Vô tận đan điền

Chương 2830: Tìm

- Hái?

Sắc mặt của Chí Hào tướng quân lúc trắng lúc xanh.

Hao tốn không biết bao nhiêu thời gian, nhân lực, vật lực, mới tìm được Giác Linh Hoa, hoàn hảo không tổn hao gì, Đa Ba vương tử nhất định trọng thưởng, nhưng bây giờ nửa hoa trắng bạch, dược lực tổn hao nhiều, thật muốn cầm lấy đi dâng lên... Kết cục như thế nào, người nào cũng khó dự liệu!

Mà nếu không hái, một khi hoàn toàn biến thành màu trắng, liền thật một chút tác dụng cũng không có, còn muốn tìm được đóa thứ hai, cũng không biết năm nào tháng nào.

Quay đầu nhìn về phía Nhiếp Vân, thấy ánh mắt của thiếu niên kiên định không thể giao động, không thể làm gì khác hơn là lắc đầu một cái:

- Hái xuống!

- Vâng!

Thấy tướng quân không trách tội hắn, Vương Diệu thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiến lên.

Hái dược liệu cần thủ tục nhất định, bất quá không phải đặc biệt khó khăn, cường giả Vương cảnh như Vương Diệu bình thường cũng làm không ít, rất nhanh thì lấy dược liệu xuống, đặt ở trong hộp ngọc.

Tiến vào hộp ngọc, tốc độ linh khí tiêu tán nhất thời giảm bớt, trở về bình tĩnh.

- Vương Diệu, đại quân lui về!

Hái xong dược liệu, tiếp tục ở lại chỗ này cũng không có ý nghĩa, Chí Hào tướng quân ngoắc tay, phân phó Vương Diệu tập hợp binh sĩ, chuẩn bị rời đi.

- Tướng quân, các ngươi rời đi trước, ta muốn ở chỗ này nhìn một chút, ngày mai sẽ nghĩ biện pháp đuổi theo các ngươi!

Thấy bọn quân sĩ chuẩn bị rời đi, Nhiếp Vân cũng không đi theo, mà nói.

- Ngươi ở lại chỗ này? Có nguy hiểm hay không? Nếu không ta ở lại cùng ngươi...

Chuyện tình Giác Linh Hoa đã xảy ra vấn đề, Chí Hào tướng quân cũng không muốn vị “hoàng tử” trước mắt này lại xuất hiện biến cố.

- Không cần, không có nguy hiểm gì, ta chẳng qua là cảm thấy dược liệu đột nhiên biến thành như vậy có chút kỳ quái, muốn ở trên núi nhìn một chút, xem có phải có vấn đề gì hay không!

Nhiếp Vân cười nói.

- Được rồi, chúng ta ở dưới chân núi hạ trại chờ ngươi!

Chí Hào tướng quân thấy hắn nói như vậy, không hỏi thêm nữa, gật đầu.

- Ở dưới chân núi...

Nhiếp Vân không nghĩ tới đối phương để cho nhiều tướng sĩ như vậy chờ hắn, có chút ngượng ngùng, muốn nói không cần, nhưng thấy hắn thái độ kiên quyết, không thể làm gì khác hơn là cười khổ một tiếng:

- Được, ta tùy tiện nhìn một chút sẽ xuống!

- Cáo từ!

Chí Hào tướng quân mang binh sĩ rời đi, Bích Nhi muốn lưu lại, quấn quít một hồi, cuối cùng vẫn đi theo cha xuống núi.

Mọi người rời đi, Nhiếp Vân không còn bộ dáng như trước, lông mày nâng lên, nhìn chằm chằm địa phương dược liệu sinh trưởng, thần sắc ngưng trọng.

Sở dĩ không có cùng mọi người xuống núi, giống như hắn nói, là muốn tìm nguyên nhân Giác Linh Hoa suy bại.

Chỉ bất quá chuyện này có chút quái dị, tham dự nhiều người, ngược lại vô cùng phiền toái, bởi vì hắn muốn thi triển rất nhiều bí thuật ở Hỗn Độn hải dương, vạn nhất bị người khác phát hiện cái gì, thì đồng nghĩa với thân phận “hoàng tử” bị phơi bày.

- Bắt đầu!

Hít sâu một hơi, Nhiếp Vân búng ngón tay một cái, một lá cây xuất hiện ở lòng bàn tay.

Nếu như Chí Hào tướng quân thấy, khẳng định sẽ nhận ra được chính là lá cây của Giác Linh Hoa, chẳng biết lúc nào rơi vào trong tay hắn.

Bàn tay nhoáng một cái, một đạo quang mang từ lòng bàn tay bắn ra, lá cây ở dưới tia sáng chiếu rọi chậm chạp lơ lửng, toàn bộ lá cây tản mát ra màu vàng nhàn nhạt.

