Vô Củ

Chương 88: Thủ đoạn nhỏ



Tử Thanh và Yến Nga cùng Ngô Củ nhanh chóng đi ra. Sắc mặt Ngô Củ phi thường âm trầm. Yến Nga cẩn thận từng li từng tí một nói:

"Công tử, ngài không có chuyện gì chứ. Chớ so đo cùng Lỗ cơ kia."

Ngô Củ lắc lắc đầu nói:

"Không, lần này ta nhất định so đo rồi."

Vừa đi ra vài bước, Ngô Củ quay đầu lại liếc mắt nhìn quán ăn của mình, sau đó nói với Tử Thanh.

"Tử Thanh, ngươi tới đây."

Tử Thanh vội vã đi tới vài bước, nói:

"Công tử, có gì phân phó?"

Ngô Củ cười cười, nói:

"Ngươi đi thăm dò xem mấy ngày nay Lỗ cơ uống qua thuốc gì, đem những thuốc kia cầm đi cho y sư xem bên trong có cái gì. Nàng ta gần đây mỗi ngày đều đang uống thuốc."

Tử Thanh mặc dù có chút ngờ vực, bất quá vẫn là nói:

"Vâng, Tử Thanh đi ngay."

Hắn nói, nhanh chóng liền đi. Yến Nga không rõ ràng tại sao Công tử Củ muốn Tử Thanh đi thăm dò thuốc Lỗ cơ uống, có chút kỳ quái nói:

"Công tử?"

Ngô Củ mang theo Yến Nga chậm rãi đi trở về, vừa đi vừa cười quơ quơ tay, nói:

"Yến Nga à, ngươi thấy vòng tay trên cổ tay Lỗ cơ thế nào?"

Yến Nga suy nghĩ một chút, liền nghĩ đến trên tay Lỗ cơ mang một vòng tay màu đỏ phi thường dễ thấy. Bởi vì vòng có màu đỏ tươi, mặt trên điêu khắc hoa văn phức tạp, thoạt nhìn sang quý tao nhã, hơn nữa dị thường xa hoa. Vật này hẳn là từ Lỗ quốc mang tới. Bởi vì trong các nước chư hầu, Lỗ quốc có niên đại lâu đời nhất, cung điện xa hoa nhất, các loại đồ trang sức cũng vô cùng quý.

Các món đồ trang sức là sau thời Tây Tấn, theo Phật giáo truyền vào trung thổ mới phát triển rộng rãi.

Tại thời Đông Chu này, những trang sức điêu khắc là cực kỳ quý giá, chỉ có quý tộc mới có, hơn nữa còn là quý tộc địa vị cao mới có thể đeo, hoặc là được ban thưởng. Bởi vì số lượng rất ít, hơn nữa gia công vô cùng phức tạp.

Trước tiên dùng đồng thau tạo hình, sau đó sẽ bôi màu sơn sống lên, đợi sơn sống khô, sau đó lại bôi sơn lên. Phải đến khi lớp nước sơn dày đặc bao vây lấy đồng thau. Quá trình này là mấy trăm lần thậm chí hơn ngàn lần, cuối cùng ở phía trên điêu khắc hoa văn sau đó đem đánh bóng. Nếu điêu khắc hoa văn có một điểm sai, cái vòng tay chính là hàng thứ phẩm.

Bởi vì trình tự làm việc phức tạp, làm ra thành phẩm rất tinh xảo và đắt giá. Sơn sống đặc biệt chỉ có quý tộc được dùng. Bởi vì đặc biệt cho nên bên trong vòng tay còn trộn một ít hương liệu, để vòng tay làm ra không chỉ đẹp đẽ dễ nhìn, hơn nữa mùi hương mê người.

Vừa mới rồi Lỗ cơ tức giận duỗi tay chỉ vào Ngô Củ. Nàng nhấc tay mang theo vòng tay. Ngô Củ lại phát hiện, một mùi hương xông thẳng đến, khiến Ngô Củ có chút lưu ý.

Ngô Củ là đầu bếp, khứu giác cùng vị giác đều dị thường nhạy bén. Không chỉ có thể nếm thử ra, hơn nữa còn có thể đoán được, huống hồ mùi gay mũi như thế hiển nhiên là xạ hương...

Bên trong vòng tay màu đỏ tươi thơm ngát kia có không ít xạ hương. Mùi vị đó rất gắt, tuy rằng lẫn lộn các mùi ngọt ngào khác, thế nhưng Ngô Củ mũi rất linh, vừa ngửi là có thể đoán được, hơn nữa liền xác định.

Xạ hương là mùi vị gì?

Trong lịch sử mỹ nhân hiển hách nổi danh Triệu Phi Yến rất thích dùng hỗn hợp xạ hương cùng các hương liệu khác làm thành một loại gọi đan dược gọi là Hương Cơ Hoàn (còn gọi là Tức Cơ Hoàn). Sau đó đem đan dược kia nhét vào bên trong rốn. Hương Cơ Hoàn làm cả người Triệu Phi Yến thơm ngát. Ngoại trừ sắc đẹp, mùi thơm cơ thể của Triệu Phi Yến cũng vô cùng nổi danh.

Thế nhưng còn có một thứ khác nổi danh, đó chính là Triệu Phi Yến coi như được sủng ái, căn bản không có con. Mấu chốt ở xạ hương. HunhHn786 Xạ hương phi thường bá đạo, một mặt xác thực có thể kích phát tình dục, thế nhưng ở một phương diện khác dùng thời gian dài sẽ khiến nữ tử sẩy thai, thậm chí là không thể mang thai.

Lỗ cơ nói mình mang thai, hơn nữa hơn một tháng, không tới hai tháng. Y quan Tề cung lợi hại nhất cũng chẩn đoán nàng quả thật là mang thai. Khoảng thời gian này cần dốc lòng bảo dưỡng, sao Lỗ cơ mang vòng tay chứa xạ hương?

Vừa mới rồi Lỗ cơ cùng Ngô Củ nói chuyện, thái độ của nàng dị thường phẫn nộ, sắc mặt xanh đỏ trắng lặp đi lặp lại, hơn nữa cổ tay nàng mang vòng chứa xạ hương. Ngô Củ bắt đầu hoài nghi Lỗ cơ rốt cuộc có thật mang thai hay không.

Nếu thật sự mang thai thật không tin Lỗ cơ sẽ không bị tức mà trượt thai.

Ngô Củ muốn chứng thực điểm này. Vừa mới rồi để Tử Thanh đi điều tra vấn đề này, kỳ thực cũng là nhất cử lưỡng tiện. Thứ nhất, Ngô Củ xác thực muốn biết Lỗ cơ rốt cuộc có động tay động chân mới biểu hiện thành mang thai. Thứ hai, Tử Thanh là mật thám của Tề Hầu, việc này để Tử Thanh đi làm, hơn nữa can hệ trọng đại, Tử Thanh nhất định sẽ bẩm báo cho Tề Hầu.

Ngô Củ mang theo Yến Nga trở lại trong cung. Thời điểm, còn chưa có trở tới phòng của mình, hai người đã gặp Khánh Phủ.

Khánh Phủ sắc mặt vô cùng không dễ nhìn, hiển nhiên là lần thứ bốn bị Tề Hầu kêu đến đốt lông mày. Dù sao Tề Hầu mới vừa bị Lỗ cơ thiệt thòi, còn đang suy nghĩ đứa bé này rốt cuộc có không nên để lại hay không. Hắn khi nào bị thiệt thòi quá lớn như vậy, đương nhiên phải đem Khánh Phủ kêu lên xả bớt giận mới được.

