Vô tận đan điền

Chương 2824: Tìm được Giác Linh Hoa

Âm thầm phát tài mới là vương đạo, không ngừng lâm vào vây giết, đổi thành người nào cũng sẽ không nguyện ý.

- Vâng!

Chí Hào tướng quân thân ở vị trí cao, đối với hoàng tử tranh đấu biết nhiều lắm, trong chớp mắt liền biết “chuyện gì xảy ra”, liền vội vàng gật đầu.

Hoàng triều nhìn như bình tĩnh, trên thực tế nội bộ tranh đấu rất mạnh, nhất là con em hoàng tộc giết hại, cho dù là hắn, cũng cảm thấy tâm hoảng ý loạn, vị hoàng tử trước mắt này thật vất vả mới hiển lộ tung tích, vạn nhất bởi vì tin tức tiết lộ, bị những người có lòng khác biết, nghênh đón mà đến tất nhiên là đuổi giết vô cùng vô tận.

Chỉ hoàng tử tranh đấu ngược lại cũng thôi, những thế lực đối nghịch khác, cũng khẳng định nhìn chằm chằm, xuất hiện một hoàng tử, đối với bọn họ cũng có lực trùng kích rất lớn, vì vậy cũng sẽ làm ra một ít thủ đoạn.

Chính vì vậy, không cần “Hoàng tử” nói, hắn cũng nguyện ý để cho đối phương tạm thời mai danh ẩn tích, nếu đối phương đã nói như vậy, hắn tất nhiên vui vẻ làm theo.

- Điện hạ, mới vừa rồi là chuyện gì xảy ra, sao ngươi...

Xác nhận thân phận của Nhiếp Vân, Chí Hào tướng quân hỏi.

- Trên tế đài này có một trận pháp, ta không cẩn thận lâm vào trong đó, tốn trăm ngàn cay đắng mới ra ngoài...

Không thể nói chuyện Viêm Hoàng điện ra, Nhiếp Vân thuận miệng giải thích.

Dù sao một mình hắn rời đi, nói thế nào cũng được, đối phương chắc chắn sẽ không nghi ngờ.

- Chỗ này có chút cổ quái, nếu tất cả mọi người không có sao, ta xem... Không bằng nên rời đi trước!

Chí Hào tướng quân nói.

Chỗ này không biết cường giả nào lưu lại, cho dù thực lực của hắn là Hoàng cảnh, cũng khắp nơi áp chế, có chút không ngóc đầu lên được.

- Rời đi đi!

Nhiếp Vân vui vẻ đồng ý.

Tới nơi này là dò tìm bí mật của Cầu Long Thú, phần lớn chuyện đều đã biết, tiếp tục lưu lại cũng không có ý nghĩa gì. Vẫn là nhanh đi ra, nghĩ biện pháp tăng thực lực lên mới là chính sự.

Bốn người đều không có ý kiến, đi ra ngoài động, Cầu Long Thú tựa hồ được Thạch Quy ra lệnh, không có ngăn trở mọi người nữa, mặc cho bọn họ thuận lợi rời đi.

Rời đi sơn cốc, Nhiếp Vân lần nữa nhìn lại phía sau, ngay sau đó thấy sơn cốc trước rõ ràng dần dần núp ở trong sơn mạch u ám.

Hắn biết bằng vào năng lực của Thạch Quy, nếu như chỗ này không muốn để cho người phát hiện, cho dù lần nữa trở về, cũng không tìm được cửa vào, lúc này không nghĩ nhiều nữa, theo sát sau lưng Chí Hào tướng quân, đi tới Chí Hào doanh.

Rời sơn cốc không bao lâu, bàn tay của Chí Hào tướng quân động một cái, một ngọc phù đưa tin xuất hiện ở lòng bàn tay, nhìn một chút, sắc mặt không khỏi vui mừng.

- Thế nào? Phụ thân?

Biết thân phận của Nhiếp Vân, Bích Nhi tiểu thư một đường không lên tiếng, lúc này thấy cha hưng phấn, vội hỏi.

- Đã tìm được Giác Linh Hoa, bất quá còn không có hoàn toàn thành thục, bây giờ đi qua...

Chí Hào tướng quân nở nụ cười.

Mục đích của Chí Hào doanh bọn họ tới Loa Kế Sơn, chính là vì Giác Linh Hoa, tìm được buội dược liệu này, hoàn toàn có thể trở về hoàng triều phục mệnh, tự nhiên vô cùng cao hứng.

Bàn tay trảo một cái, nắm đám người Nhiếp Vân lại, Chí Hào tướng quân chuyển biến phương hướng, nhanh chóng bay đi.

Không tới một ngày, bốn người đi tới bên cạnh một đỉnh núi, còn không có đến gần, liền thấy mấy chục binh sĩ phong tỏa lối đi thật chặc.

- Tướng quân!

