Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

Chương 445: Thổ dân tạ lễ


Khi Phương Nhã Nhu muốn thương lượng lại một chút xem có thể đổi cách rơi xuống được không, Lâm Phi đã ôm chặt lấy cô!

-GET - READY?! JUMP

A

Sau khi rơi vào không khí Phựơng Nhã Nhu cảm thấy thân thể mình, bắt đầu biến thành vật thể không trọng lượng tăng tốc, bắt đầu rơi xuống một cách nhanh chóng trong gió mạnh.

Cô nhìn lên, máy bay mang họ đến đây, đã nhanh chóng bay đi, bay xa, nhỏ đi... Sau ba giây, cô mới ý thức được, mình thật sự đã nhảy xuống?

Theo bản năng cô kêu lên một tiếng thét kinh hoảng:

-|]Nhanh mở dù đi! Nhanh...mở.

Không khí làm cho cô nói chuyện cũng khó, mà Lâm Phi ôm ở sau lưng cô, thì lại cười ha ha, rất hưởng thụ giờ khắc kích thích này.

Ngay lúc Phương Nhã Nhu luống cuống tay chân, lúc muốn tự kéo móc dù của mình, Lâm Phi đã giúp cô kéo dù ra rồi!

Một đoàn dù màu sắc rực rỡ trên không trung, tùy theo độ mở dù của người điều khiển, sau khi có đủ luông gió, hai thân thể hơi bay lên, tôc độ từ nhanh biến thành chậm.

Phương Nhã Nhu cũng không dám mở mắt, cảm nhận được tốc độ rơi của mình rõ ràng không nhanh nữa, cô mới nhận ra “nguy hiểm” đã không còn, nhưng chân tay cũng không dám lộn xộn, toàn thân cứng ngăc, bĩu môi, biểu tình muốn khóc, thật sự khiến cô sợ không nhẹ.

Đang lúc cô không biết làm thế nào mới được, bỗng nhiên bờ môi có chút lạnh, dám vào môi cô, sau đó, đầu lưỡi nóng như lửa mở cánh mới của cô, nhiệt tình hôn cô.

Lúc này Phương Nhã Nhu bồng nhiên bùng tỉnh, mở hai mắt ra, ngơ ngác nhìn Lâm Phi ôm chặt lấy mình. "

Lâm Phi thấy cô mở mắt ra, cũng dừng hôn, hô to:

-|]Nhìn xuống dưới

Sự hoảng loạn trong lòng hình như bị nụ hôn nồng nhiệt trên cao làm cho bình tỉnh lại, Phương Nhã Nhu theo bản năng nhìn xuống, trong lúc nhất thời, ánh mắt liền trở nên mê ly.

Màu xanh bất tận, giống như một bức tranh sơn dầu vô tận, vì sự tồn tại của lượng lớn san hô, không ít vùng biên hiện ra màu chàm, đỏ tía cùng nhiều sắc thái kỳ diệu khác.

Nơi gần nhất phía dưới thì có ba bốn đảo nhỏ, bị bãi cát trắng vây quanh, trung tâm, là rừng cây nhiệt đới rậm rạp, khiến cho biên cả tỉnh mình nhưng màu xanh sự sông bừng bừng.

Sóng biển vỗ về đá ngầm, xoáy lên từng trận sóng biển trắng. Trái đất chưa bao giờ rộng lớn như bây giờ, hết thảy đều mênh mông kỳ ảo.

Nhưng cũng chưa từng nhỏ bé như vậy, dường như hết thảy đều bị cô thu hết vào tầm mắt.

Cuối cùng Phương Nhã Nhu cũng hiểu được nguyên nhân Lâm Phi đưa cô đến đây nhảy dù, nếu như không phải rơi xuống bằng cách này, không ở trong sự mạo hiểm kích thích như vậy, cô sẽ không cách nào cảm nhận được rõ ràng, sự tuyệt vời của thiên nhiên!

Chỉ trong một phút, lại làm cho cô chìm sâu vào trong đó, khó có thể tự kiềm chế, muốn đem cảnh đẹp khó gặp này khắc sâu vào trong đầu.

