Vô Củ

Chương 77: Lửa xém lông mày



Tang lễ tiên Vương phi thường long trọng. Tân Vương Hồ Tề vốn là người yêu thích hoa lệ, hơn nữa hắn mới vừa đăng cơ, nhất định phải làm dáng. Cho nên tang lễ liền đặc biệt long trọng, hết thảy đặc sứ chư hầu chỉnh tề đứng nghiêm trong tang lễ.

Nghi thức đám tang bắt đầu từ sáng sớm, cho tới tận đêm mới kết thúc.

Sau khi kết thúc, tân Vương Hồ Tề đã không thể chờ đợi được nữa, tuyên bố mọi người vất vả, đều có công lao lớn, mời các vị đặc sứ đến dự đám tang đi đại điện Lộ Tẩm cung dự tiệc.

Ngô Củ cực khổ một ngày. Bất quá trò hay giờ mới bắt đầu, cho nên đặc biệt có tinh thần, cũng không cảm thấy quá mệt mỏi.

Ngô Củ theo Tề Hầu đi tới Lộ Tẩm cung. Bên trong đã đầy người nhốn nháo. Mọi người nhanh chóng ngồi vào vị trí. Qui cách chỗ ngồi cơ bản không thay đổi. Vị trí đặc sứ Tống quốc vẫn là trống. Thời điểm chuẩn bị chỗ, tự nhân cũng không dám bỏ đi.

Mọi người vào chỗ ngồi, rất nhanh Thiên tử Hồ Tề liền nâng chén chúc rượu, tuyên bố khai tiệc. Bởi vì đã giải quyết một chuyện quan trọng, bắt đầu từ hôm nay Hồ Tề danh chính ngôn thuận là Thiên tử. Hơn nữa Hồ Tề cũng thuận lợi giải quyết Vương tử Đồi, cho nên tâm tình đặc biệt tốt đẹp.

Hồ Tề hướng chư vị đặc sứ chúc rượu, cũng cố ý nhìn Tề Hầu cười nói:

"Tề Công cùng Công tử đường xa đến, Quả nhân kính hai vị một ly."

Hồ Tề đơn độc hướng Tề Hầu cùng Công tử Củ chúc rượu, đặc sứ những quốc gia khác nhìn không thoải mái, thế nhưng cũng không có biện pháp gì. Kỳ thực Hồ Tề là vì lấy lòng Tề Hầu, dù sao nhược điểm hắn và Diêu cơ tư thông còn trong tay Tề Hầu.

Tề Hầu khẽ mỉm cười, nói:

"Tiểu Bạch cũng kính bệ hạ, tứ hải thái bình, vận nước hưng thịnh."

Hồ Tề vừa nghe, liền cười lớn nói:

"Nhận Tề Công chúc lành!"

Tề Hầu đem rượu trong ly uống cạn, lập tức nói:

"Thiên tử, tuy rằng chúc rượu nói là nói như vậy. Thế nhưng theo Tiểu Bạch thấy hiện nay thiên hạ thực không phải thái bình như vậy."

Mọi người nghe Tề Hầu nói, lập tức quay đầu nhìn sang. Vừa nghe phần mở màn, tự nhiên biết Tề Hầu còn có lời sau HunhHn786.

Ngô Củ là yên lặng cúi đầu, hai vai có chút khẽ run. Cũng không phải bởi vì kích động căng thẳng, mà là bởi vì Tề Hầu xưng tên Tiểu Bạch. Cái tên đáng yêu phối hợp gương mặt lạnh lẽo cứng rắn, Ngô Củ cảm thấy mình khó nhịn cười.

Quả nhiên Tề Hầu có lời sau. Hắn đã muốn làm cái gì, không có chuyện không làm được, chỉ là cần chờ thời cơ thúc đẩy. Bây giờ Tề Hầu lại muốn đưa ra việc đại diện Thiên tử ở hội chư hầu. Bất quá hắn không có nói thẳng, mà là nói:

"Đặc sứ các nước hôm nay tụ hội một chỗ chính là vì chuyện lớn trong thiên hạ. Vậy mà có vài quốc gia lén lút, thậm chí chỉ ở bề ngoài cũng không tôn trọng Thiên tử, thực sự đáng trách."

Hồ Tề vừa nghe, phụ họa:

"Đúng là như thế. Theo góc nhìn của Tề Công thì phải làm sao?"

Tề Hầu nhàn nhạt nói:

"Tiểu Bạch cả gan trái lo phải nghĩ, phải thực hành chủ trương "Tôn Vương Nhương Di"."

Tôn Vương Nhương Di hay còn gọi là Tôn Hoàng Nhương Di, ý nghĩa là suy tôn vua đuổi mọi rợ. Đây là tư tưởng chính trị sớm nhất do Tề Hoàn Công đề ra. Nhưng người phổ biến Tôn Vương Nhương Di lên đến đỉnh cao lại là một người tiếng tăm lừng lẫy khác trong lịch sử, Hán Vũ Đế triều Tây Hán.

Tề Hầu nhắc Tôn Vương Nhương Di, người oán hận nhất chính là Công tử Đàm quốc. Đàm quốc mặc dù chỉ là một quốc gia Tử tước, thế nhưng không ai dám chỉ ba dạy bốn. Nguyên nhân Đàm Tử là người đầu tiên đưa ra chủ trương "Tôn Vương đè xuống Bá", vẫn luôn được dùng cho tới nay.

Tôn Vương đè xuống Bá cùng Tôn Vương Nhương Di chính là hai khái niệm bất đồng.

Đàm Tử đưa ra khái niệm là chèn ép mạnh mẽ các nước chư hầu. Không thể để cho bọn họ vượt qua Chu Thiên tử. Lúc đó bởi vì các chư hầu khác họ Cơ quật khởi, khiến Chu Bình Vương ý thức được phải nạp chủ trương Tôn Vương đè xuống Bá.

