Vợ boss là công chúa

Chương 1161: Trở lại quãng thời gian tươi đẹp nhất

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm Nhưng Nhạc Phong lại giống như kẻ ngốc, ngồi lại trong xe, nửa người dần dần bị chìm vào trong nước

Những người đi đường nhìn xem đều thét gọi anh nhanh xuống xe

Nhưng dường như anh ta không hề nghe thấy mà cứ ngây người ngồi trong xe

Hai mắt trống rỗng, nhìn chằm chằm về phía trước để chờ cảnh sát giao thông tới đưa ra

Chuyện của Nhạc Phong nhìn như đã khôi phục lại bình thường, nhưng chỉ có anh ta biết bản thân mình có bình thường hay không

Nhạc Nhu đã đổi bác sĩ điều trị, lúc đầu cô rất bài xích, nhưng khi quen dần đã đỡ hơn nhiều

Tuy không phát bệnh nữa nhưng tình trạng bệnh của cô lại xấu hơn

Ký ức2của cô đã quay lại độ tuổi mà cô có quãng thời gian tốt đẹp nhất, giống như cô đã tự nhốt mình trong tù vậy

Cô chỉ nhớ tới quãng thời gian tươi đẹp nhất mình có với Hắc Long vào lúc cô còn chưa thành niên.

Cô không nhận ra những người ở hiện tại, Nhạc Phong đã nói với cô rất nhiều lần rằng mình là anh trai của cô thì Nhạc Nhu mới nhớ được

Bề ngoài Nhạc Nhu gần giống như người bình thường, có thể tự mình ra ngoài mua đồ và giao tiếp đơn giản với người khác, nhưng cô không chịu được các loại ánh sáng chói mắt, tiếng động chói tai từ bên ngoài, nếu không sẽ phát bệnh.

Nhạc Phong9không thể làm gì khác nên đành lừa Nhạc Nhu rằng đại vương tử Hắc Long đang có chuyện phải làm, chờ một khoảng thời gian nữa sẽ đón cô trở lại.

Nhạc Nhu vẫn kéo dài tình trạng này cho đến tận Tết, mà càng ngày càng nghiêm trọng.

Bởi vì vào dịp Tết, đâu đâu cũng bắn pháo hoa, Nhạc Nhu bị dọa sợ tới mức thần trí không rõ, chạy trốn khắp nơi

Ngay trước Tết vài ngày, anh em Nhạc Phong đã nhận được lời mời của tổng thống đến nhà cũ nhà họ Lục, phủ tổng thống, để đón Tết

Năm trước bọn họ đã đón Tết ở phủ tổng thống nên năm nay đi qua đó đón Tết là chuyện bình thường

Chỉ là bệnh6của Nhạc Nhu đến giờ vẫn chưa đỡ nên Nhạc Phong không muốn đưa cô ấy đến đó

Lại thêm, vào dịp Tết ở đâu cũng bắn pháo hoa, đốt pháo nổ Nhạc Nhu mà bị kích thích thì sẽ chạy loạn khắp nơi

Thế nên Nhạc Phong dã từ chối.

Ai ngờ, anh ta mới từ chối thì hôm sau Lục Minh đã gọi điện thoại, sau đó Cảnh Y Nhân cũng gọi cho anh ta để giúp giải quyết vấn đề, nghĩ cách để tránh cho Nhạc Nhu bị kích thích

Thậm chí bọn họ còn hứa hẹn, trong phủ tổng thống sẽ không có pháo hoa hay pháo nổ.

Chỗ nào không có pháo hoa hay đốt pháo nổ thì Nhạc Phong còn tin, nhưng năm nào phủ0tổng thống lại không chiêng trống, pháo hoa pháo nổ ầm ĩ chứ

Nhạc Phong cứ cảm thấy có chuyện gì đó là lạ nhưng bất đắc dĩ, vì Cảnh Y Nhân quá nhiệt tình nên anh ta cũng không đành lòng từ chối, chỉ có thể đồng ý

Kết quả, ngày Tết hôm đó đã xảy ra chuyện

Nhạc Phong vừa đến phủ tổng thống đã thấy có chút kỳ quái

Cuối năm, tổng thống và phu nhân tổng thống đều không có mặt mà chỉ có đám vãn bối bọn họ và mấy người họ hàng cùng thế hệ của nhà họ Lục, ngoài sân thì có thêm đám quân nhân thủ vệ nghiêm ngặt nữa

Lục Minh nói tổng thống và phu nhân tổng thống phải tham gia7đêm tiệc Tết nên Nhạc Phong cũng không để ý lắm

Chỉ là khi dùng bữa xong, Nhạc Phong mới phát hiện mình đã bị lừa

Anh ta đã rơi vào bẫy của Cảnh Y Nhân và Lục Minh

Nhạc Nhu bị mất tích, không thấy đầu nữa! Chuyện ngày hôm đó là như thế này.

Lúc Nhạc Phong lái xe tới phủ tổng thống đã là ba giờ chiều

Khí trời vô cùng âm u, nhưng bông hoa tuyết bay bay rồi nhẹ nhàng rơi xuống, phủ khắp bầu trời trên phủ tổng thống

Trên mái hiên, đỉnh mái ngói cong cong có không ít tuyết trắng

Những đóa hoa mai vàng nho nhỏ trong vườn đã nở rộ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 1367 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Vì vậy mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua dao va kiem, su khac nhau nvarchar học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status