Vô thượng sát thần

Chương 1986: Ai Tính Toán Ai?


Tiêu Phàm nghe vậy, lập tức cảm thấy không ổn, nỗi bất an trong lòng hắn tựa như trong nháy mắt bộc phát, toàn thân lạnh buốt, có chút rùng mình.

"Khóa!"

Trong thời khắc Tiêu Phàm kinh ngạc, tàn hồn của Đại trưởng lão đột nhiên hét lớn một tiếng, bên trong hư vô, đột nhiên từng làn sóng ánh sáng màu máu lan ra.

Sóng ánh sáng như gợn sóng tản ra, giăng đầy trong Thần cung, quỷ dị là, thân thể Tiêu Phàm khi đụng phải sóng ánh sáng màu máu, lại hoàn toàn không động đậy được.

Tròng mắt hắn miễn cưỡng còn có thể chuyển động, sau đó đột nhiên nhìn về phía hư không, lại phát hiện, nơi đó có một viên Huyết Sắc Châu Tử đang lơ lửng.

Xung quanh Huyết Sắc Châu Tử che kín đường vân, nhìn qua cực kỳ huyền diệu, đến Tiêu Phàm cũng không thể nhìn thấu.

Nhưng Tiêu Phàm vẫn là nhận ra lai lịch của Huyết Sắc Châu Tử, ngưng tiếng nói: “Tỏa Hồn Châu?”

Không sai, giờ phút này đang vây khốn Tiêu Phàm không phải cái gì khác, chính là Tỏa Hồn Châu.

Lần trước Tiêu Phàm hoài nghi Tỏa Hồn Châu là đồ vật của Thần Vô Tận, có khả năng tương lai sẽ hại chủ, bởi vậy Tiêu Phàm ném nó vào trong tiểu thiên địa, cũng không tiếp tục đặt ở bên trong Thần cung.

Nhưng hắn không ngờ Tỏa Hồn Châu lại là đồ vật của Đại trưởng lão, hơn nữa hắn càng không có nghĩ tới, dù đã ném Tỏa Hồn châu ném vào trong tiểu thiên địa, tàn hồn Đại trưởng lão vẫn có thể triệu hoán nó.

“Tiểu tử, cái này không phải là Tỏa Hồn châu, mà là Tỏa Thiên Thần châu, đừng nói một linh hồn nho nhỏ của ngươi, cho dù là cả một thế giới, nó cũng có thể khóa lại.” Tàn hồn của Đại trưởng lão khinh thường nhìn Tiêu Phàm, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.

“Tỏa Thiên Thần Châu?” Lông mày Tiêu Phàm nhíu lại, cho tới nay, hắn cứ nghĩ rằng bản thân đã luyện hóa Tỏa Hồn Châu, nhưng đến hiện tại, Tiêu Phàm mới hiểu, bản thân vẫn đánh giá thấp nó.

“Không sai, Tỏa Thiên Thần Châu chính là chí bảo của Tu La Vương Tộc, ngươi thực coi nó là của nhất mạch Tu La điện các ngươi sao?” Nói đến Tỏa Thiên Thần Châu, trên mặt Đại trưởng lão đều là vẻ ngạo nhiên.

"Hay cho một chiêu bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng nhìn!" Thần sắc Tiêu Phàm âm lãnh nhìn tàn hồn của Đại trưởng lão, "Hóa ra sau khi Thần Vô Tận đưa Truyền Thừa ra ngoài, ngươi đã biết rõ!

Ngươi cố ý để cho nhất mạch Tu La điện chúng ta lấy được Tỏa Hồn Châu, không, Tỏa Thiên Thần Châu, sau đó thừa cơ đoạt xá, hái trái cây cuối cùng?"

"Ngươi đoán đúng rồi, nhưng ngươi vẫn nói sai một chút." Đại trưởng lão đung đưa ngón tay, âm hiểm cười nói: "Ta cũng không biết Thần Vô Tận thực sự sẽ đưa Truyền Thừa ra ngoài, bằng không, năm đó ta đã đoạt xá Tu La điện chủ, sao còn đợi đến bây giờ sao?

Nhưng ta biết rõ, chỉ có nhất mạch các ngươi, mới có thể lấy được truyền thừa của Thần Vô Tận, bởi vì nhất mạch các ngươi có huyết mạch truyền thừa từ Thần Vô Tận, bằng vào điểm này, đã đủ rồi!"