Mà Tề Hầu đề xuất ra Tôn Vương Nhương Di thì lại khác. Tuy rằng đều là Tôn Vương, thế nhưng mấu chốt ở phía sau. Di là chỉ người Di, cũng chính là người ngoại tộc Chu Triều, đương nhiên là người Địch phía bắc, người Nhung phía tây, người Sở phía nam, còn có người Di phía đông. Tất cả đều là người ngoại tộc, bị Tề Hầu gọi chung là Nhương Di.

Một cái chủ trương đối nội áp chế, một cái lại chủ yếu đối ngoại áp chế. Kỳ thực Tề Hầu là muốn phát triển quốc gia bá chủ, hơn nữa danh chính ngôn thuận phát triển độc lập. Điểm này không thể nghi ngờ, bất quá nghe cực kỳ êm tai.

Hồ Tề cũng ý thức được điểm này. Dù sao bây giờ đã không giống ngày xưa, các quốc gia nhanh chóng quật khởi. Lại nói Tôn Vương đè xuống Bá đã biến thành lời nói suông, làm sao ức chế, cũng không cách nào áp chế cục diện, ngược lại sẽ càng căng thẳng, cuối cùng toàn diện hỏng mất.

Hồ Tề bắt đầu suy nghĩ lời Tề Hầu nói. Tề Hầu còn nói:

"Tống Công thân là quốc gia Công tước Chu Triều, tiên Vương băng hà không dự nghi thức đám tang, đối với Thiên tử cực kỳ thất lễ. Đó chính là không Tôn Vương. Nhung phía tây, phía bắc là Địch, mặt nam có Sở, đông có Di. Chu Triều là trung tâm bị vây hoàn toàn, nguy cơ tứ phía ngày càng gấp gáp. Phải Nhương Di, không nên tự giết lẫn nhau. Thiên tử xin nghĩ lại. Bây giờ Tôn Vương Nhương Di như lửa xém lông mày. Tiểu Bạch chờ lệnh, nguyện đại diện Thiên tử tổ chức hội minh, thỉnh chư vị quốc quân cùng thương thảo đại kế Tôn Vương mà Nhương Di, cùng bảo vệ tôn nghiêm Chu Triều."

Ngô Củ cúi đầu, nhàn nhạt nghĩ.

Tài ăn nói của Tề Hầu thật đúng là giỏi. Nếu hắn ở hiện đại, với gương mặt anh tuấn cộng tài ăn nói này, bán bảo hiểm khẳng định có thể làm giàu!

Tề Hầu nói đạo lý một trận, nói đến sục sôi chí khí. Tề quốc mạnh mẽ, Tề Hầu cũng làm nền tác phong của chính mình như tử sĩ siết cổ tay, Hồ Tề lại có nhược điểm trong tay Tề Hầu, có thể nói là ba thứ kết hợp.

Hồ Tề cũng không muốn để Tề Hầu đại diện Thiên tử, nhưng Tề Hầu lại nhiều lần đề xuất ra, lần này lại là ngay trước mặt mọi người. Nếu hắn không đáp ứng, chẳng phải là không cho Tề Hầu mặt mũi, cho hắn lúng túng?

Hồ Tề không có lập tức nói chuyện, chờ người khác phản bác.

Lỗ quốc cũng là quốc gia mạnh mẽ, trước đó còn bị Tề Hầu tước mặt mũi, còn phải cắt đất bồi tội. Bây giờ Hồ Tề muốn Khánh Phủ dẫn đầu phản đối. Nhưng Khánh Phủ trái lại không hiểu được ý Hồ Tề, không dám mở lời phản đối.

Bên cạnh Vệ quốc cũng là quốc gia mạnh. Mặc dù chỉ là Hầu tước, thế nhưng địa vị không thể khinh thường, đặc biệt còn họ Cơ. Nhưng Công tử Ngoan tính cách nhu nhược, một tiếng cũng không dám nói.

Hai quốc gia này không nói lời nào, người Trịnh quốc phái tới lại muốn nịnh bợ Tề Hầu, cho nên cũng không nói.

Đặc sứ Trần quốc quay đầu nhìn thái độ Tề Hầu cùng Công tử Củ.

Ngô Củ vừa vặn ngẩng đầu lên, liền cho đặc sứ Trần quốc chút thân thiết, còn nở nụ cười.

Đặc sứ Trần quốc suýt nữa bị nụ cười kia làm hoa mắt, lập tức hiểu ý, lập tức chắp tay nói:

"Trần quốc cảm thấy tốt. Tôn Vương Nhương Di có thể thực hiện được. Trần quốc nguyện đến hội minh, cùng thương thảo đại kế Tôn Vương!"

Đặc sứ Trần quốc vừa nói chuyện, đặc sứ Trịnh quốc lập tức cũng không cam lòng lạc hậu, nói:

"Trịnh quốc cũng cảm thấy tốt. Tôn Vương Nhương Di như lửa xém lông mày!"

Hai quốc gia vừa nói chuyện, những quốc gia khác nhanh chóng hô "Tôn Vương Nhương Di". Trong lúc nhất thời âm thanh trong Lộ Tẩm cung xốc lên đỉnh.

Sắc mặt Hồ Tề không dễ nhìn. Thế nhưng mọi người đã hô to, đường lui đều bị phá hỏng, hắn không thể làm gì khác hơn là kiên trì nói:

"Nếu như vậy... đại kế Tôn Vương Nhương Di liền làm phiền Tề Công."

Tề Hầu nở nụ cười, tay áo bào màu đen giương ra, vóc người cao to, lưng thẳng, làm một tư thế cung kính hành lễ, nói:

"Xin nghe lệnh Thiên tử."

Lần này hay rồi, Hồ Tề niềm vui gì cũng không có. Công tử Ngoan Vệ quốc tuy rằng vừa nãy cũng đồng thời nói Tôn Vương Nhương Di, thế nhưng trên đầu đổ mồ hôi lạnh.

Tề Hầu đại diện Thiên tử, còn có thể cho mình đường sống sao?

