Vô tận đan điền

Chương 814: Thiên Huyễn quyết định (2)

- Thiên Huyễn, loại người này không thể đồng tình, lúc trước nàng làm tất cả chỉ lợi dụng ngươi mà thôi.

Nhiếp Vân trở tay đánh thêm vài cái, đánh Vân Huyên không thấy trời nam đất bắc, lúc này mới quay đầu nhìn sang Thiên Huyễn.

Hảo huynh đệ này tiêu sái không bị trói buộc, trên thực tế hắn không thả xuống được chính là bản thân hắn.

Hắn quá cố chấp với tình cảm, biểu hiện ra lại làm như không sao cả, nếu như không phải mình động thủ, có thể khẳng định Thiên Huyễn tuyệt đối sẽ thả nữ nhân này chạy đi.

Đương nhiên, y theo tính cách của Nhiếp Vân, Vân Huyên có thể làm được chuyện khi sư diệt tổ thì tuyệt đối không thể buông tha, hôm nay phải trảm thảo trừ căn!

- Nàng lúc trước thật tình với ta, sau khi lên làm tông chủ mới biến thành bộ dáng như vậy.

Nghe được Nhiếp Vân nói, Thiên Huyễn do dự một chút, hắn không dám thừa nhận Vân Huyên ôn nhu lúc trước và hiện tại là một người.

- Ai, ta thực hi vọng ngươi có thể thấy rõ thằng chân diện mục của nàng, ngươi xem kẻ này.

Nhìn thấy bộ dạng của Thiên Huyễn, Nhiếp Vân lắc đầu, hắn lật tay ném một rơi xuống đất.

Phù phù!

Nằm trên mặt đất, kẻ bị bắt ra ngoài chính là Ứng Long ở trong Tử Hoa động phủ!

- Long Ảnh, là ngươi...

Nhìn thấy Ứng Long nằm trên mặt đất, Thiên Huyễn không hề còn bộ dạng như trước, hắn nheo mắt lại và bộc phát sát ý.

Thiên Huyễn đối với bất cứ chuyện gì khác cũng không quan tâm, chỉ cần liên quan tới Vân Huyên sẽ không có chủ ý gì cả, hoàn toàn trái ngược với tính cách của hắn.

- Chủ nhân...

Ứng Long bị đột nhiên cầm ra, hắn đang kỳ quái nhưng sau đó nhìn tâấy Thiên Huyễn liền sợ hãi sắc mặt tái nhợt.

- Ngươi còn có mặt mũi gọi ta là chủ nhân? Lúc trước ngươi bị kẻ thù đuổi giết, hấp hối, là ta cứu ngươi, giúp ngươi tu luyện, không ngờ cuối cùng lại hại ta.

Nhớ tới chuyện năm đú, Thiên Huyễn xiết chặt nắm đấm.

- Ta cũng thân bất do kỷ, là Vân Huyên tông chủ bức ta... Nàng nói nếu như ta không hại ngươi sẽ luyện chế ta thành khôi lỗi, linh hồn đặt trong liệt hỏa thiêu đốt, ngày ngày nhận hết thống khổ, còn nói ở cùng với ngươi chỉ vì lợi dụng ngươi mà thôi...

Ứng Long lui về phía sau hai bước, vội vàng nói.

- Vân Huyên, Ứng Long nói đúng chứ, lúc trước là ngươi uy hiếp hắn?

Nghe được Ứng Long nói thế, Nhiếp Vân quay đầu nhìn về phía Vân Huyên.

Hắn bắt Ứng Long chính là để hắn thừa nhận chuyện năm xưa, chính vì muốn cởi bỏ khúc mắc của Thiên Huyễn, cũng làm hắn hết hi vọng với Vân Huyên.

Nếu vì giết Vân Huyên mà làm huynh đệ phản bội, đây không phải là việc hắn muốn nhìn thấy.

Hừ!

Vna Huyên cũng không để ý tới Nhiếp Vân chất vấn, nàng hừ một tiếng, tuy không nói cũng đại biểu thừa nhận, Thiên Huyễn nghe nói như thế một tia tưởng tượng trong nội tâm tan nát, sắc mặt trắng bệch.

Long Ảnh hạ độc là nàng bày mưu đặt kế, đủ để nói rõ ân tình trước kia chỉ là giả.

- Vân Huyên? Nàng là tông chủ?

Nghe được Nhiếp Vân nói, Ứng Long mới nhìn thấy một người đang quỳ cách đó không xa, nhìn từ dung mạo căn bản không nhìn ra là ai ( mặt đều đánh sưng) nhưng quần áo và thân thể chính là Vân Huyên tông chủ!

Tông chủ đều bị đánh thành như vậy? Chính mình kết cục có thể nghĩ, Ứng Long lần nữa run rẩy thoáng một phát.

- Sợ chết gia hại ân nhân, loại tiểu nhân bội bạc này giữ lại có thể dùng làm gì, Thiên Huyễn huynh, ta thấy ngươi nên xử quyết đi.

