Vô tận đan điền

Chương 1434: Cửu Thiên Lưu Tinh Chỉ

Loại quầy hàng quảng cáo như vậy không ít, cơ bản đều là đục nước béo cò, cầm một ít vật cổ quái kỳ lạ quý hiếm hy vọng có thể bán cái giá tốt.

Nghe gia hỏa kia hô khí lực mười phần, Nhiếp Vân tùy tiện nhìn lướt qua, đang muốn rời đi, đột nhiên lông mi nhảy lên.

Thời điểm đi dạo, hắn đã vận chuyển thiên phú Thần Thâu, chỉ cần có bảo bối, sẽ có bảo quang thiểm thước, như vậy để cho hắn không đến mức bỏ qua bảo bối, cái quầy hàng này hắn đã nhìn một lần, ai ngờ ở lúc muốn rời đi, trong mắt đột nhiên lóe lên bảo quang, sáng chói chói mắt, vượt qua bất kỳ vật phẩm nào ở trong đại điện.

Vội vàng quay người nhìn lại lần nữa, lại phát hiện bảo quang che dấu, nhìn không thấy cái gì rồi.

- Ân?

Hừ nhẹ một tiếng, Nhiếp Vân nhịn không được nghi hoặc.

Loại tình huống này trước kia chưa từng gặp qua a.

Trước kia chỉ cần là bảo bối, thiên phú Thần Thâu sẽ lập loè hào quang, hào quang càng thịnh càng trân quý, liếc có thể nhìn ra trình độ trân quý của vật phẩm, bảo quang lúc ẩn lúc hiện, loại tình huống này từ khi có được thiên phú Thần Thâu, còn chưa bao giờ xuất hiện qua.

Nhấc chân đi tới, thiên phú Thần Thâu không ngừng vận chuyển, lại không có phát hiện hào quang lập loè.

- Cổ quái!

Nói thầm một tiếng, Nhiếp Vân lần nữa ý định ly khai, phát hiện trong mắt lần nữa lóe lên hào quang.

- Là lân phiến của Tử Hoa Thần Thú kia?

Lần này sớm có phòng bị, Nhiếp Vân liếc thấy rõ nơi hào quang lập loè, đúng là lân phiến Thần thú.

Bán đồ hi vọng đồ đạc của mình bán cái giá tốt, thường thường đều bịa đặt cho vật phẩm bình thường một lai lịch bất thường, cái gọi là lân phiến Tử Hoa Thần Thú kia, thoạt nhìn ngăm đen, cũ kỹ, bình thường đến cực điểm, không biết là của động vật gì, cái gọi là Thần thú, bất quá chỉ là mánh lới mà thôi.

Bất quá, đối với Nhiếp Vân mà nói mặc kệ là vật gì, chỉ cần có thể để cho thiên phú Thần Thâu của hắn xuất hiện bảo quang, khẳng định bất thường.

Đi tới trước mặt quầy hàng, quét nhìn những vật khác một lần, không có phát hiện bảo vật gì, khẽ vươn tay cầm lân phiến lên, giả ra bộ dạng tùy ý.

- Lân phiến Thần thú này bán thế nào? Nói cái giá đi!

Thanh âm chậm chạp, mang theo trêu chọc hỏi, tựa hồ biết rõ thứ này không phải vật phẩm trân quý gì, tùy ý nhìn xem.

- Tiểu huynh đệ ngươi thật tinh mắt, lân phiến của Tử Hoa Thần Thú này cực kỳ trân quý, toàn bộ Linh giới cửu thiên thập địa chỉ có một khối, là bảo bối hiếm có, giá trị không thể đo lường!

Chủ nhân quầy hàng là một thanh niên miệng lưỡi lưu loát, thấy có người mua vào xem, mắt sáng rực lên, lập tức không che đậy ăn nói bừa bãi.

- Nếu như không phải ta thiếu tiền dùng, thứ này ta nhất định sẽ cho là trấn tộc chi bảo, không lấy ra, bất quá hôm nay đã lấy ra, hơn nữa tiểu huynh đệ tinh mắt như vậy, lại cùng ta hữu duyên như thế, tiện nghi bán cho ngươi, một ngàn Lục phẩm Khiết Linh Đan!

- Lục phẩm Khiết Linh Đan? Còn một ngàn?

- Ngươi đi đoạt a!

- Chỉ là loại phế vật này, cho hai mươi Khiết Linh Đan cũng cảm thấy xa xỉ...

Giá tiền của hắn vừa báo ra, mọi người ở một bên xem náo nhiệt lập tức xôn xao.

Lục phẩm Khiết Linh Đan, mỗi một quả đều giá cả xa xỉ, một ngàn viên có thể mua sắm một Tiên Khí thượng phẩm rồi, một cái lân phiến không biết từ nơi nào lấy được, kêu ra giá tiền này, khó trách bị mọi người xem thường.