Hắn nghĩ như thế, liền vội vàng nói:

"Thiên tử, Ngoan hôm nay có mang đến một trò vui, vũ trợ hứng cho Thiên tử cùng các vị đặc sứ."

Hồ Tề không có tâm tình gì, chỉ là khoát tay áo một cái. Công tử Ngoan nhanh chóng lệnh người đem Lương Ngũ tới.

Trong lúc mọi người kinh ngạc hút không khí, Lương Ngũ uyển chuyển đi vào.

Mà vì sao quần thần hút không khí?

Chỉ vì Lương Ngũ kia ngày đông, còn rơi tuyết, lại chỉ mặc một bộ xiêm y màu hồng nhạt trong suốt mỏng manh. Bộ này giống y hệt bộ Thiếu Vệ cơ đã mặt trước đó, khi bọn họ đến Vệ quốc.

Lương Ngũ lắc lư thướt tha di chuyển, chân như đạp lên hoa sen. Từ bên ngoài đi vào liền nhìn thấy Chu Thiên tử một mặt mê say nhìn mình, hắn trực trực tiếp bước lên vũ đài. Tiếng sáo trúc vang lên, bài múa bắt đầu. Những cái xoay vòng đến vô cùng tiêu hồn.

Ngô Củ nhìn Lương Ngũ mặc bộ xiêm y kia mà đôi mắt đau, nhíu mày, nhanh chóng đứng dậy.

Hôm qua Ngô Củ liền biết Lương Ngũ muốn làm trò gì. Chốc nữa nhất định có người ở bên ngoài mang bươm bướm vào, sau đó hắn sẽ làm bộ mùi thơm cơ thể có thể hấp dẫn bươm bướm. Nếu Lộ Tẩm cung ấm áp, bươm bướm không chết cũng liền xong, nếu chết rồi còn có thể nói là bươm bướm vì khuynh đảo.

Ngô Củ lập tức đứng lên đi ra ngoài. Sớm đã chuẩn bị, khẳng định đủ cho Lương Ngũ dùng. Đó chính là một tổ ong mật.

Ong mật ngày đông không bám người, bởi vì phải tụ tập cùng nhau sưởi ấm qua mùa đông. Thế nhưng nếu như bị kinh hãi, vẫn sẽ tấn công. Hơn nữa Lương Ngũ trên đầu có bôi không ít mật ong, ong mật tuyệt đối sẽ đuổi theo Lương Ngũ.

Ngô Củ thừa dịp không ai chú ý đi ra ngoài, nhanh chóng gọi Tử Thanh. Hắn động tác nhanh lẹ, sẽ cấp tốc đem bướm bướm đổi thành ong mật.

Vì ong mật, Tử Thanh phải đi tìm nửa ngày mới có được. Hắn nhanh chóng tráo đổi hai cái rương. Khi nhìn thấy Công tử Củ cười híp mắt, Tử Thanh không khỏi có chút tê cả da đầu.

Công tử lại muốn đùa giỡn người!

Lương Ngũ ở trên đài múa. Tiếng sáo trúc du dương kèm theo xiêm y mỏng nhẹ nhàng tung bay khi xoay tròn.

Tề Hầu đã sớm biết Công tử Củ có hành động, cũng không chút nào để ý. Nếu Công tử Củ có chủ ý, Tề Hầu liền tùy ý cho làm, cũng không có hỏi đến.

Bất quá lúc này nhìn gương mặt Lương Ngũ nghiêng nghiêng, hắn thật sự cảm giác có mấy phần tương tự Công tử Củ. Không nhìn rõ, hơn nữa hiệu quả ánh sáng lại có chút chập chờn cho cảm giác mơ hồ.

Tề Hầu xem không khỏi sững sờ, không tự chủ tưởng tượng đến Công tử Củ mặc vào xiêm y này, dáng dấp sẽ...

Công tử Củ da dẻ trắng, vóc người cao gầy, tuy rằng ốm thế nhưng cũng không phải da bọc xương. Cả người thoạt nhìn có một loại khí chất xuất trần khó có thể dùng lời diễn tả được. Hơn nữa ngày thường nhẹ như mây gió, nếu mặc vào xiêm y này tất nhiên không có phong trần như Lương Ngũ, mà là khiến lòng người ngứa không nói ra được.

Tề Hầu đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên lại cảm thấy không có khả năng lắm.

Công tử Củ thoạt nhìn dịu ngoan, nhưng thật ra là "đại trượng phu" vừa tàn nhẫn vừa thâm độc. Tính tình đó làm sao có khả năng mặc xiêm y này?

Ngô Củ đổi xong ong mật, lúc này mới ung dung từ bên ngoài đi vào. Kết quả vừa đi vào liền nhìn thấy Tề Hầu "thất thần" giống như bị Lương Ngũ hút hồn vía.

Một chốc hắn híp mắt. Trong con ngươi lộ ra "cầm thú", giống như sói đói hận không thể xông lên xé xiêm y ăn thịt người. Một chốc hắn liền lắc đầu thở dài. Tuy rằng thở dài bất đắc dĩ, thế nhưng khóe miệng cong lên, dường như sủng nịch đến cực điểm.

Ngô Củ xem mà nổi da gà, ốc át đều rớt xuống độp độp. Mí mắt Ngô Củ giật lên, ngồi trở lại chỗ ngồi, nhẹ giọng nói:

"Lương Ngũ... còn chưa có đem Thiên tử mê đảo, đã đem Quân thượng mê choáng?"

Tề Hầu nghe mà sững sờ, nghiêng đầu nhìn. Hắn nhẹ nhàng nở nụ cười, đến gần lỗ tai Ngô Củ nói.

"Nhị ca hiểu lầm. Cô là nhìn gò má Lương Ngũ, thấy thật có mấy phần giống Nhị ca."

Tề Hầu thẳng thắn, nhưng mà Ngô Củ không nhìn ra.

Lương Ngũ một thân xiêm y mỏng manh trong suốt, ở trước mặt mọi người quần ma loạn vũ, có chỗ nào giống mình?