Nói đến đây, Đại trưởng lão bước từng bước một đến gần Tiêu Phàm, hắn chuẩn bị thôn phệ quả ngọt cuối cùng.

“Vậy ngươi có biết truyền thừa của Thần Vô Tận là cái gì không?” Tiêu Phàm cười lạnh nhìn Đại Trưởng Lão.

Thân hình Đại Trưởng Lão khẽ trì trệ, nhíu mày nói: “Ta đúng là không biết Truyền Thừa của hắn là cái gì, nhưng đoạt xá ngươi, biết được ký ức của ngươi, ta chẳng phải biết rõ sao?”

“Không biết thì tốt.” Tiêu Phàm khẽ thở phào, đại trưởng lão cũng không biết, bọn Dạ Cửu U cùng Tiêu Thần Võ khẳng định cũng không rõ ràng.

Khó trách Tiêu Thần Võ không thèm muốn Vô Tận Chiến Điển, ngược lại mỗi lần đều lấy đủ loại thủ đoạn đưa vào Vô Tận Chiến Điển đưa cho Điện chủ Tu La Điện.

Nếu như Tiêu Thần Võ biết rõ, Vô Tận Chiến Điển bản thân đưa ra ngoài, mới chính là truyền thừa của Tu La Vương thật sự, đoán chừng sẽ phiền muộn phun máu.

Đồ vật bọn hắn mưu đồ đã vài vạn năm, một mực vẫn ở bên cạnh mình, cuối cùng lại là giỏ trúc múc nước, công dã tràng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù Tiêu Thần Võ đạt được Vô Tận Chiến Điển, cũng không có khả năng giải phong Vô Tận Chiến Điển lấy được tin tức, bởi vì chỉ có gặp gỡ tàn niệm Thần Vô Tận mới có thể làm được.

“Việc này đã không còn bất cứ ý nghĩa gì, rất nhanh, tất cả của ngươi chính là của ta, ngay cả Thí Thần thú cũng là của ta.” Đại trưởng lão vô cùng tự tin lắc lắc đầu nói.

“Vậy thì chưa chắc!” Tiêu Phàm khẽ cười một tiếng, trên mặt lộ ra một tia đăm chiêu, đột nhiên, thân thể Tiêu Phàm cứ thế nổ tung lên, hóa thành Kim Sắc Hỏa Diễm mãnh liệt tràn tứ phương.

"Phong!"

Đúng lúc này, một tiếng quát như sấm vang lên, bên trong hắc ám lại xuất hiện một bóng người, đưa tay đánh ra từng đạo thủ ấn, cực tốc hướng về hư không gào thét đi.

Trong chớp mắt, chung quanh Tỏa Thiên Thần Châu xuất hiện một đạo lưu quang dị dạng, ngăn cản sóng ánh sáng màu máu mà Tỏa Thiên Thần Châu phát ra ở trong.

Cùng lúc đó, trong nháy mắt Kim Sắc Hỏa Diễm cùng Thí Thần thoát ly khống chế, đồng thời đánh tới tàn hồn Đại trưởng lão.

"Làm sao có thể như vậy?" Đại trưởng lão kinh ngạc nhìn bóng dáng xuất hiện ở phía sau, mặt không thể tưởng tượng nổi, bóng dáng kia thế mà lại là Tiêu Phàm?

Nhưng không chờ hắn suy nghĩ nhiều, Tiêu Phàm, Vô Tận Chi Hỏa cùng Thí Thần đồng thời nhào về phía hắn, Thí Thần há miệng cắn một cánh tay của Đại trưởng lão.

Vô Tận Chi Hỏa hóa thành một mảnh hỏa diễm, không ngừng luyện hóa tàn hồn Đại trưởng lão, ngay cả Tiêu Phàm cũng hóa thành bộ dáng của Thí Thần, thôn phệ sức mạnh linh hồn của Đại trưởng lão.

Rất hiển nhiên, linh hồn mà Tỏa Thiên Thần Châu vây khốn cũng không phải là của Tiêu Phàm, mà là do Vô Tận Chi Hỏa biến ảo thành.

Tiêu Phàm có thể đi đến hôm nay, thì hắn không phải hạng người lỗ mãng, trước đó chiến đấu với Tả Giang Lê, trong lòng Tiêu Phàm luôn luôn có loại một loại cảm giác bất ổn, hắn đã nghĩ thấu tất cả.

