Vô tận đan điền

Chương 486: Đưa tiền chuộc đây (2)

Ám kình cộng thêm ám hỏa, hắc hắc, thật nghiên cứu ra được chiêu này, coi như bây giờ mình là Chí Tôn thì thế nào? Như nhau có thể đánh Bất Hủ Cảnh thành bánh thịt!

Trong lòng nghĩ, lấy ra trường kiếm, điểm về phía trước, một đạo hỏa diễm trong nháy mắt phun ra ngoài, ôn độ cực nóng làm không gian của Tử Hoa động phủ có chút vặn vẹo.

Không gian trong Tử Hoa Động Phủ là một loại trận pháp không gian, bàn về ổn định mà nói, thì kém hơn Phù Thiên Đại Lục, Khí Hải Đại Lục.

- Quả nhiên tiêu hao rất lớn, coi như lấy Khí Hải của ta, cũng không dám tùy tâm sở dục thi triển!

Cảm thụ hỏa diễm tiêu hao chân khí, Nhiếp Vân giờ mới hiểu được, thảo nào Dịch Thanh không dám đơn giản sử dụng Diễm Hỏa thiên phú, nguyên lai thứ này tiêu hao chân khí tốc độ quá đáng sợ!

Coi như mình tích lũy hùng hậu, chân khí vô song, toàn lực thi triển, sợ rằng cũng không kiên trì được mấy chiêu, chân khí sẽ tiêu hao sạch sẽ!

Đương nhiên, tiêu hao chân khí nhiều, uy lực liền càng lớn, có loại Diễm Hỏa thiên phú này, sức chiến đấu lần thứ hai tăng trưởng gấp đôi, trước đây mình đơn đả độc đấu, năm cường giả Nguyên Thánh Cảnh bố thành trận pháp, liền khó có thể chạy trốn, hiện tại Diễm Hỏa hao tổn, bất kỳ trận pháp nào cũng có thể đốt thành tro bụi, đừng nói năm, coi như mười người, như nhau đánh chạy trối chết!

Vận dụng được thiên phú Diễm Hỏa Sư rồi, coi như lại cùng Giang Phong đối chiến, cũng không đến mức phiền phức như vậy, dưới một kiếm, ám kình ám lửa, ý thức chiến đấu của Giang Phong cường thịnh trở lại, chỉ sợ cũng sẽ bị đánh nằm xuống, vô sức phản kháng!

Không hổ là một trong các thiên phú thuộc Ngũ Hành, đáng sợ!

- Chẳng biết vị Nguyên Khí Sư kia lưu lại bảo tàng, có để lại phương pháp cảm ứng nguyên khí hay không, nếu như có, hình thành Nguyên Khí đan điền, loại tiêu hao này sẽ không sợ nữa!

Nếu như Dịch Thành nói là thật, thật có loại Nguyên Khí Sư này, Diễm Hỏa đan điền coi như tiêu hao chân khí nữa, đối với mình mà nói cũng không có gì.

Tiêu hao không nhanh bằng bổ sung, chẳng khác nào Khí Hải của mình vẫn luôn đầy tràn, thực lực đâu chỉ gia tăng gấp đôi!

Hơn nữa, nếu như có thể hình thành thiên phú như thế, hoàn toàn có thể mượn cơ hội trùng kích Niết Bàn lần thứ ba!

Mình tích lũy quá hùng hậu, muốn trùng kích Niết Bàn lần thứ ba, chẳng biết phải tiêu hao bao nhiêu năng lượng, sợ rằng hơn mười vạn viên linh thạch trung phẩm cũng không đủ, bây giờ của cải căn bản không thể hoàn thành!

Thế nhưng có Nguyên Khí đan điền liền không giống, tiêu hao Tạo Hóa khí, hoàn toàn có thể yên tâm, lực lượng vô cùng vô tận, xác xuất thành công tuyệt đối sẽ tăng lên không ít!

Mình bây giờ là Chí Tôn đỉnh phong, lần thứ ba Niết Bàn thành công, nhất định sẽ trực tiếp tiến nhập Bí Cảnh, đạt được Pháp Lực cảnh đỉnh phong thậm chí Nguyên Thánh Cảnh cao hơn!

Đạt được Nguyên Thánh Cảnh, coi như đụng phải Bất Hủ Cảnh đỉnh phong cũng có thể đánh một trận, ở Phù Thiên Đại Lục, cũng xưng là nhất phương hào hùng.

- Nguyên Khí Sư... Thiên phú như thế nhất định phải đạt được!

Nhiếp Vân siết chặc nắm tay, trong mắt phóng ra quang mang tình thế bắt buộc.

- Viên Hằng trưởng lão, tiểu tử này rõ ràng không để Nguyên Tâm Tông vào mắt, tùy ý hắn sống sót, Giang gia chúng ta chỉ là việc nhỏ, nhưng uy danh của tông môn hẳn là ảnh hưởng rất lớn!

Giang gia phủ đệ, Giang Phong nhìn trưởng lão của Nguyên Tâm Tông trước mắt, hừ nói.