Hôm nay Tề Hầu liền tìm Khánh Phủ thương nghị cắt đất. Vừa vào Tề Hầu đã phủ đầu mắng to, mấu chốt là Khánh Phủ không thể cãi lại. Một tháng này hắn đã cho người trở về Lỗ quốc bẩm báo. Ý Lỗ Công là muốn hắn tận lực không cắt đất.

Vấn đề lớn như vậy rơi vào đầu Khánh Phủ, Khánh Phủ cũng muốn đáp trả, thế nhưng mỗi lần đều bị Tề Hầu chế nhạo, đã sớm nín một bụng lửa.

Hôm nay Khánh Phủ bị gọi tới, lúc này mới nghe nói là bởi vì Lỗ cơ lén lút mang thai con Tề Hầu. Cho nên Tề Hầu mới tức giận, muốn tìm hắn gây khó dễ, dùng sức chèn ép.

Bởi vậy, Khánh Phủ vừa cao hứng vừa phẫn nộ. Cao hứng chính là Lỗ cơ cũng coi như là quý tộc Lỗ quốc, nếu thật sự có con với Tề Hầu có thể gả làm phu nhân Tề quốc. Không chừng sinh ra Công tử, Tề quốc liền có huyết mạch Lỗ quốc, như vậy sau này thuận tiện khống chế Tề quốc.

Thế nhưng tức giận chính là Lỗ cơ đơn độc hành động, mang thai cũng không tới báo. Đây hiển nhiên là muốn bay một mình. Lỗ cơ cũng là người thông minh, biết Khánh Phủ cùng Tề Hầu không có quan hệ tốt, e sợ Khánh Phủ bởi vì cắt đất liên lụy mình, cho nên vẫn luôn không có liên hệ với Khánh Phủ.

Khánh Phủ vốn định dùng Lỗ cơ làm tiểu tốt lợi dụng, kết quả tiểu tốt vươn mình bỏ rơi chủ soái, còn đem chủ soái làm bàn đạp. Điều này Khánh Phủ làm sao không giận?

Một mặt giận thái độ Tề Hầu, mặt khác giận tiểu tốt trở mình, Khánh Phủ bây giờ chính là nổi nóng, thấy được Công tử Củ, nhất thời cười lạnh, liền đi tới.

Ngô Củ thấy hắn đi tới, dĩ nhiên là không thể tránh khỏi, liền chắp tay nói:

"Lỗ công tử."

Khánh Phủ cũng không chắp tay, cười quái gở nói:

"U, là Tề Công tử! Ngươi là Tề Công tử, Khánh Phủ là Lỗ Công tử, chúng ta đều là Công tử, ngươi nói có đúng không? Như vậy đi, Lỗ cơ đã cùng Tề Công đồng giường có tin vui, hai người Công tử chúng ta không bằng....."

Hắn nói, đưa tay đến sờ mặt Ngô Củ mặt. Ngô Củ mới vừa nổi nóng, mặc dù đã chửi tục Lỗ cơ nhưng trong lòng khó giải thích được còn hỏa khí rất lớn. Khánh Phủ bây giờ còn tìm đến. Ngô Củ vung tay đẩy tay hắn ra.

"Bốp!"

Khánh Phủ sững sờ, không nghĩ tới Công tử Củ biết đánh mình. Yến Nga lúc thường đều mềm mỏng, thoạt nhìn hết sức dễ bắt nạt, bộ dáng bây giờ lại mạnh miệng nói:

"Lỗ công tử, mong ngài tự trọng một chút!"

Khánh Phủ cười ha ha, tựa hồ nghe chuyện cười, nói:

"Ta tự trọng? Lữ Củ, ngươi là thứ gì? Đừng giả thanh cao! Ngày đó việc ngươi đáp ứng Lỗ Công, đến cùng có tính hoàn thành hay không. Nếu ngươi đổi ý, cũng đừng oán hận ta đem thân phận của ngươi phơi bày ra ngoài, để người trong thiên hạ đều biết chuyện cười của ngươi! Ta xem ngươi thời điểm đó còn làm sao thanh cao, e rằng sẽ thấp hèn xin ta..."

Thái độ Khánh Phủ vô cùng hung hăng. Nói tới chỗ này, hắn lại nhìn cung nữ phía sau đang mở to hai mắt, lập tức cười nói:

"Làm sao, bây giờ sợ rồi? Không cần lo lắng, Công tử ta cũng không phải người thù dai. Ngươi và tiểu cung nữ này hiện tại đi cùng ta, hầu hạ ta cho tốt, cũng không phải không thể."

Hắn nói, liền nghe phía sau truyền đến một giọng nói trầm thấp khá lớn.

"Lỗ công tử muốn làm gì?!"

Khánh Phủ đột nhiên sợ hết hồn, nhanh chóng quay đầu nhìn lại, nhất thời sợ đến mặt không còn máu. So với vừa nãy Yến Nga biểu tình kinh ngạc còn muốn khoa trương hơn. Nhất thời hai chân mềm nhũn, hắn quỳ xuống làm một đại lễ.

Thì ra người đứng ở phía sau nói giọng trầm thấp hỏi hắn chính là Tề Hầu. Tề Hầu một thân hướng bào đen còn chưa có đổi, hiển nhiên là trang phục vừa mới cùng hắn thương nghị cắt đất. Khánh Phủ không nghĩ tới Tề Hầu cũng theo tới rồi, hơn nữa tất cả lời mới rồi đều bị Tề Hầu nghe được.

Tề Hầu ở trên cao nhìn xuống lạnh lùng nói:

"Lỗ Công tử, Cô chỉ là hỏi ngươi một lời, hà tất hành đại lễ chứ?"

Khánh Phủ kiên trì nói:

"Tề Công chính là anh kiệt đương thời... cho nên... cho nên Khánh Phủ không tự chủ được lòng sinh kính ngưỡng, liền... liền muốn hành đại lễ."

Tề Hầu cười lạnh, nói:

"Nói hay. Thật hy vọng Lỗ Công tử cũng đừng chỉ có bề ngoài ra vẻ, ngầm có ý khác. Cô ghét nhất là loại tự cho mình phải, giở thủ đoạn đùa giỡn người khác."

Khánh Phủ đầu đầy mồ hôi lạnh, liên tục xoa xoa, nói:

"Phải phải, Tề Công nói đúng lắm. Người như thế, Khánh Phủ cũng sinh chán ghét."

Ngô Củ nhàn nhạt nói tiếp.

"Người như thế đâu chỉ là khiến người sinh chán ghét, quả thực không bằng heo chó."

Khánh Phủ bị Ngô Củ phủ đầu mắng, tức đỏ mặt tía tai, thế nhưng không dám nổi giận, cười làm lành nói:

"Phải, phải "

Tề Hầu lại lạnh lùng nói:

"Được rồi, Lỗ Công tử thương nghị cắt đất cũng mệt mỏi, sớm chút đi về nghỉ ngơi, qua mấy ngày còn phải trở lại thương nghị đó."

Khánh Phủ vừa nghe, sầm mặt lại. Tìm hắn đi thương nghị, rõ ràng là đi bị mắng, thế nhưng lại không dám không đáp lời, liên thanh nói:

"Vâng... phải... ngoài thần xin cáo lui."

Khánh Phủ nói xong, đi nhanh chóng như một làn khói. Ngô Củ nhìn thấy bóng lưng hắn còn đang không ngừng lau mồ hôi HunhHn786.