Vì vậy Ngô Củ nghiêng đầu kỳ quái liếc mắt nhìn Tề Hầu.

Vừa lúc đó, Lương Ngũ đã bước xuống vũ đài, bắt đầu xoay tròn xuyên qua mấy chỗ ngồi.

Mới vừa mất đi ái thiếp Diêu cơ cùng tự nhân xinh đẹp, Hồ Tề xem đến tròng mắt sắp rớt xuống. Hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm phía dưới lụa mỏng, quả thực không thể tự kiềm chế. Nếu như không phải có các đặc sứ ở đây, Hồ Tề khẳng định đã ôm lấy người. Bất quá bây giờ các đặc sứ đều tại đây, Hồ Tề tất nhiên không thể thất thố như thế, không thể làm gì khác hơn là ho khan một tiếng.

Hắn nhìn quanh bốn phía một cái, phát hiện kỳ thực hơn một nửa đặc sứ đều trợn mắt lên nhìn thẳng tắp, một nửa còn lại thì biểu thị xem thường.

Thời kỳ Xuân Thu nam phong thịnh hành, bởi vì không ít quốc quân thích nam sắc. Cái thời đại này quý tộc tranh nhau noi theo quốc quân. Quý tộc là tấm gương cho rất nhiều thân hào noi theo. E sợ mình lạc hậu, nói trắng ra là nam phong như trào lưu. Tuy rằng cũng không chính thống, thế nhưng cũng đều có thể hiểu được.

Lương Ngũ xác thực xinh đẹp, bởi vì tuổi tác còn nhỏ, quả thực chính là khó phân nam nữ, thiếu chút khiến người ở chỗ này mù mắt.

Lương Ngũ trong bữa tiệc xuyên qua một trận, thấy được Tề Hầu, còn cố ý đến. Hắn giơ chân lên để Tề Hầu nhìn thấy địa phương trống trải.

Ngô Củ là người có thói ưa sạch sẽ. Ngoại trừ đơn thuần có thói sạch sẽ trình độ cao, còn ưa sạch sẽ ở phương diện khác. Đang an vị bên cạnh Tề Hầu, Ngô Củ vừa nhìn thấy Lương Ngũ cố ý lộ liễu, trong nháy mắt nổi da gà cùng cảm giác buồn nôn liền xông tới. Ngô Củ đột nhiên nghiêng đầu che miệng muốn phun.

Tề Hầu sợ hết hồn, nhanh chóng đỡ lấy Ngô Củ nói:

"Nhị ca, làm sao vậy?"

Cuống họng Ngô Củ có chút co giật nói không được. Đã lâu chưa lĩnh hội qua loại cảm giác buồn nôn thế này, Ngô Củ liền vội vàng đứng dậy, e sợ mình phun tại yến tiệc.

Tề Hầu hoảng sợ vội vã đi đỡ Ngô Cũ, xin lỗi Thiên tử.

Hồ Tề còn quan tâm nói:

"Sợ là đã say, nhanh gọi tự nhân bưng chút canh giải rượu đến."

Tề Hầu sau khi tạ ơn, đỡ Ngô Củ đi nhanh ra khỏi đại điện.

Thời điểm bọn họ đi ra ngoài, Ngô Củ liền thấy có người nhấc rương gỗ đi vào đại điện, thoạt nhìn là muốn thả "bươm bướm".

Ngô Củ nghĩ thầm.

Mình mắc ói rất đúng thời điểm. Nếu ở lại trong đại điện, không chừng cũng bị đầy đầu sưng phù. Bây giờ vừa vặn lui ra ngoài, chờ một lát nháo loạn xong lại đi vào!

Tề Hầu đỡ Ngô Củ ra bên ngoài hóng mát một chút. Cổ họng Ngô Củ cũng khá hơn nhiều.

Sau một lúc, trong đại điện đột nhiên truyền ra âm thanh la hét.

"A a a a a!!! Cứu mạng a..."

Tiếng quát tháo, sau đó loạn thành một đống.

"Loảng xoảng, loảng xoảng"

Âm thanh ngã đổ chỗ nào cũng có, cũng không biết có chuyện gì xảy ra.

Ngô Củ mỉm cười.

Tề Hầu mặc dù không biết có chuyện gì xảy ra, thế nhưng nhìn nụ cười kia, không khỏi cũng bật cười, nói:

"Đây là biện pháp của Nhị ca?"

Ngô Củ chỉ là nhướng mày.

Hai người đi ra, vừa vặn tự nhân mang theo rương đi vào. Mà cái rương này đã bị Tử Thanh đánh tráo. Rương gỗ bao bọc kín kia cũng không phải chứa bươm bướm, mà là ong mật.

Con bươm bướm không có răng, miệng quá mềm, cho dù bị xóc nảy bị chọc giận cũng không thể cắn người. Thế nhưng ong mật không giống vậy.

Ngô Củ nói với Tử Thanh, muốn có thật nhiều ong mật, càng nhiều càng tốt. Chuyện này làm khó Tử Thanh. Ngày đông, còn rơi tuyết, chạy đi đâu tìm một đống lớn ong mật. Bất quá cũng may mà là ngày đông, ong mật đều tụ tập một chỗ sưởi ấm, cho nên cũng sẽ không đốt người. Tử Thanh cẩn thận từng li từng tí lấy được một cái tổ ong mật đến, trực tiếp vứt vào trong rương.

Tự nhân cũng không biết trong rương là cái gì, chỉ là phụ trách mang rương tới. Kết quả bên trong là tổ ong mật. Bị lặp đi lặp lại sốc nẩy, khiến ong ở bên trong bị chọc giận.

Tuy nói ngày đông ong mật là sẽ không đốt người. Nhưng nếu ở nơi ấm áp, có người tập kích, ong mật sẽ phòng vệ. Đặc biệt là trên cung điện còn có chậu than, cũng không phải rất lạnh.

