Vô sở bất năng sự vụ sở

Chương 64: Bí mật của Ngôn Diệc Quân



Một vầng mặt trời vàng óng huy hoàng bay lên trên biển.

Trong sáng ấm áp xua tan bão gió sấm chớp tối hôm qua, hải vực quanh đảo Tia lần thứ hai khôi phục cảnh sóng lớn không sợ ngày xưa, ngoài khơi xanh thẳm phản chiếu trời trong, chợt có vài con chim hải âu phe phẩy cánh bay lượn qua.

Thịnh yến cùng buổi đấu giá trên đảo bị ép bỏ dở, mọi người tập hợp lại trong khách sạn, vội vàng hy vọng giao thông cùng thông tin khôi phục bình thường.

Cũng may cảnh tượng kì quái khó tin kia chủ yếu phát sinh ở trên biển và trên không trung, bề mặt đảo tổn thất không lớn, ngoại trừ sàn đấu giá cần trùng kiến lại.

Vẻn vẹn qua một đêm, sự kiện Hắc Long hiện thế vô cùng kỳ diệu bắt đầu lan truyền như điên trên internet, cơ hồ mỗi người đều là người chứng kiến.

Đáng tiếc chính là, bởi toàn bộ thiết bị điện tử trên đảo đều gần như hỏng, ngoại trừ các cặp mắt và trí nhớ mơ hồ của du khách, không có bất kỳ thiết bị có thể ghi chép xuống vụ kinh tâm động phách đêm qua.

Vì vậy dưới tình huống khuyết thiếu bằng chứng mạnh mẽ, người chứng kiến cùng nhóm buôn chuyện nhấc lên một vòng mắng chiến.

Mà một số nhân sĩ biết chuyện, đặc biệt là các đại lão doanh nhân đêm đó ở hội đấu giá, đối với sự kiện trải qua không hẹn mà cùng nói năng thận trọng, ai cũng không muốn tiết lộ thêm, dù sao bộ dạng sợ đến hồn phi phách tán đêm đó, thực sự mất mặt.

Về phần kia vương miện mất tích kia, ai cũng không có lá gan dám đi truy cứu tung tích của nó.

Sau khi phát hiện Ngôn Diệc Quân và Đoạn Hồi Xuyên liên thủ hầm mình, chủ nhà họ Đoàn vốn là định quỵt nợ, nhưng chuyện đến nước này, nào dám thả nhiều một cái rắm? Chỉ đành ngoan ngoãn bù đắp dư khoản, ngày đêm cầu khẩn Đoạn Hồi Xuyên quên mất mình.

Cuối cùng, sự kiện ma quái làm chủ đề bàn tán cho cả thế giới này, dùng lẫn lộn xác suất nhỏ về kỳ quan tự nhiên và lời kết luận của chủ tiệc Nguyệt Lượng Loan cắt xuống điểm kết.





Sự kiện qua không lâu sau đó, quần đảo Tia lại nghênh đón một kì du lịch cao điểm mới, chuyện này để nói sau.

Vùng biển quốc tế mênh mông vô bờ.

Chiêu Tài không biết từ chỗ nào ngậm tới một đoạn cây trôi sông, đứng trên cành khô theo sóng biển qua lại trôi nổi, buồn bực ngán ngẩm mà ngáp một cái, đầu rủ xuống một chút, gần như sắp ngủ, cả đêm ngồi máy bay, làm nó mệt muốn chết rồi.

Biển rộng mênh mông không hề có khái niệm thời gian, không biết qua bao lâu, hai cái đầu ngoi lên mặt nước, xối lên bọt nước làm Chiêu Tài giật mình tỉnh lại, thấy rõ trong đó một cái đầu thuộc về chủ nhân, lập tức vui vẻ nghển cổ hí dài, để bày tỏ nỗi lòng tưởng niệm cháy bỏng với chủ nhân:

“Gieo vạ di ngàn năm! Gieo vạ di ngàn năm!”

Đoạn Hồi Xuyên: “… Mày ngứa da đúng không?”

Mặt hắn tối sầm lại tay vẫy Chiêu Tài, người sau vội bận bay tới bên cạnh hắn, đầu xù nhỏ ghé vào bên má hắn, vây tới vây lui, rốt cục xác nhận chủ nhân của nó còn thở.