Khánh Phủ vừa đi, Tề Hầu liền thay đổi biểu tình, nói:

"Nhị ca..."

Bất quá Ngô Củ lập tức giơ tay ôm quyền nói:

"Quân thượng, Củ còn có việc trong người, liền xin được cáo lui trước."

Tề Hầu còn chưa nói hết một câu, Công tử Củ đã muốn đi, Tề Hầu liền vội vàng nắm tay không cho người ta đi.

"Nhị ca, đợi một chút, một chốc thôi, Cô có chuyện muốn nói."

Ngô Củ đem cổ tay của mình rút ra, cung kính nói:

"Thỉnh Quân thượng dặn dò."

Tề Hầu bất đắc dĩ thở dài, nói:

"Cô mới vừa nghe nói Lỗ cơ đi tìm ngươi gây phiền."

Vừa nhắc tới cái này, Ngô Củ liền cảm thấy không hiểu ra sao. Lỗ cơ không đi tìm Vệ cơ, cũng không đi tìm Trịnh cơ gây khó, lại chạy đến quán ăn nhỏ gây khó dễ.

Thời kỳ Đông Chu, trong cung kỳ thực cũng giống như là một cái phủ lớn, ra vào cũng không ai quản nghiêm, cũng không phải nghiêm ngặt như thời sau này, cũng không như nhiều người xem trên các vở kịch hay phim ảnh. Nếu không thời Xuân Thu Chiến Quốc cũng không có nhiều quốc quân bị đại thần sát hại.

Lỗ cơ là người đoàn sứ thần, ra vào cung cũng không có bất luận ai hạn chế.

Thời đại này còn chú ý lễ nghi, bất kể là quốc gia nào, đối với sứ thần đều là lấy lễ để tiếp đón. Nếu không phải lễ, e sợ bị những quốc gia khác nắm lấy đuôi tóc, sẽ bị chế nhạo. Khi có dịp sẽ trực tiếp dùng chuyện vặt vãnh đó mà khai chiến, các nước liên quân cũng từng phát sinh qua.

Khi Lỗ cơ xuất cung đi tìm Công tử Củ, Tề Hầu còn đang chế nhạo Khánh Phủ, cho nên cũng không biết. Tử Thanh trở về, một mặt đi thăm dò thuốc của Lỗ cơ, mặt khác sai người báo cho Tề Hầu.

Tử Thanh mặc dù không phải rất rõ ràng, thế nhưng đem chuyện này nói cho Tề Hầu, đối thoại của Công tử Củ cùng Lỗ cơ cũng nói rõ đầu đuôi.

Tề Hầu là người thông minh, vừa nói liền cảm thấy Lỗ cơ mang thai tựa hồ có điểm đáng nghi, hơn nữa Công tử Củ còn cố ý nói "vòng tay".

Tề Hầu không quá chú ý trang sức, chỉ là nhớ mang máng Lỗ cơ xác thực mang một cái vòng tay màu đỏ, thế nhưng không biết có ý gì.

Tử Thanh hiện tại đi thăm dò thuốc, còn chưa có trở lại, cho nên Tề Hầu cùng Ngô Củ còn không biết trong thuốc có vấn đề hay không.

Tề Hầu lôi kéo Ngô Củ, nói:

"Nhị ca có thể nói chuyện cùng Cô một chút hay không? Vòng tay kia có cái gì không ổn?"

Ngô Củ vừa nghe, cười một tiếng, cố ý nói:

"Tin tức của Quân thượng rất linh thông?"

Tề Hầu sắc mặt cứng đờ, lập tức cũng cười cười, nói:

"Còn không là ý của Nhị ca? Người của Cô đã sớm bị Nhị ca nắm giữ. Nếu như Nhị ca không muốn, hắn có thể tới báo cho Cô sao?"

Ngô Củ cười cười, không có phủ nhận, mà là giơ cổ tay lên lắc lắc một chút, nói:

"Quân thượng, lần sau thời điểm ngài sủng hạnh mỹ nhân có thể ngàn vạn lần nhớ nhìn trên người xem có vật gì đặc trưng không. Trên cổ tay Lỗ cơ mang vòng tay màu đỏ không chỉ là quý báu, bên trong còn có lượng lớn xạ hương. Nếu đeo cái này, Quân thượng có thể làm Lỗ cơ mang thai, vậy Củ phục sát đất đó."

Tề Hầu vừa nghe, nhất thời sắc mặt cứng đờ, lập tức đầy mặt giận dữ, nói:

"Ý của Nhị ca là Lỗ cơ giả hỉ mạch?"

Ngô Củ gật đầu nói:

"Tám chín phần. Mà một hai phần cuối cùng kia còn phải xem Tử Thanh trở về trình báo."

Tề Hầu sắc mặt càng là khó coi, Lỗ cơ lớn mật như vậy, dám giả mang thai đến lừa gạt hắn.

Ngô Củ còn nói:

"Còn nữa, Quân thượng đề phòng sai người tra hành tung Lỗ cơ mấy ngày nay, xem nàng có tiếp xúc ai, cũng có thể xác định suy nghĩ của Củ."

Tề Hầu lập tức nói:

"Được, Cô cũng lệnh người đi thăm dò."

Ngô Củ nói:

"Vậy Củ cáo lui."

Tề Hầu vội vã liền nắm lấy tay Ngô Củ, nói:

"Nhị ca, Cô một tháng không gặp Nhị ca, rất nhớ. Hay là bây giờ Nhị ca làm vằn thắn cho Cô ăn được không?"

Ngô Củ đột nhiên nở nụ cười. Nụ cười kia quả thực làm Tề Hầu mờ mắt.

Yến Nga cũng sững sờ, lập tức nghĩ thầm.

Công tử thực sự là tuấn tú, còn thông minh cơ trí. Được hầu hạ chủ nhân như vậy thực sự là may mắn!

Tề Hầu nhìn suýt nữa sửng sốt, liền nghe giọng nói ôn nhu cất lên.

"Hay là chờ Quân thượng chân chính ôm Công tử hoặc là Công chúa lại nói thôi."

Nói xong, quay đầu liền đi. Tề Hầu sững sờ tại chỗ cũ, lập tức đầy mặt bất đắc dĩ, chỉ là nói:

"Nhị ca chú ý thân thể, đừng quá mệt nhọc."

Ngô Củ không quay đầu lại, chỉ là nhàn nhạt nói:

"Quân thượng đừng để mỹ nhân của ngài đến tìm Củ gây phiền là tốt rồi."

Ngô Củ trở về phòng, qua một hồi thật lâu, chờ đến không nhịn được, Tử Thanh mới trở về.

"Công tử, Tử Thanh đi thăm dò thuốc mấy ngày nay Lỗ cơ uống. Thế nhưng Lỗ cơ phi thường cẩn thận, không lưu lại bất cứ thứ gì, cho nên Tử Thanh cả gan đi thăm dò phòng Lỗ cơ."

Ngô Củ vừa nghe, nhíu mày. Việc này cũng chính là việc Tử Thanh có thể làm được. Tử Thanh biết võ, tất nhiên công phu không tệ. Nếu đổi là Yến Nga căn bản không khả năng lớn mật tiến vào phòng Lỗ cơ.

Ngô Củ nói:

"Người phát hiện gì không?"

Tử Thanh nói:

"Không có. Trong phòng không có người. Tử Thanh tìm được một thứ bỏ trong túi vải hết sức cẩn thận, mặt trên còn dùng sợi tóc buộc lại."