Lương Ngũ bước xuống vũ đài đã chuẩn bị. Hắn bắt đầu di chuyển vòng quan yến tiệc, miễn cho lúc sau mở rương sẽ tương đối đột ngột. Lúc tự nhân đem rương tới, Lương Ngũ liền cười quyến rũ, di chuyển đến bên cạnh rương, còn xoay tròn chung quanh.

Lương Ngũ làm xong công tác chuẩn bị, liền cười nhấc rương lên. Vốn bên trong rương chỉ có bươm bướm sẽ rất nhẹ, hiện tại biến thành tổ ong mật tựa hồ có điểm nặng. Bất quá Lương Ngũ cũng không có hoài nghi, nhấc rương đi tới trước mặt Hồ Tề.

Hắn cố ý mở rương trước mặt Hồ Tề, như vậy bươm bướm sẽ bay lên, lại không tán đi, vờn quanh bên cạnh hắn.

Đó chính là hình ảnh thu hút tầm mắt cỡ nào?

Lương Ngũ xa xôi nở nụ cười, dùng biểu tình mê hoặc, từng chút mở nắp rương...

"Ôi!!!"

"Ong ong ong"

Quả nhiên có thứ từ bên trong bay ra ngoài, thế nhưng cũng không phải là bươm bướm, mà là một đống lớn ong mật.

Lương Ngũ sợ đến hoa dung thất sắc, trong nháy mắt hét to.

"A a a a a!"

Hét to một tiếng, âm thanh vang vọng trong đại điện, quả thực đinh tai nhức óc. Lập tức đến Chu Thiên tử Hồ Tề cũng bắt đầu kêu to.

"Rầm! Loảng xoảng!"

Hồ Tề lui về phía sau, rồi chui xuống bàn trốn, bàn tiệc bị xô đẩy, những thứ bên trên ngã đổ. Canh thịt, rau vẩy lên người Lương Ngũ. Hắn mặc xiêm y mỏng manh, biến thành xiêm y canh thịt.

Đám ong mật rất thần kỳ, lao ra đều đuổi theo Lương Ngũ, ở trên đầu Lương Ngũ phát ra tiếng "vo ve".

Không chỉ là Hồ Tề, các đặc sứ cũng sợ hết hồn.

Bởi vì Lương Ngũ cố ý mở ra ở trước mặt Hồ Tề, cho nên cho dù trên đầu Hồ Tề không có mật ong, cũng bị không ít ong mật bu lại tấn công. Nhất thời Hồ Tề đã có hai cái nốt đỏ lớn ở trên mặt.

Hồ Tề kêu to dùng tay đánh trả. Lúc này Ngô Củ cùng Tề Hầu không ở trong điện. Chỗ gần nhất thuộc về đặc sứ Lỗ quốc Công tử Khánh Phủ.

Khánh Phủ vừa nãy xem cũng là mê li. Thời điểm Lương Ngũ xốc rương lên, Khánh Phủ còn kéo dài cổ đến xem. Kết quả trong nháy mắt hắn cũng bị đốt hai cái, đau đến hắn cũng đạp ngã bàn.

Yến tiệc dày đặc ong mật, các đặc sứ đều bị dọa sợ. Mới vừa rồi hưởng thụ phong hoa tuyết nguyệt, ai biết cảnh tượng và bầu không khí liền biến đổi, lập tức trở nên kinh khủng.

Trên đầu Lương Ngũ có mật ong, cũng không phải một vài con ong bu lại, một mảnh ong dày đặc hướng về phía hắn vây lấy. Lương Ngũ điên cuồng nhảy nhót tưng bừng, chạy tới chạy lui. Thế nhưng mọi người cũng phát hiện chỉ cần Lương Ngũ chạy tới nơi đâu, đám ong liền hướng tới nơi đó.

"Ong ong ong... Ong ong ong. "

"Cứu mạng a! Cứu ta!!"

"Đừng tới đây! Đừng tới đây..."

Lương Ngũ tới chỗ nào, đoàn người liền chạy rầm rầm tản ra, còn hô to đừng tới đây.

Gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn khiến bươm bướm phải rơi rụng sau một chút đã sưng tấy bất kham. Trong nháy mắt không nhìn ra bộ dạng vốn có.

Lương Ngũ rít gào chạy ra khỏi đại điện. Hắn lao ra đám ong mật cũng cùng bay ra.

Trốn ở dưới bàn, dùng chiếu che đầu, chỉ lộ ra cái mông, Hồ Tề lúc này mới dám chui ra, run cầm cập nhìn bên ngoài, run rẩy nói:

"Phản! Phản... Người đâu..."

Lương Ngũ lao ra khỏi đại điện. Ngô Củ cùng Tề Hầu còn ở bên ngoài, bỗng nhiên liền thấy một mảnh đen. Đừng nói là Tề Hầu sợ hết hồn, Ngô Củ cũng sợ hết hồn, kinh ngạc nói:

"Lương Ngũ này thoa rất nhiều mật ong trên đầu?"

Tề Hầu vừa nghe, cũng biết là Công tử Củ giở trò quỷ gì.

Lương Ngũ nhanh chóng hướng về phía hồ nước, hiển nhiên là muốn muốn nhảy vào trong nước.

Ngô Củ cùng Tề Hầu vừa vặn đứng ở nơi đó. Ong mật chen chúc mà đến, Tề Hầu cả kinh, nhanh chóng ôm lấy Ngô Củ, đem người đặt ở trong lòng, vội vã chạy hướng bên cạnh.

Ngô Củ cũng không kịp phản ứng, bị Tề Hầu áp vào trong ngực. Lồng ngực kia cứng rắn, còn có tiếng tim đập rất mạnh. Từng tiếng từng tiếng như nổi trống.

"A a a a!"

Lương Ngũ hô to xông đến, nào có còn vẻ đẹp hút hồn. Hắn ra sức nhảy một cái, anh dũng hy sinh nhảy vào trong nước. Kết quả chỉ nghe một tiếng va chạm thật lớn.

Vì hôm nay tuyết rơi, khí trời lạnh, mặt hồ che kín một tầng tuyết, cho nên căn bản thấy không rõ lắm. Thì ra mặt nước đã kết băng, hơn nữa tầng băng khá dày.