Ngôn Diệc Quân bị hắn ôm vào trong ngực, đầu đặt trên hõm vai, ám muội đỏ ửng trên khóe mắt chưa rút đi, âm thanh lộ ra mệt mỏi: “Không nghĩ tới Chiêu Tài ngàn dặm xa xôi tới hộ chủ, nhà ai có sủng vật trung tâm như thế, em nên thưởng cho nhân gia mới đúng.”

Chiêu Tài gật đầu liên tục, dương dương đắc ý nhếch lên đỉnh đầu hồng vũ: “Nói đúng! Nói đúng!”

“Cái tên này không chịu nổi biểu dương đâu, lời hay vứt hết lên trời rồi.” Đoạn Hồi Xuyên sờ sờ đầu của nó, trong miệng tuy là ghét bỏ, lại không chút do dự cong ngón tay búng một cái, một giọt máu đỏ sẫm bắn ra, lơ lửng trước mặt Chiêu Tài, dưới ánh mặt trời, hạt máu óng ánh mơ hồ có ánh sáng vàng kim lộng lẫy.

Đối với những vật chủng cấp thấp khác mà nói tinh huyết này quá khủng khiếp, nhưng Chiêu Tài từ nhỏ đã đắm chìm trong khí tức chủ nhân lớn lên thành nửa yêu, nên chỉ như lễ lạt ngọt ngào, nuốt vào một cái, sức mạnh máu rồng tan ra toàn thân, nhiệt độ nóng bỏng tràn ngập ngũ tạng lục phủ.

Con vẹt bán yêu ngửa đầu hét dài một tiếng, đập cánh bay lên, kích thước của nó càng lúc càng lớn, lông chim tươi đẹp như mới mọc, lợi trảo như ưng, cánh nhẹ như mây, khí thế lớn mạnh, cơ hồ dọa sợ đến cá mập, cá voi đáy biển đều nhượng bộ lui binh.

Chiêu Tài uy phong lẫm liệt trên không trung nấn ná một vòng, rồi đáp xuống, gạn đục khơi trong bọt nước thiếu chút nữa bắn tóe đầy mặt hai người.

Đoạn Hồi Xuyên lắc đầu bất đắc dĩ, ra hiệu nó xuống dưới, đưa Ngôn Diệc Quân ôm cái lưng rộng của Chiêu Tài, pháp lực lưu chuyển, trong nháy mắt sấy khô quần áo ướt sũng dính trên người.

“Tốt, xử phí cũng cho rồi, khổ cực mày đưa chúng ta về thôi!” Chủ nhân bất lương cười hì hì, sờ soạng vòng lông mềm trên cổ Chiêu Tài.

Cu li Chiêu Tài: “???”

Cuộc hành trình kích thích ngắn ngủi cuối cùng cũng coi như có một kết thúc.

Hai người trở lại thành phố W, một lần nữa treo lên nhãn hiệu sở sự vụ, khai trương đại cát.

Đoạn Hồi Xuyên đặc biệt yêu cầu làm một bộ bảng hiệu mạ vàng —— hắn nguyên muốn làm vàng ròng, nhưng vạn nhất bị người khuân đi chẳng phải là thiệt thòi lớn, không thể làm gì khác hơn là không làm việc khó, nhưng vẫn còn ngại mạ vàng không xứng với uy phong suất khí của mình.

Đối với việc này, Hứa Thần cùng Bạch Giản đã lén lút chửi thầm vô số lần, làm sao lão bản đi ra ngoài du lịch một chuyến, trở về cả người đều biến thành tự luyến thế này?

Đoạn lão bản đối với việc này không hề tự giác.

Giải quyết được chiếc nhẫn và “bệnh hiểm nghèo” làm mình khốn khổ hơn hai mươi năm, chuyện cũ trước kia cũng dần dần thức tỉnh từ ký ức sâu xa, duy nhất làm cho hắn có chút lưu ý, là lời nói của Hàn Qua trước khi biến mất.

Phụ hoàng bây giờ thế nào rồi? Mấy chữ chưa nói hết là chỉ cái gì?

Năm xưa bên trên tế điển, cái mũi tên cuối bắn vào mình, cái vu độc tiễn trong thời khắc sống còn được sư huynh đỡ, đến tột cùng là ai thả? Là Hàn Qua sao?

