Vợ đẹp trộm tim: Đại thiếu phúc hắc đừng phách lối

Quyển 2 - Chương 32



Thẩm Thu Linh đang đi chung quanh tìm Tần Lạc, nhìn thấy hắn mặt xanh mét vội đi lên phía trước, hướng về phía Tần Lạc nói nhỏ, " Mặt anh như vậy là có ý gì, đừng để đến lúc ông nội trông thấy thì không hay đâu ."

Nghe Thẩm Thu Linh vừa nói như thế, Tần Lạc có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu, thay vào đó bằng một bộ mặt tươi cười đầy công thức hóa , cầm tay Thẩm Thu Linh thật chặt , nhẹ nhàng hướng về phía Thẩm Thu Linh cười một tiếng, một động tác nhỏ như vậy trong nháy mắt đưa tới vô số phóng viên nhiệt tình, đèn flash nháy không ngừng.

"Mọi người xin chậm dùng, tôi uống hơi nhiều, cần nghỉ ngơi một chút ." Thấy đèn flash dần dần ít lại, Thẩm Thu Linh lôi kéo Tần Lạc đi lên phía trước, dịu dàng chào hỏi với đám phóng viên .

"Cám ơn mọi người đã đến, xin chậm dùng." Hắn vốn cũng không muốn nán lại ở phòng tiệc này, nghe Thẩm Thu Linh vừa nói như thế, lập tức tiếp lời .

Tần Lạc vừa dứt lời, vung tay lên, sau lưng mấy người rất nhanh liền lấy những bao lì xì đỏ đã sớm chuẩn bị bắt đầu phát cho mọi người . Trong nháy mắt lấy được hảo cảm của tất cả đám phóng viên , điều này cũng làm cho Tần Gia Minh đứng cách đó không xa thoả mãn gật gật đầu.

Cáo biệt đám phóng viên , Thẩm Thu Linh kéo Tần Lạc đi tới chỗ Tần Gia Minh đang đứng.

"Ông nội ." Thẩm Thu Linh buông tay Tần Lạc ra , nũng nịu ôm lấy cánh tay Tần Gia Minh , ngọt ngào kêu một tiếng.

"Ông nội ." Tuy nói trong lòng có chút không vui, nhưng ở trước mặt Tần Gia Minh , hắn không có một chút tính khí.

" Con nhỏ này , còn chưa có chính thức xuất giá, trong mắt cũng không có ta sao?" Thẩm Như Biển đi lên trước , cưng chìu nhìn Thẩm Thu Linh, tuy nói là khiển trách, nhưng giọng cũng là ân cần.

" Ông Trầm . Thấy Thẩm Như Biển đi tới, Tần Lạc vội chào hỏi.

"Ông nội , ông chém gió, ông mới vừa không có ở đây, trong mắt con sao lại không có ông nội đây? Con thích nhất ông nội." Nhìn đến ông nội của mình , Thẩm Thu Linh vội nịnh nọt , lấy lòng.

"Con nhỏ này ." Nhìn cháu gái bảo bối của mình , Thẩm Như Biển cưng chìu sờ sờ tóc của cô, cũng may bây giờ là lễ đính hôn còn có thể trở lại Thẩm gia đi, nếu là hiện tại trực tiếp ở tại Tần gia, vậy hắn thật là không thói quen đấy.

"Hắc hắc, con và Tần Lạc đi lên thay quần áo nghỉ ngơi đây ." Thẩm Thu Linh nói qua không đợi Tần Lạc phản ứng kịp, liền hướng cửa cầu thang đi tới.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi , Thẩm Như Biển đặt tay lên vai Tần Gia Minh , có chút cảm khái nói.

"Về sau Linh Linh nhà tôi cần ông phải chăm sóc nhiều rồi , nó từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu khổ gì, nếu có chỗ nào không ổn , ông bỏ qua cho nó nhé ." Thẩm Như Biển trong lòng rất rõ ràng, Tần Gia Minh rất thích Thẩm Thu Linh , nhất định sẽ che chở cô, nhưng hắn còn là có chút không yên lòng dặn dò .

"Yên tâm đi, bạn bè cũng đã nhiều năm như vậy , tôi sẽ không để cho Tần Lạc bắt nạt Linh Linh đâu ." Tần Gia Minh nắm tay Thẩm Như Biển , gật đầu một cái, bảo đảm. Một màn này để cho hắn hồi tưởng lại ngày Tần Di xuất giá , ban đầu hắn cũng là nắm tay Thuần Vu dặn dò như vậy. Mặc dù người khác thấy Tần Di ở Tần gia cũng không được cưng chiều , nhưng trong lòng, hắn thật đúng là rất ưa thích Tần Di , tính tình mặc dù có chút nóng nảy, ngược lại cực kỳ giống lúc hắn còn trẻ .

" Ừ , Linh Linh đứa nhỏ này cũng khổ , từ nhỏ không có mẹ, sống với mẹ kế, ai, tôi thật đúng là không đành lòng nhìn nó đi lấy chồng , còn muốn nó ở bên cạnh thêm mấy năm, thế nhưng con nhỏ kia không biết gặp phải bùa mê thuốc lú gì , một chút cũng không ngại ngùng, nghe nói gả cho Tần Lạc, vui sướng mấy ngày , con gái lớn không dùng được a. Hiện tại tôi cũng không có ai khác để trông cậy vào, chỉ là hi vọng Tần Lạc có thể thu hồi tâm, thật tốt đối đãi Linh Linh." Thẩm Như Biển và Tần Gia Minh hai người đi tới góc ngồi xuống, nhớ tới thân thế Thẩm Thu Linh , Thẩm Như Biển cũng rất cảm khái.

"Yên tâm đi, tôi sẽ nói chuyện với Tần Lạc ." Nhìn Thẩm Như Biển có chút thương cảm , Tần Gia Minh ở một bên an ủi.

Nhìn Tần Gia Minh nói ra lời thề son sắt , khóe miệng Thẩm Như Biển nâng lên một nụ cười, hắn cố ý nói như vậy, đơn giản là thay Thẩm Thu Linh ở Tần gia tìm một chỗ dựa , có Tần Gia Minh chiếu cố , Tần Lạc có thể tạo ra bao nhiêu sóng gió đây?

Tần Gia Minh sao có thể không hiểu nụ cười nơi khóe miệng Thẩm Như Biển đây? Chỉ là hắn không nói ra, bây giờ Tần gia không lớn bằng lúc trước, cần Thẩm gia giúp đỡ nhiều, từ trước đến giờ ấn tượng của hắn đối với Thẩm Thu Linh cũng không tệ, coi như Thẩm Như Biển không nói hắn cũng không thể để cho cô ở Tần gia chịu uất ức, nói một cách thẳng thừng giữa bọn họ chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Nói cho cùng hai người này đều là lão hồ ly!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 3 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như Chồng cũ, giai thich Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status