Tử Thanh vào phòng Lỗ cơ, tìm được một cái túi vải. Tử Thanh là người thận trọng, hắn phát hiện túi vải còn buộc vào một sợi tóc, phảng phất là ký hiệu. Vì vậy cẩn thận từng li từng tí cởi bỏ dây buộc ra, sau đó mở túi. Bên trong là một ít bột phấn, không nhìn ra là cái gì. Tử Thanh cẩn thận lấy một chút bột phấn mang về. Đem túi cột lại như cũ, rồi mới trở về.

Ngô Củ vừa nghe, lập tức nói:

"Lấy cho ta nhìn một chút."

Tử Thanh móc ra một cái khăn gói lại cẩn thận. Hắn từng li từng tí mở ra, đưa cho Ngô Củ.

Ngô Củ nhận lấy. Trên khăn mở ra chứa ít bột phấn màu vàng. Ngô Củ lấy đưa trước mũi ngửi một chút xem có phải dược liệu không. Xác thực có dược liệu, thế nhưng mùi vị này thực quái dị, bởi vì còn xen lẫn mùi chua ngọt. Mùi vị này Ngô Củ là đầu bếp rất lưu ý.

Ngô Củ tỉ mỉ ngửi một cái, rồi dùng ngón tay dính một chút, nhẹ nhàng để ở đầu lưỡi. Động tác này làm Tử Thanh cùng Yến Nga kinh ngạc hoảng sợ thốt lên.

"Công tử!"

Hai người xông về phía trước. Ngô Củ suýt nữa bị động tác của bọn họ làm sợ hết hồn, lập tức nở nụ cười, nói:

"Đừng sợ, không phải độc dược, hơn nữa còn là vị trái cây, tư vị cũng không tệ lắm."

Tử Thanh cùng Yến Nga thấy Ngô Củ không có chuyện gì, lần này thở phào nhẹ nhõm, Yến Nga lau mồ hôi nói:

"Công tử, ngài hù chết tì nữ rồi!"

Tử Thanh liền vội vàng nói:

"Dược liệu này... là cái gì? Công tử."

Ngô Củ cười cười, nói:

"Dược liệu thì ta không phân biệt được. Thế nhưng trong này có vị chua ngọt, là bột quả hồng nghiền nát. Công dụng cơ bản ta tựa hồ cũng đoán được."

Tử Thanh cùng Yến Nga trong nháy mắt hai mặt nhìn nhau. Hai người tất nhiên đều không đoán được. Yến Nga nói:

" Hồng? Đây chính là vật tiến cống tốt."

Ngô Củ cười cười.

Quả thật là như vậy. Trong lễ ký có ghi lại quả hồng tại thời Đông Chu còn chưa có trồng trọt, đều là hái từ hoang dã. Cho nên quả hồng phi thường ít ỏi. Bởi vì quả hồng có màu vô cùng đẹp nên được yêu thích. Quả hồng thời đại này là cống phẩm. Cũng có ghi chép lại đây là một trong ba mươi món mỹ vị chư hầu dâng cho Thiên tử.

Ngô Củ nhìn thấy bột quả hồng trong hỗn hợp thuốc Đông y, trong nháy mắt liền hiểu, càng thêm xác định Lỗ cơ cũng không phải là mang thai, chỉ là dùng thủ đoạn nhỏ mà thôi.

Vào lúc này vừa vặn tự nhân bên cạnh Tề Hầu cũng tới. Ngô Củ gợi ý Tề Hầu sai người đi thăm dò hành tung Lỗ cơ, Tề Hầu cũng cho người ta qua bẩm báo Ngô Củ HunhHn786.

Tự nhân nói:

Lỗ cơ một tháng này cơ hồ không bước chân ra khỏi cửa, căn bản không có gặp bất luận người lạ nào. Ngày thường gặp chính là tự nhân cùng cung nữ hầu hạ. Tự nhân hầu hạ nàng xác thực đều là hoạn quan, không thể khiến nàng mang thai. Ngoài ra chỉ có gặp y quan chẩn đoán nàng mang thai. Trong thời gian này, Lỗ cơ kể cả sứ thần Lỗ quốc Công tử Khánh Phủ cũng không có gặp lần nào. Có thể nói nếu như Lỗ cơ không cùng Tề Hầu phát sinh quan hệ đồng thời mang thai, như vậy Lỗ cơ không có bất cứ cơ hội nào mang thai.

Ngô Củ vừa nghe, càng xác định ý nghĩ của chính mình, đem khăn tay gói kỹ đưa cho tự nhân, cười nói:

"Mang trình Quân thượng xem. Nếu như Quân thượng xem không hiểu, liền tìm y quan đến xem, vừa nhìn liền biết."

Tự nhân vừa nghe, liên tục nói:

"Dạ dạ, tiểu thần sẽ chuyển lời."

Tự nhân vừa đi, Tử Thanh cùng Yến Nga thấy Ngô Củ cười có chút đắc ý. Nhịn không nổi, Yến Nga liền vội vàng hỏi:

"Công tử, chuyện này rốt cuộc là như thế nào a?"

Ngô Củ cười cười, nói:

"Cũng không có gì ghê gớm. Lỗ cơ xác thực không có hỉ mạch, chỉ có dùng một chút thủ đoạn để lừa Quân thượng mà thôi."

Yến Nga nói:

"Là thủ đoạn gì?"

Ngô Củ nói:

"Chính là bột kia. Nếu ta nhớ không lầm, Lỗ cơ bởi vì mình sang tháng vẫn không có kinh nguyệt, cho nên mới gọi y quan trong Tề cung lại bắt mạch. Y quan kết luận Lỗ cơ có hỉ mạch."

Tử Thanh cùng Yến Nga liền vội vàng gật đầu. Ngô Củ nói:

"Đây vốn là kế sách mà thôi. Túi bột kia hẳn là dùng trì hoãn kinh nguyệt."

Tử Thanh cùng Yến Nga vừa nghe, đều có chút ngây ra. Tử Thanh là thiếu niên, căn bản không hiểu chuyện của nử tử. Yến Nga tuổi còn nhỏ cũng không hiểu chuyện nhiều, nghe nói còn có thể trì hoãn kinh nguyệt cũng thấy quá kỳ quái.

Ngô Củ kỳ thực cũng không phải hiểu lắm. Mà vì trước đây nấu ăn, tất nhiên ít nhiều có nghiên cứu qua một ít dược thiện. Quả hồng mặc dù ăn ngon, thế nhưng tính đại hàn, nhất định không thể ăn nhiều. Đối với nữ tử càng không phải là đồ tốt. Nếu nữ tử trước kỳ kinh nguyệt ăn nhiều quả hồng, như vậy sẽ ảnh hưởng kinh nguyệt, khiến kinh nguyệt sai, còn có thể nghiêm trọng hơn. Kỳ thực tại cổ đại, cũng có không ít kỹ nữ dùng quả hồng tránh thai.

Túi bột kia có lượng lớn quả hồng. Ngô Củ vừa mới liếm một chút nhận ra chủ yếu mùi vị chua ngọt. Xác thực còn có một chút vị đắng, cũng không biết là thuốc gì, thế nhưng công hiệu nhất định là lùi kinh nguyệt.

Đã như thế, Lỗ cơ phải để sau một tháng. Thời đại này y học cũng không phát triển, y quan cũng không có thông đồng cùng Lỗ cơ. Y quan hỏi qua Lỗ cơ một chút về kinh nguyệt cùng một ít bệnh trạng, dĩ nhiên là kết luận có thai.