Sau khi mình rơi xuống luân hồi tế đàn, sư huynh giải độc như thế nào, còn thoát thân khỏi Hắc Long Vệ?

Một ít nghi hoặc đã được vạch trần, rồi lại kéo theo những nghi hoặc mới.

Đoạn Hồi Xuyên có lúc cũng không nhận rõ, đến tột cùng hơn hai mươi năm trong nhân thế là một hồi ảo mộng, hay là quá khứ làm ấu long kia là một hồi mộng cảnh xa xôi?

Duy nhất không có đổi, vẫn là nam nhân luôn bên cạnh mình.

“Đang nghĩ gì thế? Cánh gà đều nướng khét rồi.” Ngôn Diệc Quân thực sự không nhìn nổi, đoạt xâu cánh gà trong tay Đoạn Hồi Xuyên, cẩn thận róc đi lớp vỏ đen cháy khét, một lần nữa vẩy lên gia vị.

Hứa Thần la hét muốn du lịch mùa thu, vì vậy Đoạn Hồi Xuyên thẳng thắn nghỉ kinh doanh một ngày, mang theo toàn gia đi dã ngoại ở ngoại ô thành phố.

Cuối thu mây nhạt, nắng vàng vừa vặn.





Đoạn Hồi Xuyên ngửi hương hoa dã quế, nhìn chằm chằm ngọn lửa uể oải dưới vỉ nướng buồn ngủ, hết cách rồi, ai bảo ở đây khí hậu rất thư thái, coi như là rồng, tình cờ cũng muốn ngủ gật.

Hắn mềm oặt mà dựa vào vai Ngôn Diệc Quân, như không có xương cốt, mùi vị thơm lừng thổi qua chóp mũi, hắn đột nhiên hắt hơi một cái, lười biếng hỏi: “Vẫn chưa được ăn sao?”

“Không được, còn chưa chín đâu.” Ngôn Diệc Quân quyết đoán vuốt ve ý đồ trộm cánh gà của hắn.

Đoạn Hồi Xuyên liếm liếm môi khô khốc, hai cái tay vòng tròn trên không trung, khoa tay nói: “Còn nhớ khi đó chúng ta lén lút đến linh tuyền của tế tháp trộm cá, cá chưa bắt được, kết quả bắt được một con linh cua to bự, chà chà, thật đáng thương, thật vất vả tu hành gần trăm năm, cứ như vậy bị anh băm thành tám mảnh.”

Ngôn Diệc Quân đổi mặt cánh gà, tự tiếu phi tiếu liếc nhìn hắn một cái: “Còn không phải là chui hết vào bụng người nào đó.”

Đoạn Hồi Xuyên thận trọng hé miệng cười cười: “Ai bảo thịt linh cua vừa mập vừa tươi mới, đặc biệt là cái càng cua ngon tận răng, mùi vị đó, chà chà, em làm sao nhịn được? A —— “

Ngôn Diệc Quân nhét cánh đã nướng chín vào trong miệng hắn, ngăn chặn cái miệng lải nhải kia, lại gỡ cua đã nướng kỹ, từng miếng vỏ tách ra, hơi nước mang theo mùi thơm trong nháy mắt bôc lên từ thịt cua trắng mịn, mấy người thèm ăn xung quanh thiếu chút nữa cắn rớt đầu lưỡi.

“Anh lại khoác lác, ở đâu có cua lớn như vậy.” Hứa Thần nâng một chuỗi cánh gà, mơ hồ không rõ mà phun tào.

Đoạn Hồi Xuyên vô cùng thần bí nhíu mày: “Tiểu tử thúi chưa từng thấy đi, lần sau anh đem về cho em xem thêm kiến thức.”

Ngôn Diệc Quân chia chén dĩa cho mấy người, ba người một chim một trận loạn cướp, lắc đầu bất đắc dĩ.

Thừa dịp bọn họ cướp ăn, Ngôn Diệc Quân nhàn rỗi liếc mắt nhìn điện thoại di động đang không ngừng rung, ánh mắt ngưng lại, Chấp Tiên Nhân gửi tin nhắn gấp, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Đoạn Hồi Xuyên gặm rơi một cái càng cua lớn, giương mắt nhìn lửa đen như cánh bướm trên đầu ngón tay Ngôn Diệc Quân, đầu hai lông mày khẽ động: “Làm sao vậy?”