Lương Ngũ tưởng nhảy vào trong nước, kết quả rơi vào mặt băng cứng.

Ngô Củ sững sờ, rồi suýt nữa bật cười. Tề Hầu ôm Ngô Củ, bất đắc dĩ nói:

"Còn cười? Bướng bỉnh, suýt nữa cũng hại chính mình."

Ngô Củ không chú ý Tề Hầu, chẳng qua là cảm thấy động tác của Lương Ngũ như con ếch rơi vào băng, bộ dáng thực sự buồn cười cực kỳ.

Lương Ngũ rơi xuống mặt băng, bối rối một chút, nhanh chóng liền bò lên, hướng về chỗ khác. Thử vài lần, rốt cuộc tìm được chỗ có mặt băng tương đối mỏng, sau đó nhảy xuống.

"Ầm!!!"

Đám ong quấn ở trên đầu Lương Ngũ lúc này mới tản đi. Bất quá vẫn là bồi hồi ở trên mặt nước rất lâu mới tản đi.

Hồ Tề cùng các đặc sứ đều ở trong điện không dám ra, thế nhưng cũng víu cửa điện nhìn ra phía ngoài. Nhìn thấy ong mật tản đi, lúc này bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.

Hồ Tề trên mặt có hai cái nốt sưng lớn, quai hàm cùng cái trán sưng. Hắn nổi giận liền đá lật cái bàn, lớn tiếng quát:

"Đặc sứ Vệ quốc! Ngươi rắp tâm gì?! Là muốn hại chết Quả nhân cùng các vị đặc sứ đang ngồi ở đây sao!?"

Công tử Ngoan hoàn toàn không hề tưởng tượng đến cảnh tượng này. Làm sao bươm bươm đột nhiên liền biến thành ong mật. Sợ đến hoang mang, hắn nhanh chóng quỳ gối trước mặt Hồ Tề, nói:

"Thiên tử, xin nghe Ngoan một lời..."

Hồ Tề đã tức đến không chịu được, lúc này một cước đá vào bả vai Công tử Ngoan, nổi giận cơ hồ nhảy dựng lên, nói:

"Quả nhân nghe ngươi nói cái gì?! Cho ngươi giải thích nguỵ biện!! Lẽ nào có lí do! Lẽ nào có lí do! Kéo ra ngoài, kéo ra ngoài!"

Rất nhiều đặc sứ bị ong đốt, đặc biệt là Khánh Phủ. Bởi vì hắn ngồi gần nhất, trên mặt cũng sưng, đôi mắt sưng húp, vô cùng buồn cười.

Ngô Củ cùng Tề Hầu lúc này mới trở vào. Tề Hầu giả bộ kinh ngạc nói:

"Thiên tử, đây là thế nào?"

Hồ Tề như gặp đại nạn, liên thanh nói:

"Không muốn nhắc lại! Không muốn nhắc lại! May mà Tề Công cùng Công tử không ở trong điện. Nếu ở trong điện, cũng phải như Quả nhân đây, đặc sứ Vệ quốc thật độc rồi!"

Ngô Củ nhìn thấy trên mặt Hồ Tề và Khánh Phủ sưng húp suýt nữa bật cười. Tề Hầu thấy bả vai ai kia rung động, lén lút nhẹ nhàng đẩy một chút. Ngô Củ nhanh chóng khắc chế, ho khan một tiếng nói:

"Thiên tử, nhanh truyền y quan tới xem thôi."

Hồ Tề nói:

"Vẫn là Công tử nghĩ chu đáo. Người đâu! Truyền y quan xem cho các vị đặc sứ!"

Một buổi yến tiệc tan rã trong không vui thì thôi, còn làm cho đầy người sưng phù. Y quan nhanh chóng chạy tới. Hết thẩy y quan trong Vương cung đều đến trị liệu cho các đặc sứ bị ong đốt.

Đặc sứ Vệ quốc Công tử Ngoan bị kéo ra ngoài, còn quỳ gối ở cửa cung, thỉnh cầu bái kiến Thiên tử. Trong đại điện bận thành một đoàn, Hồ Tề nổi trận lôi đình, làm sao có khả năng chịu gặp hắn.

Lại nói Lương Ngũ nhảy nhiều lần mới thành công, mới từ trong nước vừa bò ra ngoài mệt bở hơi tai, cóng đến cả người chuột rút, kết quả là bị binh lính lập tức bắt lấy.

Lương Ngũ liên thanh nói oan uổng, có người hãm hại hắn, bị binh lính bịt miệng dẫn đi.

Các đặc sứ ở trong đại điện tiếp nhận trị liệu, Ngô Củ cùng Tề Hầu hoàn toàn không có chuyện gì, cáo từ đi trước, chuẩn bị trở về dịch quán.

Hai người ra khỏi đại điện, đi không bao xa liền thấy Công tử Ngoan quỳ trên mặt đất. Hắn còn đợi Chu Thiên tử tiếp kiến. Hai người trực tiếp đi tới, cũng không có nhìn Công tử Ngoan.

Tại cửa cung bọn họ lên xa mã. Tề Hầu lên xe trước, sau đó tự mình kéo Ngô Củ lên. Ngô Củ nắm tay Tề Hầu, vừa mới lên xe, liền nghe Tề Hầu kẽ nói.

"Ui..."

Ngô Củ không biết là bị làm sao, cúi đầu nhìn liền thấy bên trong tay áo Tề Hầu có một nốt màu đỏ, may mà không quá nặng.

Ngô Củ kinh ngạc nói:

"Quân thượng cũng bị ong đốt sao?"

Tề Hầu đem ống tay áo che lại, nói:

"Còn không phải do Nhị ca bướng bỉnh? Lương Ngũ chạy ra dẫn theo nhiều ong như vậy có thể không bị đốt sao?"