- Ngươi không cần lời vô ích, điểm ấy không cần ngươi nói ta cũng biết, tiểu tử này phải chết!

Trong mắt Viên Hằng trưởng lão lóe ra sát khí, lúc này thương thế của hắn đã tốt không sai biệt lắm, chỉ là trên mặt còn có chút máu ứ đọng.

- Tiểu tử này xem ra chỉ là một Chí Tôn, lại có thể đánh bại cường giả Bất Hủ Cảnh sơ kỳ, hơn nữa còn có một khôi lỗi, coi như hai người chúng ta liên thủ, cũng khó có thể chiến thắng, phải nghĩ biện pháp mới được!

Giang Phong nói.

Đường đường Vinh Thiên Thành đệ nhất cao thủ, bị một vô danh tiểu tử chẳng biết từ nơi nào nhô ra uy hiếp, thực sự là mất mặt a.

- Yên tâm đi, mặc kệ hắn có lá bài tẩy gì, đắc tội Nguyên Tâm Tông chúng ta đều phải chết, ta đã đưa tin cho sư huynh của ta Nguyên Hằng, hắn đang ở phụ cận, ngày mai không sai biệt lắm có thể tới!

Viên Hằng trưởng lão hừ một tiếng.

- Nguyên Hằng, Nguyên Hằng trưởng lão? Cường giả Bất Hủ Cảnh đỉnh phong? Hắn sắp tới, tiểu tử này hẳn phải chết! Không chỉ hắn chết, người của Dịch gia cũng phải chết, không, Dịch Thanh kia phải giữ lại!

Giang Phong hung hãn nói.

- Ân, còn cần mượn thiên phú Diễm Hỏa Sư của nàng tiến nhập hỏa sơn! Trước nói rõ với ngươi, Nguyên Hằng sư huynh tới, chuyện bảo tàng của Nguyên Khí Sư phải nói tường tận rõ ràng, nếu giấu diếm hắn, về sau bị phát hiện, chúng ta ai cũng không gánh nổi!

Viên Hằng trưởng lão nói.

- Đó là tự nhiên, Nguyên Khí Sư lưu lại bảo tàng, coi như ta muốn nuốt một mình cũng nuốt không nổi a, nếu như Nguyên Hằng trưởng lão có thể chủ trì đại cục, ta nguyện ý nghe hắn an bài!

Ánh mắt Giang Phong lóe lên, ngoài miệng nói khiêm tốn, nhưng trong lòng chẳng biết nghĩ cái gì.

- Như vậy cũng tốt, được rồi, bây giờ ngươi đi chuẩn bị linh thạch đi, trước cứu Giang Du ra rồi hãy nói, chỉ cần Nguyên Hằng sư huynh tới, bọn họ cầm bao nhiêu sẽ phu ra bấy nhiêu!

Viên Hằng trưởng lão nói.

- Ân!

Giang Phong quay người lại đi ra ngoài.

......

- Nhiếp Vân tiểu huynh đệ, Giang gia đã đưa tới 5000 viên linh thạch trung phẩm rồi, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

Mới từ Tử Hoa Động Phủ đi ra, Nhiếp Vân chợt nghe thanh âm của Dịch Thành vang lên. Đi ra ngoài, chỉ thấy Dịch Thành, Dịch Thanh đi tới.

- Giang Du đã thả ra rồi sao?

Nhiếp Vân hỏi.

- Ân, ta mới vừa cho người Giang gia mang hắn đi, đám nhân vật trước kia cũng đưa linh thạch tới, tổng cộng một vạn hai ngàn viên linh thạch trung phẩm, 20 vạn viên linh thạch hạ phẩm!

Dịch Thành vung tay lên, trên mặt đất chất một đống linh thạch, trung phẩm, hạ phẩm, lóe ra quang mang.

- Không sai, những người này thật đúng là nghe lời!

Nhiếp Vân nở nụ cười một tiếng, bàn tay trảo một cái đã thu mấy thứ này vào Nạp Vật Đan Điền.

Những vật này là mình bằng vào thủ đoạn lấy được, không cần thiết giả bộ làm người tốt lưu cho Dịch gia, trước kia mặc dù dùng 50 vạn viên linh thạch hạ phẩm của bọn họ, nhưng đã cho công pháp đối ứng, rốt cuộc thanh toán xong.

- Giang gia bự bức chuộc người, trong lòng khẳng định không cam lòng, đoán chừng tối hôm nay sẽ đi Nguyên Tâm Tông mời cao thủ, chậm nhất là chiều nay, sớm nhất sáng sớm ngày mai sẽ tìm chúng ta phiền phức. Nên bây giờ ngươi lập tức giải tán Dịch gia, để cho bọn họ tìm chỗ trốn tạm thời. Chúng ta suốt đêm đi tìm bảo tàng của Nguyên Khí Sư, một khi đạt được bảo tàng, coi như bọn họ tìm tới cường giả Bất Hủ Cảnh đỉnh phong, cũng không đủ sợ hãi!

Nhiếp Vân nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.4 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua firewall va ids ips, giay the thao nam học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công