“Hả, một ít hậu quả cần khác phục mà thôi, không có việc lớn gì.” Ngôn Diệc Quân đầu ngón tay khinh động, bích điệp trong nháy mắt lặng hóa thành một tia khói xanh, tiêu tán vô hình: “Anh có một số việc phải đi xử lý, rất nhanh sẽ trở về.”

Đoạn Hồi Xuyên há miệng, nuốt vào vài lời nghi hoặc muốn xuất khẩu, cuối cùng gật gật đầu: “Vậy anh đi sớm về sớm.”

Một lần nữa ngưng tụ bích điệp như u lục quỷ hỏa, lặng yên không tiếng động mà xẹt qua rừng cây trống vắng vùng ngoại ô.

Ngôn Diệc Quân đi theo nó chỉ dẫn, trước một mảnh đất trống dừng lại.

Bóng cây rậm rạp trên đỉnh đầu chặn lại dương quang, chỉ có lá cây bị gió thổi đến vang sào sạt, tình cờ từ khe hở rơi ra một chút, lộn xộn tập trung trên mặt đất phủ kín lá khô.

Rừng cây yên lặng như tờ, cả tiếng chim bay cũng không có, cũng không biết là vì tránh né cái gì.

Ngôn Diệc Quân giẫm nát một chỗ cành khô lá rụng, đứng lẳng lặng dưới một cây đại thụ, điện thoại di động đã mất tín hiệu, đơn giản tắt máy nhét về túi.

“Nếu dẫn ta đến đây, các hạ còn không hiện thân gặp mặt?”

Thanh âm của y không nhanh không chậm lan truyền đến thật xa, trong gió đưa sàn sạt nhẹ vang lên, như là tiếng bước chân, như là có thứ gì thật dài miết qua lá rụng.

Mãi đến tận khi một cái ngân tiên quen biết xuất hiện bên chân y.

Ngôn Diệc Quân nắm roi trong tay, bích quang u động vốn có trên roi đã hoàn toàn mất đi ánh sáng lộng lẫy, vô lực buông xuống trên tay, như một con rắn bạc đã chết.

Một nam nhân trung niên mặc tế bào trắng thuần chậm rãi từ phía sau cây đi ra.

Tóc dài đen kịt với tóc mai hai bên buông xuống, như thác nước khoác trên bả vai, khuôn mặt cứng ngắc như đá hoa cương, cơ thịt hai gò má rất căng thẳng, khóe mắt bị năm tháng khắc lên rất nhiều nếp nhăn.

Dáng dấp của ông ta mặc dù không già nua như vậy, nhưng ánh mắt tang thương thâm trầm, lại như khắc thêm trăm vòng tuổi.

“Đã lâu không gặp, đệ tử của ta.” Thanh âm của nam nhân cũng già nua như ánh mắt của ông, giọng điệu thanh thản, như đang ôn chuyện thường ngày.

“Đại tế ty…” Ngôn Diệc Quân căng thẳng nắm chặt tay, lại chầm chậm buông ra, đáy mắt kiềm chế vẻ khiếp sợ và kính sợ khi đối diện đối phương.

Ánh mắt của y nghiêm nghị, lông mày nhíu lên, chậm rãi nói: “Chấp Tiên Nhân, là ngươi phái tới giám thị ta?”

Đại tế ty tựa hồ đối với cách y dùng từ khá là thất vọng, lắc đầu nói: “Nếu lúc trước con cùng ta ước định làm việc, thì hắn chính là trợ giúp đắc lực nhất trung thành nhất của con.”

Ngôn Diệc Quân mi phong khẽ nhúc nhích: “Ngươi giết hắn?”





Đại tế ty lần thứ hai lắc đầu, chỉ chỉ ngân tiên trong tay y: “Hắn mất đi tác dụng thích hợp, ta chỉ là tiểu trừng đại giới, biến hắn trở về bộ dạng ban đầu thôi. Đối với bất kỳ người nào, ta đều nguyện ý tha thứ bọn họ tình cờ phạm lỗi, thế nhưng, không thể mắc thêm lỗi lầm nữa.”

“Đặc biệt là con, đệ tử ta đắc ý nhất, cũng là duy nhất… Nhi tử.”

