Vô tận đan điền

Chương 2766: Cầu Long Thú

Mặc dù Cầu Long Thú là một loại thần thú cũng thuộc về Long tộc, Long tộc cũng giống như Phượng hoàng vậy, không bảo không rơi. Nó đã có thể xuất hiện ở chỗ này, nhất định là chỗ này có được thứ gì đó mà bọn chúng muốn.

- Dựa theo ý kiến của ta, nơi này có nhiều bảo vật như vậy, chúng ta lặng lẽ cầm lên một ít rồi nhanh chóng rời đi là được. Thế nhưng Phùng Thịnh lại không đồng ý!

Không để ý tới lời của Phí Đồng nói, Điêu Vịnh tiếp tục nói:

- Hắn cảm thấy đây là một lần cơ hội tốt trời ban, nếu như chỉ lấy một ít đồ rồi rời đi, như vậy quả thực sẽ có lỗi với bản thân mình. Cho nên hắn mới đi sâu vào bên trong.

- Ta biết không khuyên được hắn dừng lại, cho nên không thể làm gì khác hơn là theo phía sau, chúng ta một đường đi về phía trước, không bao lâu đã tìm được dấu vết của ấu thú. Chỉ là lúc này đầu ấu thú này đang nằm ở trong một cái sơn động ngủ mê man!

- Thấy một màn như vậy. Mặc dù ta sợ, thế nhưng cũng có chút hưng phấn. Mặc dù Cầu Long Thú trưởng thành rất là đáng sợ, thế nhưng thực lực của ấu niên ngay cả Chúa Tể cũng không bằng. Không đáng để lo!

- Lúc ấy hai người chúng ta do dự một chút, định hàng phục đầu ấu thú này, sau đó lại mang đi! Vì vậy, sau khi chuẩn bị mọi thứ, chúng ta mới lặng lẽ vọt tới!

- Chúng ta rất may mắn, thực lực của đầu ấu thú này cũng không mạnh, không mất bao lâu thời gian đã có thể hàng phục được! Lúc ấy ý kiến của ta là lập tức rời đi! Bởi vì, có ấu thú tồn tại thì nhất định sẽ có Cầu Long Thú thành niên. Vạn nhất bị nó phát hiện ra chúng ta ở đây, một khi không cẩn thận sẽ để mạng lại nơi này! Sẽ không có biện pháp rời đi được nữa.

- Nhưng mà Phùng Chấn không đi, mà là hai mắt tràn ngập vẻ hưng phấn, tìm kiếm một vật khắp nơi!

- Tìm vật?

Nghe thấy câu này, đầu tiên Phí Đồng sửng sốt một chút, đâu không phải là tự mình muốn chết hay sao? Ngay sau đó hắn đã hiểu ra:

- Có phải là hắn đã phát hiện ra đầu ấu thú này mới ra đời không lâu, cho nên muốn tìm Cầu Long Tinh đúng không?

- Không sai.

Điêu Vịnh khẽ gật đầu một cái.

- Cầu Long Tinh? Đó là thứ gì?

- Đó là một loại năng lượng chi tinh nương theo Cầu Long thú ra đời mà xuất hiện. Nó có thể giúp cho ấu long trưởng thành, nếu như người cấp bậc Chúa Tể dùng vào là có thể nhanh chóng tăng lên thực lực, trực tiếp tấn cấp vương giả!

Phí Đồng giải thích.

- Ồ? Còn có loại vật này hay sao?

Nhiếp Vân chậc lưỡi.

Tấn cấp thực lực Phong vương hắn đã biết được độ khó bên trong. Cho dù là hắn cũng phải tốn vô số giá cao mới có thể làm được. Chỉ cần một khỏa Cầu Long Tinh là có thể đạt tới, nói hắn không rung động đó là giả.

- Đúng vậy, lúc ấy Phùng Chấn nói, Cầu Long Thú còn nhỏ, muốn trưởng thành không biết còn phải phí bao nhiêu thời gian nữa. Khi đó sợ rằng chúng ta đã trở về với cát bụi. So với như vậy còn không bằng nghĩ biện pháp tăng lên thực lực của mình! Cho dù sủng vật có mạnh hơn nữa thì cũng không có tốt bằng thực lực của bản thân mình.

Điêu Vịnh nói.

- Mặc dù ta rất đồng ý với lời của hắn, thế nhưng thủy chung vẫn cảm thấy có chút bất an. Bất quá, khi đó ta cũng có chút không tỉnh táo, vẫn cùng hắn đi tìm kiếm khắp nơi. Ai ngờ tìm nửa ngày cũng cũng không tìm được cía gì.