Ngô Củ cười lạnh, nói:

"Đáng tiếc, nàng tự cho mình là thông minh."

Thuốc bột này sợ là đã sớm phối. Có thể là trước khi tới Tề quốc nàng đã tính toán mưu đồ. Thế nhưng Lỗ cơ nhọc lòng, đến cùng không phải rất thông minh.

Trên cổ tay nàng mang vòng tay đỏ chứa xạ hương, chỉ sợ là Lỗ Công trước khi đi cho Lỗ cơ. Dù sao Lỗ cơ tuy rằng là quý tộc, thế nhưng là thứ nữ, không có địa vị đủ cao dùng trang sức này. Có khả năng nàng chỉ cảm thấy vòng tay rất dễ nhìn lại quý giá, còn có mùi thơm nên quyết định mang trên người.

Không nghĩ tới vòng tay làm nàng bại lộ. Bên trong chứa lượng lớn xạ hương, nếu nàng mang theo vòng tay này mà có thể mang thai, Ngô Củ thật bội phục nàng.

Một vòng tay sơn đỏ có mùi hương, hơn nữa còn bột hồng, thêm một tháng hành tung, Ngô Củ đã xác định Lỗ cơ không có mang thai, chẳng qua là đùa bỡn Tề Hầu.

Đã như thế, vấn đề lại tới nữa rồi!

Ngô Củ cười cười, sờ cằm của chính mình.

Hiện tại Lỗ cơ đang làm bộ mang thai, thế nhưng trước đó nàng không tiếp xúc nam tử. Muốn giải quyết chỉ có thể tìm biện pháp cho Tề Hầu đội nón xanh, không thì thực hiện khổ nhục kế, làm bộ sẩu thai. Có lẽ như vậy, không chừng còn có thể giả bộ đáng thương lấy lòng thương cảm của Tề Hầu.

Ngô Củ cảm thấy, trải qua mình chế nhạo một phen e rằng Lỗ cơ sẽ đưa cái tội làm sẩy thai đổ ở trên đầu mình. Nói không chừng sẽ tìm cơ hội để mình đụng phải nàng, rồi trình diễn vở kịch sẩy thai.

Ngô Củ sờ cằm, mỉm cười. Yến Nga lén lút kéo kéo ống tay áo Tử Thanh, nhỏ giọng nói:

"Tử Thanh ca, Công tử sao cười đáng sợ đến vậy?"

Tử Thanh cười khan một tiếng, xác thực, hắn cũng cảm thấy Công tử đang suy nghĩ ý đồ xấu đây.

Ngô Củ suy nghĩ một chút, nói:

"Tử Thanh, ngươi tới đây."

Tử Thanh nhanh chóng căng da đầu, nói:

"Công tử."

Ngô Củ nói:

"Ngươi đi đến chỗ Quân thượng bên kia nói như lời ta....."

Tử Thanh nghe xong Ngô Củ nói, đầy mặt kinh ngạc.

"Chuyện này... Chuyện này..."

Ngô Củ nói:

"Ngươi chỉ cần làm theo là được."

Tử Thanh hết cách rồi, vội vã ra khỏi phòng đi đến tẩm cung của Tề Hầu.

Tề Hầu đang ở trong tẩm cung, tâm có chút không yên, như có ngàn móng vuốt cào, sống không yên ổn. Một tháng không gặp Công tử Củ, gặp liền là sự tình như vậy, thực không thoải mái. Ngẫm lại Tề Hầu sống hai đời, căn bản chưa từng ăn may như vậy, bây giờ tâm lý vừa là bất chấp, vừa là tức giận.

Tử Thanh lúc này lại tới. Tề Hầu vừa nghe, nhanh chóng cho hắn tiến vào, hỏi.

"Là Công tử có chuyện gì?"

Tử Thanh lập tức nói:

"Dạ."

Tử Thanh đem những việc Ngô Củ đã điều tra rõ ràng nói một lần. Tề Hầu vừa nghe, cười lạnh, nói:

"Lỗ cơ giỏi lắm, nàng rất giỏi, tính kế cả Cô đây!"

Tử Thanh thấy Tề Hầu tức giận, đành phải kiên trì nói:

"Quân thượng, Công tử nói... nói..."

"Hắn nói cái gì, nói thẳng đi."

Tử Thanh ho khan một tiếng, nói:

"Công tử nói, thỉnh Quân thượng sủng tín Lỗ cơ."

Tề Hầu vừa nghe, choáng váng.

"Cái gì?"

Tử Thanh đem lời Công tử dặn dò nói một lần.

Tề Hầu phải sủng ái Lỗ cơ, làm bộ tiếp thu nàng cùng con nàng. Nếu Lỗ cơ sinh ra Công tử, liền cho nàng làm phu nhân Tề quốc.

Tề Hầu vừa nghe, tất nhiên không muốn, thế nhưng Công tử Củ tựa hồ có biện pháp muốn Tề Hầu phối hợp diễn kịch. HunhHn786 Tề Hầu cho dù có một trăm lần không muốn, thế nhưng lúc này cũng không tiện bác ý tứ, không thể làm gì khác hơn là nói:

"Cô sẽ làm hết sức."

Tử Thanh thấy Tề Hầu có biểu tình kia, mí mắt giật giật, nhanh chóng cúi đầu nói:

"Vậy tiểu thần trở lại phục mệnh."

Tề Hầu phất phất tay, vẫn là một mặt không vui.

Tin tức Lỗ cơ mang thai, không chừng là Công tử, trong nháy mắt liền truyền ra. Vệ cơ cùng Trịnh cơ cũng nghe nói, đều cảm thấy được đối đầu kẻ địch mạnh. Hơn nữa còn có lời đồn Tề Hầu đặc biệt yêu thích Lỗ cơ, không chừng liền trực tiếp lập nàng thành chính phu nhân Tề quốc.

Tề Hầu sủng ái Lỗ cơ, sủng ái đến mỗi một món ăn đều ăn cùng.

Ngày hôm đó Tề Hầu gọi Lỗ cơ tới cùng dùng bữa. Lỗ cơ mềm mại ngồi dựa vào người Tề Hầu. Liền nghe tự nhân tiến vào bẩm báo.

"Quân thượng, Công tử Củ nghiên cứu chế tạo một món cháo mới, cố ý trình lên thỉnh Quân thượng nếm thử."

Tề Hầu kinh ngạc.

"Ồ?"

Hắn cười híp mắt nói:

"Nhị ca đến, vậy liền mời vào cùng dùng bữa đi."

Lỗ cơ vừa nghe Công tử Củ đến, nhất thời sắc mặt có chút không tốt. Nàng muốn chế nhạo Công tử Củ, đôi mắt cũng xoay chuyển đến mấy lần.

Ngô Củ nghĩ đúng rồi. Lỗ cơ vẫn chưa mang thai, thời gian lại dần trôi qua, nàng căn bản không thể có cơ hội mang thai, cho nên Lỗ cơ nhất định phải để cho mình sẩy thai. Cái tội danh này đương nhiên ném đến trên đầu Ngô Củ là thích hợp nhất.

Bây giờ Ngô Củ tự mình tìm tới cửa, hơn nữa còn làm cháo. Lỗ cơ chỉ cần uống mấy muỗng cháo, sau đó nói mình đau bụng, chẳng phải liền tốt đẹp sao?

Lỗ cơ cười đầy mặt ân cần, nũng nịu nói:

"Quân thượng, Lỗ cơ thích cháo nhất."

