Vô tận đan điền

Chương 3297: Sa mạc địa hình

- Những con hổ này không đơn giản, bọn nó... Cái này giống như là trận pháp nào đó!

Nhìn các con hổ sắp thành đội hình, Nhiếp Vân sửng sốt một chút.

Trận pháp này giống như đã gặp ở nơi nào, chẳng qua là không nhớ nổi mà thôi.

Rống!

Đang nghi ngờ, con hổ tiếp tục rống lên một tiếng, tất cả con hổ đồng thời giơ lên móng vuốt.

Ô ô ô ô!

Móng vuốt giơ lên, mấy chục đạo kiếm khí bất đồng phá không đâm ra, hội tụ ở giữa thạch đài, tạo thành một đạo ánh sáng đặc thù.

- Ca ca, ngươi có cảm thấy bọn nó cử động có chút tương tự Kiếm Linh Cốc tế tự hay không?

Nhìn đến đây, Nhiếp Đồng lặng lẽ nói.

- Tế tự?

Trong đầu Nhiếp Vân linh quang chợt lóe.

Mới vừa rồi nghi ngờ con hổ bày trận đã gặp qua ở nơi nào, nghe được đệ đệ nói, nhất thời minh bạch, chính là lúc tiến vào nội cốc, phương vị tộc nhân của Kiếm Linh Cốc đứng!

Chỉ bất quá người sau là mười mấy vạn người đứng, làm trận pháp lớn ra gấp mấy lần, đây chỉ có mấy chục con hổ, là bản đơn giản.

- Không phải tương tự, mà... Chính là tế tự!

Nghĩ đến điểm này, Nhiếp Vân lần nữa nhìn con hổ bắn ra kiếm mang, phương thức những kiếm mang này hội tụ hoàn toàn giống tộc nhân Kiếm Linh Cốc thiêu đốt huyết mạch tế tự, vô luận lực lượng thời cơ, đều không kém chút nào!

Cho nên... Căn bản không phải tương tự, mà chính là tế tự!

Bầy hổ ở trong sơn động tế tự...

Suy nghĩ một chút cũng để cho người cảm thấy quỷ dị!

- Người của Kiếm Linh Cốc tế tự, là vì mở ra nội cốc, một đám hổ tế tự làm gì?

Một cái nghi ngờ hiện lên ở trong lòng.

Một đám hổ tế tự người nào? Mục đích tế tự là cái gì?

Ầm!

Trong lòng đang nghi ngờ, con hổ tế tự hội tụ quang mang càng ngày càng lớn, đột nhiên phát ra một trận nổ ầm, điểm sáng chia làm mười ba phần, chia ra bắn vào trên Luyện Kiếm Thạch.

- Ca ca, mau nhìn...

Nhiếp Đồng nói.

Nhiếp Vân nhìn, chỉ thấy ánh sáng bắn vào Luyện Kiếm Thạch, vốn Luyện Kiếm Thạch đặt ở trên thạch đài không nhúc nhích, giống như đất dẻo cao su ngọa nguậy, lại động!

- Cái này...

Luyện Kiếm Thạch là Đại Đế Lục Hi thử kiếm tạo thành, phía trên có Đại Đạo kiếm ngân, có Kiếm Đạo chân ý... Chưa từng nghe nói qua có thể động a!

Hơn nữa còn là một đám hổ tế tự đưa tới biến cố.

Nhiếp Vân, Nhiếp Đồng chỉ cảm thấy da đầu tê dại, không thể tin được.

Một đám hổ thông qua tế tự, để cho Luyện Kiếm Thạch biến thành sống...

Kẻo kẹt! Kẻo kẹt!

Luyện Kiếm Thạch ngọa nguậy chốc lát, thể tích càng ngày càng lớn, phía trên dài ra một tầng nhung mao nhỏ dài.

Nhung mao dần dần trở nên cứng rắn, Luyện Kiếm Thạch tựa hồ cũng có hình thái cùng thân thể của mình.

- Là... Con hổ!

Một lát sau, hình thái của Luyện Kiếm Thạch càng ngày càng rõ ràng, Nhiếp Vân không nhịn được nhìn về phía Nhiếp Đồng.

Thông qua tế tự, Luyện Kiếm Thạch lại biến thành bộ dáng con hổ, mặc dù còn không có hoàn toàn thành hình, nhưng có thể khẳng định, chính là đám gia hoả khắp nơi cướp đoạt Luyện Kiếm Thạch này.

Rống!

Nương theo thời gian chuyển dười, mười ba cái Luyện Kiếm Thạch trên thạch đài ở dưới tia sáng tế tự chiếu rọi, tất cả đều biến thành con hổ, nhảy xuống, ngửa mặt lên trời phát ra thanh âm hô khiếu.

Vốn đám hổ này chỉ có hơn bốn mươi, cộng thêm mười ba con này, trong nháy mắt đạt tới hơn năm mươi.