Trên người hắn, đồ vật duy nhất không thể khống chế, cũng chỉ có Tỏa Hồn Châu.

Dù Tiêu Phàm đã ném Tỏa Hồn Châu vào tiểu thiên địa nhưng vẫn không yên lòng, khi tàn hồn Đại trưởng lão tiến vào Thần Cung, hắn liền để Vô Tận Chi Hỏa biến thành bộ dáng của hắn.

Tỏa Hồn Châu khóa lại tự nhiên không phải linh hồn Tiêu Phàm, mà là Vô Tận Chi Hỏa, Nhưng cho dù khóa linh hồn Tiêu Phàm lại, Tiêu Phàm cũng có thể đào tẩu.

Lần trước đánh một trận với linh hồn phân thân Tiếu Thương Sinh, Tiếu Thương Sinh thành công thi triển Tán Hồn Đại Pháp đào thoát một lần, Tiêu Phàm cũng làm được, bởi vì linh hồn của hắn cũng có thể biến ảo thành bộ dáng Vô Tận Chi Hỏa, mà Tỏa Thiên Thần Châu không có khả năng hoàn toàn khóa Vô Tận Chi Hỏa.

Chỉ là Tiêu Phàm vì đề phòng vạn nhất, mới làm như vậy mà thôi.

“A!” Linh hồn lực bị bọn Tiêu Phàm thôn phệ, tàn hồn Đại Trưởng Lão vô cùng không ổn định.

Hắn muốn điều khiển Tỏa Thiên Thần Châu đối phó bọn Tiêu Phàm, nhưng làm không được, Tỏa Thiên Thần Châu giờ phút này bị Tiêu Phàm phong ấn, không tỏa ra huyết quang, nó tự nhiên cũng không làm gì được Tiêu Phàm.

Nhưng Tiêu Phàm lại không dự định buông tha Đại Trưởng Lão, cho dù là một sợi tàn hồn, đó chính là sức mạnh Thiên Thần cảnh trung kỳ, hồn lực này, đã không kém gì Huyết Linh Minh Côn.

“Chết cho ta!” Tàn hồn Đại Trưởng Lão cuối cũng cũng phẫn nộ, không còn giữ được bộ dáng phong khinh vân đạm giống trước đó.

Hắn sao có thể nghĩ đến, không chỉ có hắn tính toán Tiêu Phàm cùng nhất mạch Tu La, Tiêu Phàm cũng sớm đã tính toán hắn.

Hắn phẫn nộ đánh ra một chưởng, toàn thân huyết quang vạn trượng, nở rộ trong hư không, giống như một biển máu đang cuộn trào mãnh liệt gào thét.

Linh hồn chưởng cương bá đạo bộc phát ra quang mang sáng chói, quét ngang tất cả, sức mạnh linh hồn của Tiêu Phàm tất nhiên không yếu, nhưng bị một chưởng này đánh không nhẹ.

Cũng may chỗ này là bên trong Thần Cung, sức mạnh linh hồn của hắn so với Thiên Thần tiền kỳ bình thường còn cường đại hơn nhiều.

“Nuốt cho ta!” Tiêu Phàm cũng giống như điên cuồng, lại cắn xé một miếng trên đùi Đại trưởng lão, tiếp tục xé rách một mảng lớn sức mạnh linh hồn.

Linh hồn công kích mang đến đau đớn, so sánh với nhục thân muốn còn mạnh hơn rất nhiều, loại cảm giác này không phải người bình thường có thể tiếp nhận.

Nhưng giờ phút này Tiêu Phàm cũng không quan tâm được nhiều như vậy, hắn không thể để cho tàn hồn của Đại trưởng lão thoát khỏi nơi đây.

Thí Thần cùng Vô Tận Chi Hỏa cũng càng ngày càng điên cuồng, cùng Tiêu Phàm cùng nhau hợp lực đối phó tàn hồn của Đại trưởng lão, trong lúc nhất thời, bên trong Thần cung bạo hưởng liên tục, hai phe đều như không muốn sống chém giết tại cùng một chỗ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như cau hoi 250 nghi thuc rut chan nhang ban vong sau 49 ngay cau 251 nguoi dong tinh co duoc xuat gia khong cau 252 nhung ai co the tung kinh phat, doc ngay 20 cau than chu nay se giup ban vuot qua moi kho khan trong cuoc song sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.