Cô suy nghĩ, nên tha thứ cho quyết định lồ mãng của người con trai này, dù sao mạo hiểm lúc này cũng có chổ đáng giá...

Mãi đến lúc sắp đáp xuống, thấy càng ngày càng gần màu xanh của nước biển, Phương Nhã Nhu lại nhận ra một vấn đề!

-[]Chúng...chúng ta đáp xuống ở đâu!?

Phương Nhã Nhu quay đầu hỏi người con trai sau lưng mình.

Lâm Phi cười hì hì:

-Ở đây rộng như vậy, cũng sẽ không đụng vào em, đền đâu tính đền đó!

-Nhưng chúng ta sắp rơi xuống biển rồi!!

-Anh biết!

Lâm Phi thờ ơ nói:

-Rơi xuống biển, anh sẽ công em bơi vào bờ!

Вơi. Bơi!?

Phương Nhã Nhu choáng váng, vừa mới muốn nói tha thứ cho hắn, lại triệt để không có hứng thú nói thêm gì nữa.

Mặc kệ cô có tình nguyện hay không, lực hút của trái đất không đợi người, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt, hai người đã “Ùm” rơi xuống dưới biển!

Lâm Phi lập tức xé nát dù, tránh để hai người bị nhốt phía dưới, sau đó cõng Phương Nhã Nhu trên lưng, bắt đầu bơi về phía hòn đảo không tên ở gần.

Phương Nhã Nhu không dám tưởng tượng, dưới dòng nước biển chảy ciểt không ngừng như vậy, nếu là người bình thường, tuyệt đối không dễ dàng công một người mà bơi nhanh như vậy, nhưng hiển nhiên thể lực Lâm Phi khác xa sự hiểu biết của con người, công cô bơi ếch tốc độ nhanh, tưởng chừng như nhẹ nhàng ngồi trên một chiếc kayak nhỏ.

May mà là khu vực nhiệt đới cận xích đạo, hơn nữa nam bán cầu, nước biển cũng không lạnh, nhiệt độ cũng có chút thoải mái dê chịu, toàn thân Phương Nhã Nhu ướt đẫm, cũng không cảm thấy khó chịu.

Với tốc độ cùng thể lực của Lâm Phi, bơi tới bên bờ, cũng tốn gần 10 phút, khi lên đến bờ cát, Phương Nhã Nhu gạt bỏ tảo biển trên người hắn, vẻ mặt buồn bực hỏi:

-Đây là đâu, sao em không thấy khách sạn, quần áo đều ướt anh xem anh đi, hại em không mang theo hành lý.

-|]Khách sạn?

Lâm Phi hỏi thăng:

-Ở đây không có khách sạn.

-Không có...không có khách sạn Phương Nhã Nhu nhìn chung quanh nhưng lại không thấy dấu hiệu có người ở, không khỏi có chút dự cảm xấu.

Quả nhiên, Lâm Phi nói ra một sự thực khiến cô gần như nổi điên.

-Đây là đảo hoang, không tên, ở đâu ra nhà dân, ở đây chỉ có hai chúng ta thôi!

Lâm Phi cười ha ha.

Phương Nhã Nhu vừa mới táo kính bảo hộ xuống,

“Lạch cạch” đánh rơi trên cát, ngây ra như phỗng mà nhìn người đàn ông không tim không phổi đang cười, hận không thể xông lên liều mạng với hắn!

-Anh dẫn em đến đảo hoang làm gì!?

Phương Nhã Nhu giận đến mức giậm chân.

Lâm Phi khoát khoát tay, thản nhiên nói:

-|]Đừng gấp, đừng gấp, cũng không phải không trở về, chỉ là tạm thời ở đây một ngày một đêm, mai anh dẫn em đến quần đảo khác gân đây, ở đó có bạn của anh.

Phương Nhã Nhu nhẹ nhàng thở ra, vẻ mặt buồn bực nói:

-|]Sớm nói mà, trực tiếp đến nơi của bạn anh là được rồi, tới nơi hoang vu không người ở qua đêm, có ý gì đây?