Rống!

Thấy những Luyện Kiếm Thạch này biến thành hổ, con hổ đầu đàn hưng phấn gật đầu một cái, gầm thét một tiếng, sãi bước đi về phía trước.

- Vào thế giới nạp vật!

Thấy không tránh né kịp, tinh thần của Nhiếp Vân động một cái, hai người đồng thời tiến vào thế giới nạp vật.

Hai người vừa biến mất, con hổ đi ra, một đám hổ theo sau lưng.

Lúc này mặt trời chậm rãi từ đường chân trời bắn ra, ánh sáng chiếu rọi đất đai.

Nương theo ánh mặt trời xuất hiện, những con hổ này giống như bầy sói, biến mất ở tại chỗ, không tìm được tung tích nữa.

Hô!

Nhiếp Vân, Nhiếp Đồng xuất hiện ở tại chỗ.

Mặt trời xuất hiện, địa hình lần nữa phát sinh biến hóa, mới vừa rồi núi non trùng điệp, giờ phút này lần nữa biến thành rừng cây rậm rạp.

Sơn động con hổ tế tự cũng không thấy, nếu như chuyện mới vừa rồi không rõ ràng phát sinh ở trước mắt, thật hoài nghi là một ảo cảnh.

- Luyện Kiếm Thạch thông qua Tế Ty biến thành con hổ... Cái này thật là quỷ dị!

Đến bây giờ Nhiếp Đồng còn cảm thấy không thể tin tưởng.

- Là có chút quỷ dị, bất quá... Đối với chúng ta mà nói chưa chắc không phải cơ hội!

Nhiếp Vân nghĩ đến cái gì, nhếch miệng.

- Cơ hội?

Nhiếp Đồng gãi đầu.

Một đám hổ lợi hại như vậy, cơ hội gì chứ?

- Luyện Kiếm Thạch có thể thông qua tế tự biến thành con hổ, vậy... Đám hổ này có thể đều là Luyện Kiếm Thạch biến thành hay không?

Nhiếp Vân nhìn tới.

- Đều là Luyện Kiếm Thạch?

Nhiếp Đồng sửng sốt một cái.

Buổi tối không tìm được Luyện Kiếm Thạch, căn cứ Kiếm Đạo trường hà tìm, tìm được chỉ là con hổ... Không thể không nói vô cùng quái dị, chẳng lẽ... Những con hổ này là Luyện Kiếm Thạch!

Ban ngày Luyện Kiếm Thạch là hình thái cung điện, có thể thu lấy, đến buổi tối liền biến thành dã thú, du động khắp nơi...

Điều này cũng có thể nói rõ vì sao con hổ cướp đoạt Luyện Kiếm Thạch... Bọn nó là cướp đồng bạn về!

- Nếu như những con hổ này đều là Luyện Kiếm Thạch, chúng ta căn bản không cần phải hao phí tìm, chỉ cần buổi tối tìm được bầy hổ, chém giết, thì có thể được đến nhiều hơn...

Nhiếp Vân nói.

- Chém giết bầy hổ nói không tệ... Nhưng những con hổ này thực lực quá mạnh mẽ. Hai người chúng ta liên thủ, cũng không chiến thắng nổi!

Nhiếp Đồng lắc đầu.

Mặc dù thực lực của bọn họ không kém, đối phó Hoàng cảnh viên mãn bình thường cực kỳ đơn giản, nhưng đối phó một đám hổ tinh thông Kiếm Đạo, vẫn lực bất tòng tâm.

Thật muốn đánh lén, không những một con không giết được, làm không tốt hai huynh đệ cũng phải dính vào.

- Cho nên chúng ta phải mưu đồ cặn kẽ, không giết chết một đàn hổ, nhưng thừa dịp thời điểm chúng lạc đàn đánh lén, ngược lại có thể thừa dịp!

Nhiếp Vân chậm rãi nói.

Thực lực của hai người bọn họ đối kháng bầy hổ khẳng định không được. Bất quá đánh lén một con hai con, vẫn có thể thành công chém giết.

Một đêm, tốc độ nhanh mà nói, chém giết mười mấy con, hai mươi mấy con là vô cùng có khả năng.

- Đây cũng phải, có thể cân nhắc!

Nghe được đánh lén chém giết, Nhiếp Đồng không ngừng gật đầu.

- Trước không nghĩ nữa, ban ngày cũng đừng nghỉ ngơi, tiếp tục tìm a!

Đối phó con hổ cần buổi tối mới có thể tiến hành, hai huynh đệ cũng không có quấn quít quá nhiều, mỗi người thi triển thủ đoạn tiếp tục tìm Luyện Kiếm Thạch.

Hai người liên thủ, tìm Luyện Kiếm Thạch tốc độ tăng nhanh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 11 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như 84 hinh anh minh hoa chu dai bi, phap mon lay phat Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.