Tề Hầu cười híp mắt nói:

"Được, mỹ nhân cần phải ăn nhiều một chút, cũng đừng bỏ đói tiểu Công tử của Cô."

Lỗ cơ nghe Tề Hầu dùng giọng điệu ôn nhu, nhất thời có chút lâng lâng. Nàng cười, đập tay vào ngực Tề Hầu, hờn dỗi nói:

"Quân thượng thật đáng ghét."

Lỗ cơ chỉ lo hờn dỗi, căn bản không chú ý ánh mắt Tề Hầu rất đáng sợ.

Rất nhanh Ngô Củ liền nâng cháo đi vào. Hành lễ Tề Hầu, sau đó Ngô Củ đem cháo đặt ở trên bàn.

Lỗ cơ làm bộ kinh hỉ nói:

"Ai u, Quân thượng, đây là loại cháo Lỗ cơ thích nhất đây. Lỗ cơ nhất định phải ăn nhiều mấy bát."

Tề Hầu chỉ là cười híp mắt nói:

"Phải, Cô lấy cho nàng, đừng để nóng nàng."

Tề Hầu diễn ôn nhu rất tốt. Đây là sở trường của hắn. Lỗ cơ nhìn thấy Tề Hầu ôn nhu săn sóc, lập tức hóa thành ngón tay mềm, cười duyên nói:

"Tạ ơn Quân thượng. Quân thượng đối với Lỗ cơ thật tốt."

Tề Hầu nở nụ cười, đem chén đưa tới trước mặt Lỗ cơ, khẽ nâng cằm, thấp giọng nói:

"Vậy còn có gì tốt hơn, đêm nay có muốn thử một chút?"

Lỗ cơ vừa nghe, mặt đỏ bừng, cười nói:

"Kính xin Quân thượng hạ thủ lưu tình đó."

Ngô Củ đứng ở trên điện, nghe hai người kia ve vãn, thấy thật bội phục.

Tề Hầu thực sự là cao thủ cua gái, khó trách kỹ thuật hôn tốt như vậy!

Nghĩ đến đây, Ngô Củ nhanh chóng thấy nóng, cổ họng hơi khô. Cũng không giải thích được sao cảm thấy cổ họng hơi khô, trong lòng cũng chua.

Tề Hầu dụ dỗ Lỗ cơ ăn hai chén cháo. Lỗ cơ cũng là bởi vì muốn giá họa cho Công tử Củ cho nên cố ý ăn thật nhiều. Nàng vừa ăn vừa nói.

"Ai nha, cháo này thật ngon. Công tử không hổ là Công tử, nấu ăn cũng lợi hại hơn so với người khác đó!"

Nàng nói, còn làm nũng với Tề Hầu.

"Quân thượng, Quân thượng, không bằng ban thưởng một cái danh hiệu dễ nghe cho Công tử, nấu ăn ngon thì thế nào!"

Ngô Củ cười lạnh một tiếng. Ánh mắt Tề Hầu cơ hồ muốn không che giấu nổi sự tức giận. Hắn chỉ là cười nhạt, nói:

"Ồ? Thật không, Cô sao không cảm thấy được êm tai."

Tề Hầu ngữ khí đột nhiên lạnh xuống, Lỗ cơ sợ hết hồn, liền vội vàng nói:

"Là Lỗ cơ nhất thời nói lỡ, tỉ mỉ nghĩ lại, xác thực không êm tai."

Lỗ cơ sợ chọc giận Tề Hầu, cái được không đủ bù đắp cái mất, cho nên nhanh chóng làm bộ đau bụng.

"Ai u!!"

La một tiếng, Lỗ cơ muốn ngã vào trong lòng Tề Hầu.

"A... Ta... Bụng đau quá... Chuyện này... Cháo có độc! Có độc! Công tử Củ... ngươi thật độc ác. Ngươi... Ngươi lại muốn mưu hại Công tử..."

Nàng nói ngã xuống, kết quả không có ngã vào lòng Tề Hầu. Tề Hầu đã đứng lên, Lỗ cơ ngã vào chỗ ngồi lấy làm kinh hãi, ngẩng đầu nhìn về phía Tề Hầu.

Tề Hầu ung dung múc thêm một chén cháo nữa, sau đó chậm rãi dùng muỗng múc, thổi nguội, rồi thả vào trong miệng HunhHn786.

Cháo màu sắc bắt mắt. Hạt gạo nấu đến nát bét, vừa đặc vừa thơm, bên trong còn kèm theo một ít phối liệu mặn. Múc một muỗng hình ảnh đẹp, vào miệng không chỉ là gạo, còn có gì đó giòn dai. Thế nhưng phối liệu đã bị làm cho không nhìn ra hình dáng, thực sự không biết là cái gì. Chỉ khiến người ăn cảm thấy vị tươi ngọt thơm ngon dị thường. Có một loại tư vị không nói ra được còn lại một lúc lâu trong miệng.

Tề Hầu ăn hai ngụm. Bản thân là muốn làm dáng một chút, thế nhưng cho cháo vào miệng lại bị kinh diễm, liền vội vàng ăn hai ngụm.

Ngô Củ nhìn mí mắt giật giật. Tề Hầu nuốt chửng xong cháo cười nói:

"Có độc? Sao Cô ăn không có chuyện gì? Chỉ sợ là Lỗ cơ không có phúc phận thôi?"

Lỗ cơ vừa nghe, mơ hồ cảm thấy được có chút không đúng, tâm lý căng thẳng muốn chết, liên thanh nói:

"Quân thượng! Quân thượng thật sự có độc a. Lỗ cơ... bụng đau quá. Quân thượng mau cứu Lỗ cơ... e rằng nếu không tốt... Quân thượng mau cứu tiểu Công tử..."

Lỗ cơ đang nói, đột nhiên sắc mặt cứng đờ. Vừa mới chỉ là làm bộ đau bụng, bây giờ lại đột nhiên đổ mồ hôi lạnh, trong bụng một mảnh quặn đau, thực sự khó có thể chịu đựng. Cũng không phải sẩy thai, mà là có cảm giác bị tiêu chảy kèm theo đau đớn kịch liệt.

Sắc mặt Lỗ cơ trong nháy mắt liền trắng bạch, cảm thấy là cháo có vấn đề. Nhưng Tề Hầu cũng ăn lại không có bất cứ chuyện gì.

Lỗ cơ bi thương nói:

"Quân thượng, Lỗ cơ... bụng đau quá, Quân thượng..."

Lúc này không phải làm bộ, mà là thật, Lỗ cơ diễn càng sống động.

Ngô Củ đã từ từ đi tới, ngồi chồm hỗm xuống cười híp mắt nhìn Lỗ cơ, nói:

"Tất nhiên, bụng ngươi phải đau. Bất quá không phải là bởi vì Công tử giả rơi mất."

Lỗ cơ vừa nghe, nhất thời sắc mặt càng khó coi hơn.

"Ngươi... Ngươi nói cái gì! Ta nghe không hiểu! Là ngươi... Là ngươi mưu hại Lỗ cơ. Ngươi muốn mưu hại tiểu Công tử của Quân thượng! Ngươi tâm thật ác độc a!"

Ngô Củ nhíu mày, nói:

"Hả? Tiểu Công tử? Ở nơi nào? Ta hỏi ngươi, nếu làm cho một người mất hết thể diện phải dùng biện pháp gì? Hình phạt tàn khốc nào? Xẻo thịt? Chặt đầu? Cắt tay?"