Thấy Thiên Huyễn đã tin tưởng sự thật, Nhiếp Vân nói.

- Chủ nhân, ta cũng vì mạng sống thôi, không nên giết ta...

Nghe được Nhiếp Vân đưa ra quyết định, Ứng Long sợ hãi biến sắc, hắn quay người muốn chạy trốn lại phát hiện thân thể bị giam cầm trong không gian, không thể động đậy được.

- Ai!

Nhìn bộ dạng của hắn nhớ tới chuyện năm đó, đôi mắt Thiên Huyễn nhắm lại sau đó duỗi tay về phía trước.

Lạch cạch!

Một chưởng nện xuống như đánh vào bông, trên thực tế nó cứng rắn như sắt, tiếng nổ giòn tan vang lên, đầu của Ứng Long tan vỡ và óc bắn tung tóe.

Kiếp trước kiếp này, chỉ thấy Thiên Huyễn trộm đồ nhưng chưa từng thấy hắn động thủ giết người, lúc này vừa gặp chỉ sợ thực lực của hắn đã là Nạp Hư Cảnh đỉnh phong!

Không có loại thực lực này, muốn dễ dàng phá tan phòng ngự chi khí của Ứng Long là chuyện không thể nào.

- Vân Huyên, ngươi chỉ cần thừa nhận lúc trước từng thiệt tình có yêu ta, hôm nay ta sẽ thả ngươi đi.

Sau khi đánh chết Ứng Long, Thiên Huyễn quay đầu nhìn về phía Vân Huyên, trong mắt mang theo không đành lòng.

Mặc dù biết nữ nhân này lúc trước chỉ lợi dụng hắn nhưng tình cảm của hắn rất sâu, trách thì cắt, nội tâm vẫn không thể ngoan độc.

- Thiệt tình có yêu ngươi? Ha ha, ngươi cảm thấy ngươi có tư cách để cho ta chính thức yêu ngươi?

Vân Huyên cũng không trả lời, ngược lại cười lạnh một tiếng, trong lời nói mang theo châm chọc.

- Ngươi... Ngươi đi đi!

Thiên Huyễn xiết chặt nắm đấm, khoát tay ngăn cản sau đó quay người sang nơi khác.

- Lần sau đừng để ta gặp lại ngươi, gặp được, ta tuyệt đối sẽ tự mình đánh chết ngươi.

Nói xong những lời này Thiên Huyễn nhìn về phía Nhiếp Vân và nói:

- Xem như ta cầu ngươi một lần...

- Ai...

Tuy đã đoán ra Thiên Huyễn sẽ có quyết định này, chính thức nghe được Nhiếp Vân vẫn phải thở dài một hơi, hắn vung tay cởi bỏ phong ấn trên người Vân Huyên.

Nếu phải lựa chọn bằng hữu và đánh chết Vân Huyên, Nhiếp Vân tuyệt đối sẽ lựa chọn bằng hữu.

- Ngươi đi đi!

Thiên Huyễn mặt không biểu tình cường chống nội tâm run rẩy.

- Ngươi xem ta thành người đáng thương sao? Sinh tử của ta lại bị một tên trộm quyết định, thật sự là thiên đại tiếu thoại!

- Vân Huyên ta cao cao tại thượng, các ngươi là tính mạng hèn mọn, còn không có tư cách quyết định sinh tử của ta!

Nghe được Thiên Huyễn nói thế, đột nhiên Vân Huyên cất tiếng cười to, ánh mắt mang theo xem thường vô tận, vào lúc này nàng đứng lên, dường như đang vượt qua gông cùm xiềng xích nào đó cho nên toàn thân nổ vang liên tiếp.

Răng rắc!

Răng rắc!

Răng rắc!

Âm thanh vang lên liên tục, nương theo âm thanh vang vọng, thực lực Vân Huyên dừng lại ở Nạp Hư Cảnh không biết bao nhiêu thời gian vậy mà đột phá ngay trong nháy mắt, cá chép vượt long môn, thực lực không ngừng tăng lên.

Nàng luân phiên thừa nhận nhục nhã, dưới sự phẫn nộ đã đột phá gông cùm Nạp Hư Cảnh tiến thẳng vào Phá Không Cảnh!

Gông cùm giữa Nạp Hư Cảnh và Phá Không Cảnh tuy kém Đan Điền Huyệt Khiếu Cảnh thật lớn nhưng có rất nhiều người cả đời bị vây ở Nạp Hư Cảnh đỉnh phong không cách nào đột phá, điểm ấy từ đại tông môn như Kiếm Thần Tông, Di Thần Tông lớn như thế nhưng cũng chỉ có bốn gã vô thượng trưởng lão Phá Không Cảnh là có thể nhìn ra.&
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.4 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như hach toan ban le hang hoa truc tiep tai cac quay hang, muc dich cua viec ban hanh thue tieu thu dac biet chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.