Vô tận đan điền

Chương 475: Diễm Hỏa Sư (1)

- Hắc hắc, biết ta là thành chủ thì tốt rồi, thân là Vinh Thiên Thành thành chủ, công bình công chính xử lý sự tình, Dịch Thanh, ngay cả cha ngươi cũng không dám lời vô ích, thuộc hạ của ngươi tính toán là vật gì! Cái này là hạ nhân của ngươi, không có quy củ như vậy? Hanh, có hạ nhân không hiểu quy củ, không biết cấp bậc lễ nghĩa như vậy, xem ra chuyện cấu kết Yêu nhân này không cần tra xét, nhất định là có, hiện tại ta liền phán xử những người này tử hình, lập tức hành hình... Tiểu tử này là người thứ nhất!

Nhiếp Vân vẫn chưa trả lời, thành chủ liền cười lạnh một tiếng, hai mắt như nhìn người chết, lộ ra sát ý.

Ngón tay của Thành chủ điểm tới Nhiếp Vân.

Không khí chung quanh như bị cầm giữ, tựa hồ vô luận Nhiếp Vân đào tẩu làm sao, cũng trốn không thoát đối phương bao phủ.

- Ha hả!

Nhiếp Vân cũng không tránh né, khẽ cười một tiếng, cây cỏ khô trong miệng bắn ra.

Sưu!

Ở dưới linh hồn Linh cấp trung kỳ gia trì, mặc dù một cọng cỏ cũng không khác thần binh lợi khí, nháy mắt liền bay đến trước mặt thành chủ.

Xì!

Ngón tay của Thành chủ bị tước mất một nửa.

- A?

- Thiết Chưởng công của Thành chủ ngay cả Hoàng tộc thượng phẩm binh khí cũng có thể bóp nát, lại bị một cọng cỏ tước đứt?

Thấy một màn trước mắt, tất cả mọi người chấn động, tròng mắt rơi trên mặt đất.

- Thật mạnh...

Thân thể của Dịch Thanh càng quơ quơ, vốn nàng đã cảm thấy thực lực của Nhiếp Vân rất lợi hại, không nghĩ tới còn đánh giá thấp thiếu niên này.

- A... Ngươi muốn chết!

Ngón tay bị chém đứt, hai mắt thành chủ trở nên đỏ đậm, trở tay chẳng biết từ đâu chộp tới một thanh trường thương, đâm tới Nhiếp Vân.

Ầm ầm!

Lực lượng của cường giả Nguyên Thánh Cảnh đỉnh phong mượn trường thương bộc phát ra, pháp lực dâng trào cường đại, như gió bão mưa sa, người tu vi yếu bị gió phất một cái liền ngã xuống đất.

- Nguy rồi...

Thấy thành chủ nổi giận bạo phát lực lượng, sắc mặt Dịch Thanh trở nên trắng bệch.

Nguyên Thánh Cảnh đỉnh phong thực quá mạnh mẻ, cường đại đến ngay cả tâm tư phản kháng cũng không có, thiếu niên ở trước mắt thật có khả năng đỡ nổi sao?

Ở thời điểm nàng suy nghĩ lung tung, liền thấy thiếu niên vẫn không thèm quan tâm đột nhiên động, giống như thiểm điện, đâm tới trường thương, nhẹ nhàng rạch một cái, liền đi tới trước mặt thành chủ, đồng thời cánh tay nhẹ nhàng trảo một cái.

Kẽo kẹt!

Thành chủ muốn lui về phía sau né tránh, lại phát hiện trong mắt đối phương lóe ra một tia huyết sắc, trước mắt tối sầm, đã bị bóp lấy cổ.

- Nói chuyện với ngươi là cho ngươi mặt mũi, ngay cả hoàng đế ta cũng giết mấy cái, còn sợ một phá thành chủ như ngươi? Ở trước mặt ta trang bức, tính toán vật gì vậy!

Nắm cái cổ của thành chủ, Nhiếp Vân hừ một tiếng, bàn tay run lên.

Lạch cạch!

Thành chủ ngã trên mặt đất, cả người cứng còng.

- Này...

Thấy Thành chủ bị thiếu niên một chiêu đánh nằm trên mặt đất, đứng cũng đứng lên không nổi nữa, đám người Giang Hiên thiếu chút nữa thở không nổi, sợ đến cả người run run, liên tiếp lui về phía sau.

Thực lực của Thành chủ mạnh hơn hắn, cũng bị một chiêu đánh ngã, mình khẳng định càng không phải đối thủ! Nói như vậy, vừa rồi tảng đá kia chính là thiếu niên này ném!

Thoạt nhìn mười bảy, mười tám tuổi, thực lực Chí Tôn đã đánh ngã Thành chủ tu vi Nguyên Thánh Cảnh, đây là người sao?

