàng khó cầu.

Hàng tháng, cô đều có tranh đăng trên tạp chí truyện tranh lớn nhất cả nước, nếu không phải chạy bản thảo thì hàng ngày cũng chăm chỉ luyện tập. Weibo chỉ nói về vẽ và ăn, thích ăn canh chân giò hâm đậu cô ve, thích uống sữa tươi, không rõ giới tính, nhưng bởi vì nét vẽ rất sắc bén, người hâm mộ đều gọi cô là chồng, cô chưa bao giờ xác nhận giới tính của mình, còn những thông tin khác về bản thân cô lại càng không rõ.

Điện thoại Bạch Khải Gia hết pin, sau khi kêu vài tiếng liền sập nguồn, anh quàng lại khăn cho Tần Ca. Không rõ giới tính? Đùa gì thế!

Ba giờ sáng, trời ngày càng lạnh, Bạch Khải Gia nhẹ nhàng gọi cô: “Tần Ca, dậy đi.”

Tần Ca thật sự rất mệt, vẫn không tỉnh, anh nghĩ ngợi một chút rồi trực tiếp bế cô lên. Đột nhiên bị ôm lên khiến Tần Ca mở mắt, cô theo bản năng vòng tay quanh cổ anh, kinh ngạc nói: “Bạch Khải Gia?”

“Trở về ngủ.” Anh nói.

Tần Ca gật đầu, thấy anh không buông tay, nhắc nhở một chút: “Cậu thả mình xuống để mình tự đi về.”

Bạch Khải Gia nhẹ nhàng đặt cô xuống, giúp cô xếp lại máy tính và chăn lông, nói: “Sau này em vào phòng trực ban mà vẽ.”

Tần Ca nói: “Không được.”

Cô sợ người khác sẽ nói ra nói vào, ảnh hưởng xấu đến anh.

“Vậy thì vào xe của tôi.” Anh đưa chìa khóa xe cho cô, nói: “Cầm đi, tôi vẫn còn cái khác.”

Tần Ca muốn từ chối, nhưng anh bỗng đột nhiên tiến lại gần nhìn cô. Khiến cô không dám nói gì.

Anh đột nhiên cười với cô, cũng không nói là vì sao lại cười.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như tu cai mieng la tu hon nua doi nguoi, sach con duong giac ngo Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.