- Ách... Các ngươi không nhìn được hàng, đừng ở quấy rối, chậm trễ việc buôn bán của ta!

Sắc mặt thanh niên đỏ lên, vội vàng khoát tay áo với mọi người, ngẩng đầu nhìn Nhiếp Vân.

- Tiểu huynh đệ, ngươi là người biết hàng, nếu như thành tâm muốn mua, giá cả chúng ta còn có thể thương nghị!

- 100 Tứ phẩm Khiết Linh Đan!

Nhiếp Vân chẳng muốn nói nhảm, trực tiếp ra giá.

- 100 viên? Còn là Tứ phẩm? Tiểu huynh đệ, giá tiền của ngươi quá thấp a!

- 150 viên, nhiều hơn nữa thì không cần!

Nhiếp Vân lần nữa báo giá, cầm lấy lân phiến, nhìn một hồi, đột nhiên ý thức được cái gì, nói tiếp:

- Cái lân phiến này nên có một bộ, đây chỉ là một cái trong đó, nếu như ngươi có thể cho ta toàn bộ, ta có thể cho ngươi 1000 viên Lục phẩm Khiết Linh Đan!

- 1000 viên...

Thanh niên chậc chậc lưỡi, lộ ra cực kỳ ý động.

Hắn báo giá trên trời, mục đích là làm cho đối phương trả giá, trả như thế nào cũng dính a, như thế nào cũng không nghĩ tới đối phương rõ ràng đáp ứng.

Bất quá, trong nháy mắt hưng phấn đã bị đắng chát thay thế.

- Thứ này nói trắng ra là ta nhặt được, tổng cộng được một mảnh, về phần có một bộ hay không, thì thật không biết!

- Nhặt?

Nhiếp Vân nhíu mày, nói tiếp:

- Vậy ngươi nói cho ta địa phương nhặt lân phiến, ta chẳng những cho ngươi 150 viên Tứ phẩm Khiết Linh Đan, còn tiễn đưa ngươi một thanh Tiên Khí trung phẩm!

- Tốt, thành giao!

Nghe được chẳng những có tiền, có có thể được một thanh Tiên Khí trung phẩm, thanh niên sợ Nhiếp Vân đổi ý, vội vàng gật đầu đáp ứng, lấy ra một ngọc bài, ngón tay ở phía trên vẽ một hồi, đưa tới cho Nhiếp Vân.

- Ân? Cái này... nhìn thật quen mắt...

Tiếp nhận ngọc bài, tinh thần quét qua, Nhiếp Vân lập tức phát hiện địa phương phía trên tựa hồ ở nơi nào nhìn thấy qua.

Hắn đến Linh giới thời gian cũng không dài, tính toán đâu ra đấy không đến hai tháng, đi địa phương chỉ là Cửu Dương Sơn, Ngạo Vũ Sơn mà thôi.

Không có đi qua tại sao lại có cảm giác quen thuộc?

- Là nhìn thấy từ Thạch đồ của Khâu Lân!

Đột nhiên trong óc linh quang khẽ động, Nhiếp Vân nghĩ tới.

Ban đầu ở Cửu Dương thành, cùng người phụ trách của Đế Dương đấu giá thành chiến đấu, từ trong tay hắn nhận được ba dạng bảo bối, trong đó thứ nhất là Thạch đồ.

Phía trên Thạch đồ khắc rất nhiều phù văn thoạt nhìn như địa đồ, lúc ấy bởi vì không biết là địa phương nào của Linh giới, tiện tay ném vào Nạp Vật Đan Điền không xem nữa, lúc này thấy đồ hình tương tự, lập tức nhận ra được.

- Ngươi vẽ chỗ này là ở đâu?

Suy nghĩ cẩn thận rốt cuộc là cái gì, trên mặt Nhiếp Vân cũng không biểu hiện ra, mà hỏi.

- Là Hồng Nham sơn bên ngoài Tân Quận thành! Ngươi đến có thể chứng kiến... Ngươi vừa rồi nói cho ta một kiện Tiên Khí trung phẩm, tất cả mọi người có thể làm chứng, không thể nhìn xong nuốt lời a!

Thanh niên thuận miệng giải thích một câu, sợ Nhiếp Vân chống chế, vẻ mặt cảnh giác.

- Đương nhiên sẽ không! Cho!

Nhìn nét mặt của hắn, Nhiếp Vân cười khẽ một tiếng, tiện tay lấy ra 150 viên Tứ phẩm Khiết Linh Đan, cùng một kiện Tiên Khí trung phẩm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.4 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như mui nuoc hoa, tap dem don nguyen rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.