Vô tận đan điền

Chương 3302: Nhiếp Vân hỏng mất

- Trước bất kể bọn họ, ta tìm cơ hội trộm vật lại nói...

Nhiếp Vân nhìn một hồi, biết song phương chiến đấu trong thời gian ngắn không thể nào có kết quả, lúc này không đi quản nữa, nhìn Lục Huyền một cái, tâm tư động lần nữa.

Người này sợ bị đám người Lục Bắc Hoang phát hiện, cũng không đi xa, cách hắn bất quá hơn mười thước, hơn nữa bây giờ toàn bộ tâm thần đều bị chiến đấu hấp dẫn, chỉ cần cẩn thận một chút, trộm được Luyện Kiếm Thạch, cũng không phải là không thể nào!

- Liền thừa cơ hội này...

Nói làm liền làm, Nhiếp Vân dọc theo dưới đất, lần nữa chậm chạp dựa gần Lục Bắc Hoang.

Mười thước! Tám thước! Sáu thước!

Mặc dù biết tâm thần của Lục Huyền bị chiến đấu hấp dẫn, nhưng hắn vẫn cẩn thận, không dám khinh thường chút nào.

Bất cứ chuyện gì, dù đối phó người thực lực yếu, cũng phải đánh ra trăm phần trăm tinh thần, nếu như không có loại tâm cảnh này, sớm không cũng sẽ chết non!

Lục Huyền là thiên tài lĩnh ngộ chân Kiếm giới, hơn nữa còn là Hoàng cảnh viên mãn, bàn về sức chiến đấu không kém Nhiếp Đồng. Coi như thủ đoạn của mình tầng tầng lớp lớp, muốn thắng được đối phương cũng khó khăn!

Hơn nữa người này còn có bốn Kiếm Thị, một khi mất đi cơ hội lấy trộm, sẽ không cách nào thành công.

Từng bước một đến gần, rất nhanh đi tới khoảng cách hai thước.

Khoảng cách gần như vậy, hô hấp, nhịp tim của Lục Huyền cũng có thể nghe rõ ràng.

Nhiếp Vân vận chuyển lực lượng khép kín khí tức toàn thân, nhịp tim cũng dừng lại, lần nữa bước lên trước một bước.

Một thước!

- Thành bại lần nữa ở đây...

Lần nữa đi tới bên cạnh, Nhiếp Vân vững vàng tâm cảnh, thiên phú Thâu Thiên sư vận chuyển, bàn tay bắt về phía trước.

Ầm!

Mắt thấy bàn tay sẽ tới bên cạnh Lục Huyền, một đạo kiếm mang gào thét đâm tới, mặt đất nổ ầm.

Lục Huyền vội búng về phía sau một cái, thoát khỏi phạm vi hắn có thể trộm được.

- Dựa vào!

Nhiếp Vân xém chút bất tỉnh.

Ngẩng đầu nhìn lại, mới vừa rồi kiếm mang ở cách đó không xa nổ ra một cái hố to, xém rơi vào trên người Lục Huyền, khó trách hắn trốn.

Trong sân đám người Lục Bắc Hoang không cố kỵ nữa, dụng hết toàn lực, lực lượng cũng không khống chế, kiếm mang bay khắp nơi, lấy bọn họ làm trung tâm, chu vi mười dặm biến thành phạm vi lực lượng công kích, hơi lơ là sẽ bị thương nặng.

Thấy rõ ràng những thứ này, Nhiếp Vân khóc không ra nước mắt.

Hôm nay vận khí thực quá kém đi.

Những người Lục Bắc Hoang này, chẳng lẽ thật là trời cao phái tới trêu chọc hắn?

Nói thật, mới vừa rồi đạo kiếm mang kia là vô ý thức, cũng không biết Lục Huyền ở nơi này, càng không biết mình muốn trộm Luyện Kiếm Thạch, nhưng chính vì vậy mới càng làm cho hắn buồn rầu.

Vô ý thức liên tục phá hư chuyện tốt của mình hai lần, thật muốn có ý thức, còn không tươi sống bị hành hạ chết...

Xem ra chỉ có thể tìm cơ hội trộm lần nữa...

Trong lòng âm thầm mắng người, Nhiếp Vân đang định xuất thủ lần nữa. Đột nhiên mặt liền biến sắc, lần nữa mắng lên:

- Dựa vào!

Chỉ thấy lại một đạo kiếm mang bắn tới, thẳng tới vị trí của hắn.

Uy lực của kiếm mang không lớn, hắn có thể ung dung ngăn cản, mấu chốt là... thật muốn bị đánh trúng, hạt cát văng tứ phía, chỗ ẩn thân tất nhiên bại lộ!

Hô!