Mỗi câu nói đều khiến Lỗ cơ rùng mình một cái. Ngô Củ lại lắc đầu một cái, nói:

"Không không, kia đều quá máu me. Con người của ta không thích thấy máu. Còn có một loại biện pháp, cho ngươi mất hết mặt mũi. Đó mới là tốt nhất. Con người của ta thích nhất không đánh mà thắng, một chốc ngươi có thể cảm nhận được."

Ngô Củ nói, bụng của Lỗ cơ đau cực kỳ, quặn đau lặp đi lặp lại, còn kêu ùng ục. Dạ dày có cảm giác bế tắc, càng ngày càng nghiêm trọng, dường như muốn phun ra.

Ngô Củ thấy nàng khó chịu, lại nói:

"Ngươi mang theo rất nhiều thuốc bột đến Tề quốc, chắc chắn ngươi đã sớm chuẩn bị."

Lỗ cơ sợ đến trừng mắt, nói:

"Ta không hiểu ngươi nói cái gì!"

Ngô Củ cười cười, nói:

"Không sao, ngươi ngoài miệng nói không hiểu cũng không có chuyện gì, dù sao ai đau người đó biết."

Ngô Củ nói, chỉ chỉ chén cháo bên cạnh cười nói:

"Cháo này bên trong không có độc, chỉ là có một ít thuỷ sản thôi. Cua, sò băm nhỏ nấu với gạo thành một bát cháo ngọt ngon. Chỉ có điều thuỷ sản hàn tính quá lớn, cùng với thuốc bột ngươi dùng mỗi ngày đối nghịch."

Lỗ cơ toàn thân run rẩy, không chỉ là bị dọa còn là bởi vì trong bụng đau cực kỳ. Nàng trừng to hai mắt nhìn Ngô Củ.

Vì để cho mình không kinh nguyệt khi tới kỳ, nhằm giả bộ mang thai, cho nên nhất định mỗi ngày phải dùng thuốc bột kia. Thuốc bột bên trong lại có lượng lớn bột quả hồng. Ngô Củ bèn nghĩ ra một chủ ý.

Quả hồng cùng hải sản tươi là không thể ăn cùng, bởi vì quả hồng là đồ ăn đại hàn, mà hải sản tươi cũng là đại hàn. Theo lý thuyết đông y, hai thứ này quá trùng, đặc biệt là đối với nữ tử thể hàn là không thể đồng thời ăn. Trong tây y, cua đồng cùng lòng trắng trứng không ăn cùng lúc quả hồng vì xung đột lẫn nhau. Chất tannin trong quả hồng sẽ làm thịt cua đọng lại trong dạ dày, biến thành không dễ tiêu hóa, có thể gây đau bụng, buồn nôn, đi ngoài.

Tề Hầu mấy ngày nay đều cùng Lỗ cơ ăn chung. Ngô Củ là thay đổi biện pháp làm thủy hải sản tươi. Lỗ cơ liên tiếp ăn mấy ngày quả hồng cùng cua đồng cũng không biết. Nàng còn tưởng rằng mình gần đây thể chất không quá tốt, cho nên thường xuất hiện vấn đề đi ngoài.

Hôm nay Lỗ cơ ăn vài chén cháo hải sản tươi, trình độ đau bụng kịch liệt khó nhịn hơn ngày thường.

Ngô Củ cười híp mắt nói:

"Không biết ngươi có thể chịu bao lâu. Nếu ngươi thừa nhận mình giở thủ đoạn đùa giỡn cũng không sao. Nếu như không thừa nhận, ngươi có thể phải tiếp tục nhẫn nhịn."

Lỗ cơ đau bụng khó nhịn, có một loại kích động muốn đi nhà xí, trong nháy mắt liền hiểu ý tứ Công tử Củ. Công tử Củ là muốn làm cho nàng mất thể diện ở trước mặt mọi người.

Làm sao có khả năng thừa nhận. Đây chính là tội lớn. Không thể làm gì khác hơn là kiên trì làm bộ muốn sẩy thai!

"Quân thượng, Quân thượng! Công tử Củ hại ta! Quân thượng ngài phải làm chủ cho ta. Bụng Lỗ cơ đau quá, e rằng muốn không xong."

Tề Hầu cười lạnh một tiếng, ngồi trở lại chỗ ngồi, nhìn Lỗ cơ trên đất đau lăn lộn, đầu đầy mồ hôi, cười nói:

"Lỗ cơ sẩy thai, sao không thấy máu? Thật là rất đặc biệt."

Lỗ cơ nhịn đến đầu đầy mồ hôi, quả thực sắp không kiên trì được nữa.

Ngô Củ lại cười híp mắt nhìn nàng, nói:

"Xem ra ngươi là quyết tâm muốn bêu xấu? Vậy Củ cũng không có cách nào. Bất quá trước mặt Quốc quán mất lễ nghi, cũng là tội lớn. Lỗ cơ cần phải nhịn xuống a."

Lỗ cơ đau không chịu được, lần này so với lúc trước đau đớn hơn, dù sao ăn quá nhiều hải sản tươi, e rằng sắp biến thành bệnh cấp tính. Một mặt đau đớn khó nhịn, ở một phương diện khác còn muốn nôn mửa.

Lỗ cơ nín đến mặt xanh. Tề Hầu thấy nàng còn liều chết không thừa nhận, liền nói:

"Gọi y quan tiến vào, lại bắt mạch cho Lỗ cơ."

Ngô Củ lại nói:

"Chờ đã, Quân thượng sao không để Lỗ cơ tự mình thừa nhận, cũng gần như nắn một khớp xương."

Tề Hầu tương đối bất đắc dĩ. Tuy rằng Lỗ cơ tự mình thừa nhận tất nhiên tốt, thế nhưng Tề Hầu thật sợ Lỗ cơ mất kiểm soát trên điện. Dù sao bây giờ là thời điểm ăn trưa, nếu thật sự là như thế, Tề Hầu e sợ mấy ngày cũng không cần dùng bữa. Bất quá Công tử Củ đã lên tiếng, Tề Hầu cũng không tiện bác mặt mũi HunhHn786.

Ngô Củ cười híp mắt nhìn chằm chằm Lỗ cơ, nhàn nhã nói:

"Củ đã sớm cùng Lỗ cơ nói qua, hi vọng càng lớn thất vọng càng nhiều. Bất quá nói đi nói lại, ngươi có thể chịu một canh giờ, Củ cực kỳ bội phục. Như vậy đi, chúng ta đánh cuộc, nếu như ngươi nhịn được một canh giờ, Củ ở trước mặt mọi người dập đầu ngươi ba cái, được chứ?"

Bây giờ Lỗ cơ đã nhịn đến trong tai vang lên tiếng ong ong, trong óc loạn thành hồ nhão. Không chỉ là đau bụng, đau dạ dày, muốn ói, khó chịu lợi hại, nàng đã sớm không nghe được cái gì. Thế nhưng nàng biết Công tử Củ đang cùng nàng thị uy. Vừa giận vừa sợ hãi, khí ách tắc, thở ra cũng không được, vậy thì càng không xong.

Ngô Củ là cố ý dùng lời nói chen vào, làm cho nàng tức giận, làm cho nàng sợ sệt. Đừng nói là một canh giờ, chỉ nửa canh giờ cũng không kiên trì được.

Vừa mới bắt đầu còn chửi bới, sau đó đã nói không ra lời, Lỗ cơ trên đất lăn lộn, tóc tai đều lung ta lung tung. Tề Hầu thật có chút bội phục Công tử Củ, quả nhiên là không đánh mà thắng. Loại biện pháp này cũng nghĩ ra được, hơn nữa so với trong dự liệu càng có thể dằn vặt người.