Ngô Củ có chút ngượng ngùng, đột nhiên nhớ tới khi đó Tề Hầu vội vàng đem mình ấn vào trong ngực. Ngô Củ bị ấn vào ngực hắn, căn bản không nhìn rõ bất cứ thứ gì, cũng không chú ý Tề Hầu bị ong đốt, may mắn mà không phải rất nặng.

Ngô Củ vội vàng nắm tay Tề Hầu. Điều này làm cho Tề Hầu có chút "kinh hãi đến biến sắc". Dù sao cho tới nay người này cũng không chủ động chạm vào người khác HunhHn786.

Ngô Củ nói một tiếng.

"Củ thất lễ"

Sau đó Ngô Củ cẩn thận từng li từng tí đem ống tay áo kéo lên một ít, lộ ra chỗ sưng tấy ở cổ tay.

"Ong mật đốt người sẽ lưu lại kim trong thịt, nhất định phải nhổ ra."

Nói xong, Ngô Củ cúi đầu tỉ mỉ đi tìm kim. Bất quá Tề Hầu thật may mắn, chỗ bị đốt rất ít, cũng không có kim ở bên trong thịt, sẽ không có nộc độc, chỉ là có sưng một chút, trở lại bôi thuốc là được rồi.

Tề Hầu thấy Công tử Củ cẩn thận từng li từng tí một xem cổ tay của mình, đột nhiên cảm thấy vừa ngứa vừa tê nóng. Hắn đưa tay lấy một lọn tóc của đối phương thả ở trong lòng bàn tay, vuốt ve.

Bởi vì Ngô Củ xem rất nhập tâm, căn bản không chú ý động tác nhỏ kia, cho nên Tề Hầu chơi thật lâu, tựa hồ cảm thấy chơi rất vui.

Rất nhanh liền đến trạm dịch. Ngô Củ nói Yến Nga đi tìm y quan đến phòng Tề Hầu. Khi Tề Hầu đến phòng, y quan đã ở tại đó, quỳ trên mặt đất bái kiến. Rất mau y quan đứng lên xem tay cho Tề Hầu. Cũng không có gì đáng ngại, kim cũng không ở bên trong, bôi một chút thuốc pha chế sẵn, bó lại để tránh chạm nước, lúc này y quan lui ra.

Ngô Củ thấy tay Tề Hầu được gói kỹ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, làm lễ nói:

"Đã trễ, Quân thượng nghỉ ngơi, Củ cáo lui trước."

Vào lúc này Tề Hầu lại cười nói:

"Chờ một chút."

Ngô Củ bản thân muốn quay người đi, đã nhanh chóng đứng lại, ngờ vực nhìn Tề Hầu.

Tề Hầu cười nói:

"Nhị ca xem, cổ tay Cô sưng thành như vậy. Lại là tay phải. Tay trái cũng không thuận. Bên cạnh cũng không có người hầu hạ vừa ý. Hiện tại Cô muốn tắm rửa thì làm sao?"

Ngô Củ nghe, cảm thấy thật là có lý. Thế nhưng ai bảo người hầu bên cạnh hắn đều là mật thám chứ? Xác thực không có người vừa ý là phải. Ngô Củ nghiêm túc suy nghĩ một chút, ngờ vực nói:

"Không thì đem Tử Thanh điều lại đây hầu hạ Quân thượng?"

Tề Hầu nghe Công tử Củ nói như vậy, nhất thời muốn phun máu vào mặt Công tử Củ. Hắn ho khan vài tiếng.

Thật ra hắn chính là muốn Công tử Củ cùng hắn tắm rửa. Kết quả Ngô Củ hiểu lầm Tề Hầu đào góc tường, muốn hành hạ mình.

Tề Hầu liền vội vàng che lồng ngực của mình, cảm giác phổi đau, thuận thuận khí, nói:

"Tử Thanh không được, không thận trọng."

Tử Thanh ở bên ngoài nháy mắt liền hắt xì hơi một cái. Yến Nga kỳ quái nói:

"Tử Thanh ca, ngươi không có chuyện gì chứ? Nhất định là bị cảm lạnh rồi."

Ngô Củ nghe Tề Hầu nói Tử Thanh không thận trọng, trong lòng nhất thời sinh kỳ quái.

Không thận trọng mà cho hắn tới làm mật thám? Nhất định là Tề Hầu tùy tiện tìm lời giải thích thôi!

Tề Hầu dứt khoát nói thẳng:

"Tay Cô là vì cứu Nhị ca mới bị thương. Nếu không được điều dưỡng, lỡ tàn phế thì sao?"

Ngô Củ suýt nữa bị Tề Hầu nói làm cho hoảng sợ. Khi còn bé Ngô Củ cũng từng bị ong mật chích qua, so với cái này nghiêm trọng hơn nhiều. Nếu như nói tàn phế, e rằng Lương Ngũ mới phải. Tay Tề Hầu chỉ là sưng một chút, cũng không đến nỗi thành bệnh, tàn phế chắc chắn sẽ không có.

Kết quả lại nghe Tề Hầu nói tiếp:

"Cô liều mình cứu giúp, Nhị ca hầu hạ Cô tắm rửa một lần không quá đáng chứ?"

Ngô Củ nghĩ thầm.

Liều mình mặc dù không có, thế nhưng cứu giúp khẳng định có. Hầu hạ hắn một lần cũng là việc phải làm. Nhưng mình làm mì sợi, rửa rau thì được, thật không biết tắm rửa cho người khác. Chỉ sợ tay chân vụng về chọc giận Tề Hầu!

Bất quá Ngô Củ vẫn là nói:

"Vâng, vậy để Củ trước đi dặn dò người lấy chút nước nóng đến?"

Tề Hầu vừa nghe, liền nở nụ cười, nói:

"Đi nhanh về nhanh."

Ngô Củ càng một mặt ngờ vực.

Tắm, cũng không phải chưa từng làm, tại sao Tề Hầu lộ ra một mặt hưng phấn nóng lòng muốn thử vậy? Cũng thật là quỷ dị rồi!