Những binh sĩ này thấy hắn tới, lập tức chào hỏi, hiển lộ ra bản sắc quân nhân.

Chí Hào tướng quân phái quân sĩ ra lục soát dãy núi, xem ra đây là một chi trong đó.

- Mang ta xem một chút!

Bởi vì có người ngoài, Nhiếp Vân không hiện sơn lộ thủy, đi theo sau lưng Bích Nhi tiểu thư cùng Phí Đồng.

Mọi người đi theo sau lưng mấy binh sĩ, đi tới đỉnh núi.

Địa phương vốn cao chót vót, đã bị đào ra một cái bình đài, một thống lĩnh đang đứng ở trên đài, thấy Chí Hào tướng quân tới, sắc mặt vui mừng:

- Thuộc hạ Vương Diệu tham kiến tướng quân!

- Làm không tệ, tìm được Giác Linh Hoa coi như ngươi công đầu!

Chí Hào tướng quân nói.

- Đa tạ Tướng quân!

Sắc mặt Vương Diệu vui mừng, vội vàng quỳ xuống.

Tùy ý khoát tay, Chí Hào tướng quân nhìn về phía trước, quả nhiên thấy một đóa hoa màu tím nhạt lẳng lặng đứng sửng ở trên đoạn nhai, lá cây mang giọt sương, phản xạ ra lóng lánh huy hoàng.

- Ân?

Nhiếp Vân nhướng mày.

Buội dược liệu này nhìn vô cùng tươi đẹp, tản mát ra sinh cơ cường đại, nhưng chẳng biết tại sao, lá cây cùng cánh hoa phối hợp, cho hắn một loại cảm giác không hòa hài.

- Tướng quân, ta đặc biệt điều tra sách vở tương quan, linh thảo thành thục là màu tím đậm, bây giờ buội dược liệu này đã xuất hiện màu tím nhạt, chứng minh cách thành thục thời gian không lâu, sợ rằng còn phải khổ cực tướng quân ở chỗ này chờ một đoạn thời gian!

Vương Diệu nói.

- Ân, Giác Linh Hoa thành thục là màu tím đậm, bộ dáng này, phỏng chừng không dùng được ba ngày, là có thể hoàn toàn thành thục!

Chí Hào tướng quân hiểu Giác Linh Hoa, còn nhiều hơn đối phương, nhìn kỹ một hồi, hài lòng gật đầu.

Giác Linh Hoa thành thục cùng không có thành thục, dược liệu chênh lệch rất lớn, nếu hái, dĩ nhiên phải chọn tốt nhất.

- Được, mời tướng quân đến bên này nghỉ ngơi!

Thấy tướng quân đáp ứng, Vương Diệu nở nụ cười, vội vàng đi tới trước mặt dẫn đường.

- Đi thôi...

Chí Hào tướng quân gật đầu một cái, đang muốn đi cùng, đột nhiên thấy Nhiếp Vân đứng tại chỗ không nhúc nhích, tựa hồ đang suy tư cái gì.

- Điện... Nhiếp Vân, thế nào?

Biết thân phận của Nhiếp Vân, cộng thêm lần trước chuyện Ngũ Hành Di Quang trận, Chí Hào tướng quân không dám xem thường vị “hoàng tử” trước mắt này, thấy hắn bất động, nhíu mày, không nhịn được hỏi.

- Chí Hào tướng quân, ta xem tốt nhất không cần chờ, nếu như tin tưởng ta, tốt nhất bây giờ liền hái dược liệu xuống!

Nghe được câu hỏi, Nhiếp Vân từ trong quan sát khôi phục như cũ, thở ra một hơi, xoay đầu lại.

- Bây giờ hái? Nói hưu nói vượn, bây giờ hái nói, dược liệu không đạt tới đỉnh phong,tổn thất ngươi thường nổi sao...

Sắc mặt Vương Diệu trầm xuống, lớn tiếng quát.

Hắn thấy người này ở sau lưng Phí Đồng, chắc là binh sĩ bình thường, không có thân phận gì quá cao.

- Ha hả!

Đối với người này quát tháo, Nhiếp Vân cũng không thèm để ý, mà khẽ mỉm cười, xoay người rời đi.

Hắn là hảo ý, đối phương không tin cũng được.

Mặc dù chưa quen thuộc Hoàn Vũ Thần giới, nhưng ở Hỗn Độn hải dương, tuyệt đối là dược lý đại sư đứng đầu nhất, trải qua hành trình Vô Lượng cung, đối với bồi dưỡng dược vật hiểu rõ nhiều hơn, cây Giác Linh Hoa này vừa nhìn đã cảm giác không đúng lắm, trải qua cẩn thận phân tích đã nhìn ra, tất nhiên, đối phương không tin cũng lười nói nhiều.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 11 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như tu tinh do tt thich giac dang, nhạc niẹm phạt 6 chũ hong danh rat hay/nhạc niẹm phạt 6 chũ hong danh rat hay 2 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status