Dưới tình thế cấp bách, chợt vọt ra ngoài, giờ phút này cũng không quản được có thể bị phát hiện hay không, không trực tiếp bại lộ ở trước mặt người khác, mới là trọng yếu nhất.

Ầm!

Mới vừa chạy ra hơn mười thước, mặt đất liền bị kiếm mang nổ ra một cái hố to đường kính sáu bảy thước.

Nhiếp Vân thở ra một hơi, không ngừng lau mồ hôi lạnh trên đầu.

May mắn chạy mau, nếu không hạt cát bay ra nhiều như vậy, mình nhất định sẽ bị phát hiện.

- Lục Huyền... Giống như không có chú ý...

Vốn tưởng rằng lần này động tác lớn như vậy, khẳng định khó ẩn giấu thân hình, quay đầu nhìn về phía Lục Huyền, Nhiếp Vân không khỏi vui mừng.

Không nghĩ tới đối phương vẫn không có phát hiện.

Suy nghĩ một chút cũng minh bạch, ngược lại không phải là hắn không đủ cảnh giác, mà chiến đấu trước mắt thực quá hấp dẫn người, căn bản không nghĩ tới có người giấu dưới đất, nghĩ hết biện pháp muốn lấy trộm Luyện Kiếm Thạch của hắn.

Theo Lục Huyền, đám người Lục Bắc Hoang này và Chiến Long Thú đánh càng liệt càng tốt, dù sao hắn là người thắng lớn nhất, căn bản không quan tâm người khác sống chết.

- Trộm lần nữa!

Thấy hắn không có phát hiện mình, Nhiếp Vân thở phào nhẹ nhõm, cắn răng một cái, lần nữa đi tới đối phương.

Hôm nay nhất định phải trộm được tới tay!

Không tin hoàn thành không được!

Luôn không có khả năng liên tục xui xẻo hai lần, còn có lần thứ ba đi!

Từng bước một đến gần Lục Huyền.

Không thể không nói, tính cảnh giác của Lục Huyền này thật quá kém, mặc dù thực lực không tệ, nhưng lấy tính cảnh giác này, đến Thần giới, sợ rằng không biết phải chết bao nhiêu lần.

Có thể đây cũng là thiếu sót của Kiếm Linh Cốc.

Kiếm Linh Cốc bất kể nói thế nào cũng chỉ là một gia tộc, đánh lén cơ hồ không có, có mâu thuẫn cũng là ngay mặt tỷ thí, chính vì vậy, người sống ở trong này, tính cảnh giác kém xa Thần giới.

Cái này đối với bọn họ là khuyết điểm, đối với Nhiếp Vân mà nói cũng là chỗ tốt cực lớn.

Nếu như không phải bởi vì như vậy, mình lần đầu tiên thất thủ, người này khẳng định sẽ có cảm thấy!

Dù sao ở Thần giới, ngay cả tính cảnh giác cũng không có, chết bao nhiêu lần cũng không oan uổng.

Mười thước! Tám thước! Sáu thước!

Nhiếp Vân lần nữa mở ra lữ trình.

Có thất bại hai lần trước, lần thứ ba tốc độ của hắn rõ ràng nhanh không ít.

- Lần này nghìn vạn lần chớ xảy ra chuyện...

Thấy Lục Huyền đang ở trước mắt, khoảng cách càng ngày càng gần, trong lòng Nhiếp Vân âm thầm cầu nguyện.

Liên tục thất bại hai lần, hắn cũng có chút bóng ma trong lòng.

Cũng không biết là Lục Huyền vận khí tốt, hay vận khí của mình quá kém, liên tục ăn trộm hai lần đều không thành công, từ Phù Thiên đại lục tới nay, thật đúng là chưa bao giờ gặp được.

Ba thước! Hai thước!

Trong lòng cầu nguyện, dưới chân cũng không ngừng nghỉ, thời gian nháy con mắt đi tới địa phương cách Lục Huyền không tới hai thước.

Mắt thấy sẽ tới bên cạnh.

- Lục Huyền, không nghĩ đến ngươi cũng tới, chẳng lẽ còn muốn ở một bên xem náo nhiệt sao? Không có Luyện Kiếm Thạch, ta xem ngươi trở về làm sao giao phó với Đại Tế Ty! Yên tâm, chỉ cần đánh bại những Chiến Long Thú này, đoạt lại Luyện Kiếm Thạch thuộc về chúng ta, ta bảo đảm mọi người chia đều! Tuyệt không độc chiếm...

Thời điểm cách một thước đang ở trước mắt, phía trước vang lên một người gọi.

Lục Huyền giấu ở một bên xem náo nhiệt, bị Lục Bắc Hoang phát hiện!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 11 lượt.

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như correspondence la gi nghia cua tu correspondence la su xung nhau su tuong, binocular la gi nghia cua tu binocular la hai kinh mat và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.

loading...
DMCA.com Protection Status