Đây là một lá cây thông thường của Giác Linh Hoa, trước đóa hoa suy bại, nương theo gió nhẹ rơi trên mặt đất, bị hắn nhặt được.

- Truy Tung khí, tìm căn nguyên linh khí biến mất...

Lá cây trôi lơ lửng, Nhiếp Vân tiện tay kết xuất mấy thủ ấn, một đạo Truy Tung khí bay qua.

Ông!

Một trận năng lượng ba động, đầu lá cây đột nhiên ở trên không trung đổi phương hướng, chỉ qua sơn thể.

- Ở trong sơn thể?

Nhiếp Vân dùng là Truy Tung khí cùng với bí pháp của Hỗn Độn hải dương, tìm nguyên nhân Giác Linh Hoa xuất hiện biến cố.

Giác Linh Hoa không thể nào vô duyên vô cớ suy bại, linh khí vô cớ thất lạc, nhất định là có thứ gì ẩn núp trong bóng tối, lặng lẽ Thôn Phệ sinh mệnh lực, giống như ban đầu ở vườn thuốc của Vô Lượng cung vậy!

Dược liệu của Vô Lượng cung, là bởi vì Khải Linh thảo cắn nuốt tinh, khí, thần, lúc này mới uể oải không phấn chấn, tùy thời sẽ chết, lúc này Giác Linh Hoa như vậy, hẳn là bị cái gì cắn nuốt lực lượng, mới ở trong nửa ngày, từ màu tím nhạt biến thành trắng.

Giác Linh Hoa, có thể để cho một vương tử của Hoàn Vũ Thần giới phái binh đi tìm, đủ thấy trân quý, dược liệu trân quý như vậy, có thể bị vật gì đó cắn nuốt hết linh khí, xém chút tử vong, món đồ này chẳng phải càng đáng sợ hơn?

Chính bởi vì nghĩ tới cái này, Nhiếp Vân mới động tâm tư tìm căn nguyên.

- Đi!

Thấy lá cây chỉ rõ phương hướng, Nhiếp Vân cũng không do dự, thân thể thoáng một cái, ngón tay nắm chặc al1 câya, từng bước một đi lên.

Mặc dù thực lực của hắn bây giờ không kém, nhưng chỉ cần không thể phi hành, lên núi sẽ vô cùng phiền toái, cũng may thân thể mạnh mẽ, lực lượng cường đại, cho dù vách núi dốc, cũng không làm khó được.

Lá cây ở phía trước dẫn đường, hắn theo ở phía sau từng bước một bò lên, mới đầu còn có chút mất công, một lát sau, trình độ dốc của sơn thế giảm xuống, tốc độ của hắn càng lúc càng nhanh.

Không tới nửa canh giờ, đã đi tới đỉnh núi.

Ngọn núi này ở toàn bộ Loa Kế Sơn, không tính là cao nhất, nhưng cũng không thấp, đứng ở đỉnh nhìn xuống dưới, khắp nơi đều là biển mây, tựa như màn ảnh che kín mặt đất, đừng nói thấy đám người Chí Hào tướng quân, ngay cả bình đài mới vừa rồi cũng không tìm được.

Trong mây mù bốn phía tình cờ có mấy đỉnh núi lộ ra, giống như lưỡi dao sắc bén đâm rách bầu trời, treo ở trên Thiên Địa, cho người ta một loại cảm giác tiến vào

tiên cảnh.

- Đi!

Không có tâm tình quan sát cảnh đẹp, mà nhìn về phía lá cây trước mắt, ngón tay của Nhiếp Vân lần nữa điểm tới.

Đi tới đỉnh núi hắn đã cảm nhận được Truy Tung khí, truy lùng căn nguyên khoảng cách càng ngày càng gần, tựa hồ tùy thời có thể tìm được.

Lá cây trôi lơ lửng, ở dưới lực lượng của hắn khống chế, tiếp tục về phía trước, Nhiếp Vân theo sát phía sau, từng bước một đi về phía trước.

Diện tích núi rất lớn, nhìn không thấy được cuối, phía trên mọc đầy cổ bách, lá cây bị băng tuyết trắng noãn bao trùm.

Nhiếp Vân thi triển vũ kỹ khinh thân, đi ở trên mặt tuyết, một lát sau, đi tới một chỗ tựa như sườn núi.

Chỗ này nhìn không có gì kỳ quái, nếu như không có lá cây truy lùng, cho dù đi tới, cũng nhìn không ra cái gì, nhưng lúc này lá cây ngừng lại, sợ rằng trước đó linh khí của Giác Linh Hoa vô cớ biến mất, cùng nơi này có quan hệ lớn lao.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.4 /10 từ 10 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như niem phat nhat tam bat loan, tinh do dai kinh giai dien nghia Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.