- Trong lòng có chút nóng nảy, Phùng Chấn thả Cầu Long Thú còn nhỏ ra ngoài, bức bách nó đi tìm Cầu Long Tinh. Kết quả tên tiểu tử này rất có cốt khí, một mực không phối hợp, thậm chí còn cắn hắn một cái!

- Kết quả, Phùng Chấn lập tức giận dữ, dùng một kiếm đâm vào trên người đầu Cầu Long Thú còn nhỏ kia. Đâm nó thành vô số lỗ..

- A...

Mọi người cùng kêu lên một tiếng.

Có được Cầu Long Thú còn nhỏ đã là cơ duyên cực lớn. Thế nhưng không ngờ lại còn có lòng tham muốn tìm Cầu Long Tinh, không tìm được cũng thì thôi đi. Không ngờ lại làm ra loại chuyện như vậy, quả thực có chút quá đáng.

Khó trách Điêu Vịnh lại không nói, cách làm của Phùng Chấn này quả thực quá mức cực đoan. Nếu như chuyện này truyền đi quả thực có chút mất mặt.

- Làm như vậy hắn còn chưa hết giận, thậm chí còn bổ xuống đầu của Cầu Long Thú... Lúc ấy ngay cả ta cũng ngây ngốc. Tốn nhiều tâm huyết như vậy mới có thể tìm được một đầu Cầu Long Thú còn nhỏ. Không ngờ cứ như vậy lại bị giết, quả thực có chút không tưởng tượng nổi!

- Ai ngờ trong lúc ta đang ngẩn người thì Phùng Chấn lại làm ra một chuyện mà càng khiến cho ta cảm thấy không thể ngờ được!

- Hắn nằm ở trên người đầu Cầu Long Thú còn nhỏ, sau đó bắt đầu điên cuồng thôn phệ máu tươi chảy ra từ trên người nó.

- Chuyện này...

Nghe được một màn này, sắc mặt của tất cả mọi người lập tức trở nên khó coi, ngay cả sắc mặt của Phùng Thịnh cũng tái xanh, không tự chủ được à run rẩy.

Chém giết một đầu Cầu Long Thú còn nhỏ, sau đó còn đi uống máu... Quả thực không khác gì dã thú a, đây thực sự là phụ thân hắn hay sao?

- Ngươi nói bậy... Những chuyện này đều là do lời từ một mình ngươi nói. Phụ thân ta đã rơi vào hôn mê, thế nhưng không phải ngươi muốn nói gì cũng được, ta không tin... Nếu như ngươi còn dám làm nhục danh dự của phụ thân ta, ta sẽ giết ngươi...

Trong lúc run rẩy, Phùng Thịnh rống to một tiếng.

- Câm miệng!

Điêu Vịnh còn chưa lên tiếng thì Phí Đồng ở một bên đột nhiên mở miệng:

- Ta tin tưởng lời của Điêu Vịnh tộc trưởng nói là thật!

Hắn trực tiếp xác nhận khiến cho những người khác đều cảm thấy kỳ quái. Bất quá, loại kỳ quái này cũng không có kéo dài quá lâu thì hắn cũng đã giải thích.

- Nếu như ta đoán không sai, Phùng Chấn đã hoài nghi Cầu Long Tinh đã bị tiểu Cầu Long Thú ăn. Cho nên lúc này hắn mới suy nghĩ thôn phệ máu tươi của nó.

- Lúc ấy nhìn thấy loại cảnh tượng này, ta cũng ngốc nghếch. Vội mở miệng quát

Phùng Chấn tại sao phải làm như vậy. Thế nhưng câu trả lời của hắn cũng giống lời của đại nhân nói như đúc!

Sắc mặt Điêu Vịnh có chút khó coi, dường như bởi vì không có ngăn cản được lão hữu mà khiến cho hắn thương tâm vậy,

- Sau đó thì sao? Các ngươi lại gặp cái gì, vì sao Phùng Chấn lại hôn mê?

Nghe thấy hành động này của Phùng Chấn, Nhiếp Vân cũng cau mày. Tàn sát Vương thú mới sinh ra sẽ làm tổn thương tới thiên hòa, đúng là quá mức tàn nhẫn. Đối với loại hành vi này, trong lòng hắn có chút không đồng ý. Cho nên hắn lại tiếp tục hỏi tiếp.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.4 /10 từ 10 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như thích huyền diệu, phuong phap niem phat ht tinh khong Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.