- Còn muốn chạy? Ngươi cũng nằm xuống đi!

Không để ý tới hắn lời vô ích, bàn tay của Nhiếp Vân trảo một cái, giống như linh xà xuất động bắn ra!

Lạch cạch! Cao thủ Nguyên Thánh Cảnh hậu kỳ, đường đường cường giả siêu cấp Giang gia, cũng như Thành chủ, dán ở trên mặt đất.

- Mấy người các ngươi cũng như vậy a!

Nếu động thủ, Nhiếp Vân cũng không cần thiết giả bộ làm người tốt, một chưởng một người, người Giang gia kể cả Yêu nhân tiểu đầu lĩnh kia, đồng thời nằm trên đất, sinh tử chẳng biết.

Thành chủ cùng Giang Hiên không thể giết chết, dù sao bọn hắn đại biểu cho địa vị, nhưng mấy người này chết liền chết, không có vấn đề gì to tát.

- A...

Nhiếp Vân vừa động thủ, mạnh mẽ vang dội, tốc độ cực nhanh, đợi đám người Dịch Thanh phản ứng lại, đường đường cao thủ nổi danh nhất Vinh Thiên Thành đã nằm trên đất, thấy hết thảy, tất cả mọi người nuốt nước miếng, hàm răng phát run.

Thành chủ ở thành này địa vị cao nhất, dù thực lực cường thịnh trở lại cũng không dám đắc tội, bây giờ bị đánh nằm úp sấp trên đất, trực tiếp lật đổ thế giới quan của mọi người.

Đúng như Nhiếp Vân nói, này cũng không có gì, trước đây hoàng đế đế quốc mình cũng một kiếm một người, không lưu tình chút nào, một Thành chủ nho nhỏ mà thôi, không coi vào đâu.

- Thành chủ này cùng Giang Hiên đều chưa chết, các ngươi trói lại mang về, sợ rằng Giang gia rất nhanh sẽ tìm đến!

Thấy mọi người có chút si ngốc, Nhiếp Vân phân phó một tiếng.

- Nhiếp Vân, đả thương Thành chủ, chuyện này gây náo hơi lớn rồi, nếu không ngươi chạy nhanh đi, dù thế nào ngươi chỉ là một khách qua đường, ly khai Vinh Thiên Thành sẽ không người biết...

Dịch Thanh từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, nhớ tới chuyện này mang tới hậu quả, trên mặt lộ ra lo âu nồng đậm.

- Ha hả, ta đi Dịch gia các ngươi thì đã làm sao? Không phải một Thành chủ nho nhỏ sao, không có việc gì!

Dịch Thanh làm cho hắn ly khai, làm cho Nhiếp Vân âm thầm gật đầu, xem ra nữ tử này tâm tư xác thực rất đơn giản tinh khiết, không có mang ý gì xấu.

- Không có việc gì? Ngươi đả thương là người đứng đầu Vinh Thiên Thành a...

Nghe thiếu niên nói không nhanh không chậm, Dịch Thanh có chút phát điên.

Người đứng đầu một thành ở trong mắt mình cao không thể leo tới, sao nghe khẩu khí của thiếu niên như tiện tay đập chết một con ruồi vậy?

- Ha hả, các ngươi nhanh trói hai tên này lại mang đi a!

Không để ý tới Dịch Thanh, Nhiếp Vân thuận miệng phân phó đám người Dịch Xương.

- Vâng!

Đám người Dịch Xương vội vã ba chân bốn cẳng nhốt đám người Thành chủ cùng Giang Hiên vào lồng sắt, Thành chủ nguyên bản cao cao tại thượng, lúc này bị bọn họ vặn thành bánh quai chèo, chân cùng miệng đặt chung một chỗ, mắt cọ ở trên cái mông của Giang hiên...

Thấy một màn như vậy, đầu Dịch Thanh muốn phát nổ.

Xem ra thuộc hạ của mình bình thường có chút hiền lành, kỳ thực cũng có thiên phú bạo lực... Đây chính là Thành chủ a, nhân vật cao cao tại thượng, hiện tại ngay cả chó cũng không bằng...

Ai, quên đi, mặc kệ nói như thế nào Nhiếp Vân này cũng là vì cứu mình, nếu như hắn không ra tay, ngày hôm nay chỉ sợ cũng sẽ bị lăng nhục.

Thật như vậy, mình chỉ có thể chết!

Trước sau đều là chết, chí ít bây giờ còn sống thật tốt...

Nghĩ thông suốt điểm ấy, Dịch Thanh liền dễ chịu một ít.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.4 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich tri thoat, bat ngo hinh anh chua ba thien hau hang tram nam truoc những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.