Lâm Phi chi chỉ dưới chân, vừa chỉ ra hai hòn đảo nhỏ bên cạnh

-|]Đương nhiên muốn dẫn em đến nhà của chúng ta.

-|]Nhà... nhà của chúng ta? Phương Nhã Nhu nháy mắt mấy cái, có chút mơ hồ.

Lâm Phi gật đầu, tùy tiện cầm lấy một ít đồ ăn nhạt kẹp trong quần áo, nhai kỹ thịt sò, mắt nhìn đảo nhỏ phía trước, nói:

-[]Lúc anh làm giám đốc khách sạn, có một lần vì phòng thí nghiệm cần nguyên liệu, đã xung đột với một nhóm hạm đội của Mỹ.

-Lần đó anh mang theo một nhóm bạn, tranh cãi với nước Mỹ, vì cuộc đụng độ ở Thái Bình Dương, rơi vào nơi không biết. Sau này mới biết, bọn anh gặp phải nhóm quân Mỹ kia, định khai chiến với thổ dân vùng này, ý đồ cướp đoạt vài hòn đào nơi này, đền mở rộng căn cứ của bọn chúng. Cách làm của bọn anh, vô tình giúp thổ dân nơi đây, cho nên, thủ lĩnh của họ đã thành bạn tốt của anh, còn tặng anh ba hòn đảo không người cách nơi đó rất xa. Anh cũng không rảnh tới đây ổn định cuộc sống, chẳng qua lúc cần giải sầu và suy nghĩ vài vấn đề, thỉnh thoảng sẽ tới đây ở vài ngày... Anh dự định, đợi sau này, làm mấy gian nhà gỗ ở đây, để đây trở thành nhà của chúng ta, em cảm thấy thế nào?

Phương Nhã Nhu xấu hổ tim đập nhanh nhìn ngườ con trai, tuy Lâm Phi không nói gì đặc biệt rõ ràng, nhưng xây dựng “nhà” của bọn họ, cái này đã nói rõ rất nhiều thứ.

-Em.em không thèm ở nơi này với anh, xung quanh đây đều là nước biển, nước ngọt cũng là vấn đề, hơn nữa khăeng định có rất nhiều muỗi, không chừng còn có bão...

Phương Nhã Nhu giả bộ ghét bỏ nói.

Lâm Phi lại rất chân thành nghĩ, hình như cô nói cũng có lý:

-|]Em vừa nói như vậy, hình như xác thực không phải đơn giản...nếu rảnh chúng ta tự lên kế hoạch, xây một ngôi nhà thật hoành tráng.

Phương Nhã Nhu không muốn tiếp tục câu chuyện làm cô xấu hổ này, chuyển chủ đề:

-Anh nói đây là thổ dân ở đây tặng? Vì sao một đám thổ dâm, cân quân đội Mỹ cố ý tới tác chiến? Hơn nữa bọn họ không thuộc sở hữu của quốc gia nào sao?

Lâm Phi cười thần bí:

-Đợi ngày mai chúng ta qua đó, trên đường anh sẽ nói với em, đám thổ dân đó không phải là thổ dân bình thường... bây giờ nha, chúng ta trước cởi quần áo đã.

Nghe Lâm Phi nói phải cởi quần áo xong, sau khhi Phương Nhã Nhu sững sờ, xoắn xuýt cắn đôi môi đỏ mọng, xinh đẹp thẹn thùng nói:

- Có thể...không ở đây được hay không...tuy không có người khác, nhưng....

Lâm Phi nhìn biểu tình của cô, đã biết rõ nàng nghĩ sang chuyện khác, cố nén ý cười, nói:

-Nhu Nhu thân yêu, em đang nghĩ gì đây? Anh là cảm thấy ở đây tràn ngập ánh nắng, đi vào rừng, quần áo làm sao khô được?
-A? Là...là như vậy.

Phương Nhã Nhu lập tức hận không thể lập tức chui xuống cát, ông trời ơi, sao mình có thể trì độn như vậy!?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 3 lượt.

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhất chẳng hạn như lo hang, ken re ngay xuan rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status