Ngô Củ gọi người nâng một bồn tắm lại đây. Tề Hầu thấy, lắc đầu liên tục, nói:

"Không được, quá nhỏ, vạn nhất đụng phải vết thương thì làm sao đây?"

Ngô Củ nhìn bồn tắm.

Tuy rằng Tề Hầu thân hình cao lớn, thế nhưng nếu như hắn không giang hai cánh tay, tuyệt đối sẽ không đụng tới vách bồn tắm. Cũng không phải tắm uyên ương, muốn bồn lớn làm gì? Còn muốn giang rộng hai tay sao?

Ngô Củ không biết Tề Hầu đang nghĩ đến chính là bồn uyên ương. Không thể làm gì khác hơn, Ngô Củ lại gọi tự nhân thay đổi một cái bồn tắm lớn. Lúc thay xong, Tề Hầu rốt cục gật đầu.

Ngô Củ nhìn bồn tắm hai người vào cũng không có vấn đề gì, cảm thấy Tề Hầu là cố ý làm khó dễ mình.

Thời gian đã trễ, Tề Hầu muốn tự nhân đốt đèn, thế nhưng chỉ để một chiếc đèn. Sau đó tự nhân liền lùi ra. Ngô Củ càng buồn bực hơn.

Đèn quá ít, cũng không giống như là tắm rửa, trái lại như là lưu đèn ngủ, căn bản thấy không rõ lắm!

Tề Hầu ngược lại cảm thấy bầu không khí vừa vặn, cười nói:

"Nhị ca, đến giúp Cô cởi quần áo."

Ngô Củ đi tới, cẩn thận tránh né tay bị thương của Tề Hầu, sau đó đem ngoại bào cởi ra. Tề Hầu cảm thấy Ngô Củ có điểm chậm, dứt khoát tự mình cởi quần áo lót. Ngô Củ vừa quay đầu lại, coi như là ánh sáng mờ tối, suýt nữa cũng muốn mù mắt. Vừa quay đầu đã thấy Tề Hầu trắng bóng, thực sự hù người mà.

Ngô Củ đỏ thẫm mặt. Mà đương sự Tề Hầu vẫn bình thản, đặc biệt tự nhiên đưa tay để Ngô Củ đỡ hắn, sau đó ngồi vào trong bồn tắm.

Bồn tắm rất lớn, dù Tề Hầu giang hai cánh tay cũng sẽ không đụng phải vết thương. Vì để tránh cho vết thương dính nước, Tề Hầu đem hai tay cánh khoát lên thành bồn tắm, ngồi dựa về phía sau.

Bởi vì tư thế cánh tay mở rộng, trên cánh tay bắp thịt đều phồng lên, xương quai xanh hình dáng vô cùng mạnh mẽ, cơ ngực cứng rắn, còn có tám khối cơ bụng chìm trong nước.

Ngô Củ nhìn sững sờ.

Vóc người này cũng quá tiêu chuẩn đi!

Đều là nam tử, Ngô Củ xem cũng sửng sốt. Bất quá Ngô Củ không phải là bị Tề Hầu tràn ngập phong độ tuấn mỹ mê hoặc, mà là không ngừng hâm mộ. Lặng lẽ đưa tay sờ mò cái bụng xẹp xẹp của mình, Ngô Củ không biết thề bao nhiêu lần, nhất định phải dậy sớm rèn luyện, luyện được một thân cơ bắp.

Tề Hầu thấy Công tử Củ nhìn mình xuất thần, nhất thời có một loại mừng rỡ sung sướng. Hắn cười giơ tay đem tóc ướt hất về phía sau.

"Làm sao vậy? Nhị ca cũng muốn cùng tắm rửa?"

Ngô Củ nhanh chóng cúi đầu, nói:

"Củ không dám."

Tề Hầu cười híp mắt, tay nhẹ nhàng vén nước. Bởi vì Ngô Củ đứng khá xa, Tề Hầu muốn lơ đãng làm đối phương một thân nước, sau đó cùng tắm rửa. Nhưng ý nghĩ này lại không thành công.

Cuối cùng hắn không thể làm gì khác hơn tắm qua loa rồi đứng dậy lau khô người. Dù sao thời gian đã trễ, thân thể Công tử Củ không tốt, phải để ngủ sớm mới được.

Tề Hầu đứng lên, Ngô Củ suýt nữa quay đầu lảng tránh, bất quá vẫn là nhanh chóng cầm khăn tới, đem Tề Hầu "thô tục" bao lấy. Gói hắn như gói bánh chưng. Thủ pháp này đặc biệt thuần thục, dù sao Ngô Củ đã gói không ít bánh chưng rồi.

Tề Hầu kín mít đến gió thổi không lọt, nhất thời có chút bất đắc dĩ. Vóc người của hắn không thể phơi bày ra hoàn toàn, hắn đành phải coi như thôi, chờ Công tử Củ đem áo lót sạch sẽ tới.

Tề Hầu phủ thêm áo lót. Bởi vì tay phải hắn không tiện, Ngô Củ giúp hắn buộc dây. Thời điểm buộc dây trên eo, Ngô Củ hơi ngồi xổm xuống, cúi đầu buộc dây. Tề Hầu cúi đầu xuống liền thấy động tác này, nhất thời một trận máu nóng xông thẳng đại não.

"Vù!"

Trong nháy mắt hắn cảm thấy không khỏe. Luồng nhiệt khí suýt nữa dọa Tề Hầu nhảy một cái. Tề hầu vội vã ho khan một tiếng, nói:

"Được rồi, Nhị ca cũng mệt mỏi, về nghỉ ngơi đi."

Ngô Củ còn chưa có buộc chặt dây eo, bất quá Tề Hầu nói xong rồi, cũng vui vẻ bớt việc, liền đứng thẳng lên hướng Tề Hầu cáo từ, đi ra khỏi phòng.

Công tử Củ đi ra xong, Tề Hầu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when. If you're not sure where to begin, read our blog vietnam visits such as hoi an weather, phu quoc island all there informations will help you to have a good trip in Vietanm