Một mặt bội phục Công tử Củ, một mặt hắn lại cảm thấy Công tử Củ cũng là người tương đối thù dai nhỏ nhen...

Lỗ cơ rốt cục không kiên trì nổi, sắc mặt tái xanh nói:

"Ta nói! Ta không có thai! Ta không có, buông tha ta đi. Để ta đi ra ngoài, để ta đi ra ngoài! Ta đau chết mất, đau chết mất..."

Ngô Củ lạnh lùng nói:

"Không có thai? Vậy tiểu Công tử là giả?"

Lỗ cơ liền vội vàng nói:

"Là giả! Là giả!"

Ngô Củ híp mắt, âm thanh trầm thấp nói:

"Vậy việc ngươi cùng Quân thượng thì sao?"

Lỗ cơ liên thanh nói:

"Giả! Cũng là giả! Tất cả đều là giả... Mau thả Lỗ cơ đi! Lỗ cơ không có cùng Quân thượng xảy ra việc gì. Chỉ là... là ngày ấy thấy ngươi cùng Quân thượng bên trong tiểu lâu uống rượu. Ngươi rời đi... ta liền làm bộ nằm ở trong lồng ngực Quân thượng... làm bộ... làm bộ mà thôi..."

Ngô Củ vừa nghe, cuối cùng đã rõ ràng là chuyện gì xảy ra. Ngô Củ còn tưởng rằng Tề Hầu cùng Lỗ cơ thật sự đã làm gì, kết quả là giả hết.

Ngày ấy hai người đều uống nhiều rượu. Tề Hầu cũng say, Ngô Củ càng say không ý thức được, không biết sao liền hôn nhau. Ngô Củ bị phản ứng của chính mình miễn cưỡng dọa cho tỉnh, đột nhiên liền đẩy Tề Hầu ra bỏ chạy. Không nghĩ tới Ngô Củ đi lại để chỗ trống cho Lỗ cơ chui vào.

Ngô Củ nghe nàng vừa nói như thế, liếc mắt nhìn Tề Hầu. Tề Hầu cũng đang nhìn lại, làm Ngô Củ sợ hết hồn, vội vã đem tầm mắt thu hồi lại, cười lạnh nói:

"Bây giờ Lỗ cơ đã nhận tội lừa gạt Quốc quân, còn lại liền có Quân thượng làm chủ."

Tề Hầu sắc mặt lạnh nhạt nói:

"Trước tiên mang xuống nhốt lại, đem việc này nói cho Lỗ Công tử."

Rất nhanh có binh lính tiến vào, nhanh chóng đem Lỗ cơ kéo xuống, trong điện nháy mắt liền yên tĩnh lại. Tề Hầu nhìn về phía Ngô Củ, nói:

"Nhờ có có Nhị ca hỗ trợ, bây giờ việc này rốt cục xem như là chấm dứt."

Ngô Củ nở nụ cười, nói:

"Cũng nhờ có Quân thượng chịu hy sinh nhan sắc, khiến Lỗ cơ mê đến đầu óc choáng váng."

Tề Hầu vừa nghe, cảm giác...

Đây không phải là khích lệ mình, ngược lại lời nói ẩn giấu sự châm chọc sao?

Tề Hầu cười khan một tiếng, nói:

"Nhị ca không thể không có công. Đã như thế, Lỗ quốc sẽ đuối lý, hơn nữa có tạo áp lực cắt Toại ấp. Cũng là Nhị ca có công lao."

Ngô Củ cười nói:

"Quân thượng lại bắt bẻ Củ. Tại sao là Củ có công lao? Dùng Lỗ cơ xếp đặt áp lực Lỗ quốc, vẫn là Quân thượng có công lao. Nếu không phải Quân thượng làm Lỗ cơ mê mẫn, làm sao có thể khiến Lỗ quốc đuối lý chứ?"

Tề Hầu vừa nghe, lại như đầu bị đánh vài gậy, thở dài nói:

"Nhị ca, Cô..."

Ngô Củ chắp tay, nói:

"Quân thượng, Củ hơi mệt, có thể cáo lui trước không?"

Tề Hầu bất đắc dĩ nói:

"Nhị ca chú ý thân thể, có yêu cầu gì cứ việc sai người đến nói cho Cô."

Ngô Củ gật gật đầu, nói:

"Tạ ơn Quân thượng ưu ái."

Làm lễ xong Ngô Củ liền lui ra ngoài.

Tề Hầu thấy người đã lui ra, lập tức híp mắt, lạnh lùng nhắc nhở một tiếng:

"Lỗ cơ, thực sự là giỏi lắm."

Hắn nói, lại lạnh lùng nói:

"Đem Lỗ cơ giam giữ, chờ một lát, Cô phải gặp gỡ nàng."

"Dạ."

Tự nhân vội vã nhanh đi truyền lời.

Tề Hầu lệnh người đưa đồ bổ cùng dược liệu cho Công tử Củ xong, lúc này mới tự mình đi phòng giam. Lỗ cơ bị giam giữ ở trong cung. Bây giờ nàng vô cùng chật vật, tuy rằng trong bụng đã không còn quặn đau, thế nhưng dạ dày vô cùng khó chịu. Lỗ cơ nghe tiếng mở cửa, có người đi vào, vội vã mở to hai mắt nhìn.

"Quân thượng! Quân thượng! Là Quân thượng! Lỗ cơ biết mà, Quân thượng không bỏ được Lỗ cơ."

Tề Hầu xa xôi nở nụ cười, nhìn Lỗ cơ bị trói gô, chắp tay chậm rãi đi tới, nói:

"Xác thực Cô là không bỏ được ngươi."

Lỗ cơ vừa nghe, đầy mặt mừng rỡ, nói:

"Quân thượng, thân thể Lỗ cơ không khỏe, van cầu Quân thượng thương hại... thương hại thả Lỗ cơ đi. Lỗ cơ... Lỗ cơ cũng là vì quá ngưỡng mộ Quân thượng... cho nên mới... mới ra hạ sách, chỉ là nhất thời hồ đồ..."

Tề Hầu cười một tiếng, nói:

"Lỗ cơ a, ngươi biết mình có ưu thế gì không?"

Lỗ cơ suy nghĩ một chút, vẫn không có tùy tiện nói chuyện. Tề Hầu nở nụ cười, cúi đầu đến gần, tay mạnh mẽ nắm cằm của nàng, lạnh lùng nói.

"Bởi vì khuôn mặt này!"

Thân thể Lỗ cơ run lên, phảng phất bị Tề Hầu chính mồm thừa nhận làm kinh sợ. Tề Hầu còn nói:

"Cô lần đầu tiên thấy ngươi thật rất kinh ngạc. Thật quá giống, xác thực Cô có chút lưu tâm ngươi. Thế nhưng ngươi cũng không biết chính mình ưu thế ở nơi nào."

Tề Hầu dừng một chút, làm ra đánh giá bộ dáng Lỗ cơ, lại nói:

"Bất quá Cô hiện tại nhìn kỹ..... Coi như vừa nhìn, ngươi và Công tử Củ rất giống nhau, thế nhưng nhìn kỹ cũng không giống. Bởi vì ngươi căn bản không thông minh sáng suốt như hắn. Ngươi chỉ biết dùng thủ đoạn nhỏ đùa giỡn khiến Cô phiền chán thôi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như cach lam xuc xich thom ngon, em la co gai yeu mua Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status