Xưng hô nghe đến là xa lạ, ký ức xa xôi xông phá lao tù thời gian, cứng đầu kéo tới, Ngôn Diệc Quân không nói một lời, hơi khép hai mắt, đối với lời nói của ông im lặng trào phúng cùng lạnh lùng.

Thấy con trai lạnh lùng, đại tế ty không cho là ngang bướng, tiếp tục dùng ánh mắt thương xót từ ái ngắm nhìn Ngôn Diệc Quân, như một lão phụ hiền lành quan ái con cái: “Con trai của ta, con không nên thả mặc bản thân đắm chìm trong tình cảm, gánh vác trên người con là sứ mệnh trọng yếu hơn.”

“Sứ mệnh gì?” Ngôn Diệc Quân nhẹ nhàng cười giễu, thần sắc càng thong dong bình tĩnh.

Đại tế ty trầm mặc chớp mắt, mở miệng lần nữa, mang theo khí thế không thể nghi ngờ: “Làm hậu duệ của Vu Vương, con phải biết, tình cảnh của tộc nhân, con cũng phải biết, phục sinh Vu Vương, mới giành lại được cuộc sống mới cho vu tộc chúng ta, một lần nữa thu về địa vị tốt nhất vốn có, mà không phải chìm trong đấu đá với long tộc, làm pháo hôi xông pha chiến đấu.”

Ngôn Diệc Quân cười đến càng ngày càng trào phúng: “Cấu kết với trưởng hoàng tử Hàn Qua, chẳng lẽ không đúng do ngươi ngầm đồng ý sao? Huống hồ, Vu Vương đã chết nhiều năm như vậy, ngươi còn kí thác hi vọng vào một người đã chết, nếu như long giới không thể phục sinh hắn, thì sẽ thế nào? Bây giờ vu tộc chia năm xẻ bảy, làm theo điều mình cho là đúng, ở nơi hiện thế này, bọn họ sinh hoạt rất an ổn, giàu có, vì sao phải cưỡng bách bọn họ cuốn vào vòng xoáy không đáy này?”

Y hơi dừng lại một chút, rốt cục nói ra những câu vốn muốn nói từ mấy chục năm trước: “Vu tộc chưa bao giờ từng cho ta cái gì, thời điểm mẫu thân ta bỏ mạng, nó không xuất hiện, thời điểm ta khổ sở giãy dụa, nó cũng không thấy, bây giờ dựa vào cái gì mà tìm tới cửa, muốn ta phản bội người yêu của mình vì nó trả giá tất cả?”

Đại tế ty sắc mặt trầm xuống, nặng nề nói: “Ngươi đừng quên, lúc trước nếu không có ta cứu ngươi ra ngoài, sợ là ngươi đã sớm đã chết trong cái sơn động hắc ám kia rồi!”

“Phải rồi.” Ngôn Diệc Quân thẫn thờ nở nụ cười: “Lúc ở trong sơn động, ta cũng từng ảo tưởng, nếu như cha của ta còn sống khoẻ mạnh, ông ấy có đến cứu ta hay không, ta từng phi thường căm hận ông ta, hận đối với mẹ con chúng ta chẳng quan tâm, mãi đến tận khi ngài xuất hiện, đưa ta tới tế tháp, để ta gặp được Hồi Xuyên, ta mới rốt cục bắt đầu cuộc sống của người bình thường, ta rốt cục quên được những cừu hận kia, ngài mặc dù đối với ta không coi ra gì, nhưng cũng là dùng hết trách nhiệm của một sư phụ, khi đó ta thật sự cao hứng, cũng rất cảm kích ngài, coi như không có phụ thân cũng không sao, ít nhất ta còn có sư phụ, còn có tiểu sư đệ.”

“Nhưng mà ta không nghĩ tới, nguyên lai sư phụ ta vẫn luôn sùng bái, lại chính là vị phụ thân đã vứt bỏ thê tử kia, thì ra ta cũng không phải do ngươi đúng lúc gặp cứu được, mà là ngươi vì tìm một quân cờ dễ dàng cho việc dùng Huyết vu thuật khống chế, mới nhớ tới còn có huyết thống lưu lạc ở bên ngoài!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat một số bài hay như muu su tai nhan thanh su tai thien, tai sao toi chon phap mon niem phat rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.