Vô thượng sát thần

Chương 244: Thử Đao


Ba người rời khỏi Lăng Vân Thương Hội đã là lúc nửa đêm, hôm nay chính là ngày Tuyết Nguyệt Hoàng Triều quy mô công thành, đừng thấy Tuyết Nguyệt Hoàng Triều đến tòa thành thứ nhất cũng không lấy được.

Đó là bởi vì đại bộ phận lực lượng Đại Yến Vương Triều đều tụ tập ở Vân Thành, hơn nữa còn có người của Tuyết Lâu âm thầm trợ giúp, nơi đó chính là cửa ải trọng yếu nhất, một khi phá vỡ, Tuyết Nguyệt Hoàng Triều tất nhiên thế như chẻ tre, quét ngang Đại Yến.

- Đừng chạy! Lần này ngươi chạy không thoát.

- Dám trộm đồ vật trong kho nước ta, cũng không sợ bị băm thành tám mảnh!

Một tiếng gầm lên phá vỡ đêm tối yên tĩnh, chân trời mênh mông tuyết lớn đang rơi, sương mù một mảnh.

Ba người Tiêu Phàm nhìn lại theo thanh âm kia, lại phát hiện một đạo kim sắc như điện xuyên qua hư không, tốc độ nhanh như sấm sét.

Bốn đạo thân ảnh theo đuổi phía sau không từ bỏ, bọn hắn đạp không mà đi, tốc độ đều kinh người vô cùng.

- Chiến Vương?

Ảnh Phong mị mị hai mắt:

- Đồ vật có thể làm cho bốn Cường giả Chiến Vương truy kích, khẳng định không đơn giản.

- Tất nhiên không đơn giản, ngươi có phát hiện thân ảnh Kim Sắc kia là cái gì không?

Bàn Tử nhếch miệng cười nói, thỉnh thoảng liếc nhìn Tiêu Phàm.

- Đi thôi.

Tiêu Phàm cười cười, hắn tự nhiên liếc mắt liền thấy, quang ảnh kim sắc thiểm điện trừ Tiểu Kim còn có thể là ai.

Chỉ là Tiêu Phàm không nghĩ tới, Tiểu Kim còn lưu lại Tuyết Nguyệt Hoàng Triều, hơn nữa có vẻ như còn trộm lấy một chút đồ vật ở quốc khố Tuyết Nguyệt Hoàng Triều. Khó trách khiến cho Cường giả Chiến Vương Tuyết Nguyệt Hoàng Triều tức giận như vậy.

- Ách?

Vẻ mặt Ảnh Phong vô cùng nghi hoặc, đương nhiên lúc lấy lại tinh thần, hai người Tiêu Phàm đã chỉ còn lại một đạo hư ảnh mơ hồ, hắn không chút do dự cùng đi theo.

Cái kim sắc thiểm điện tốc độ cực nhanh, trực tiếp vượt qua cửa thành,

biến mất ở trong sông băng mênh mông. Bốn đạo thân ảnh ngừng chân ở trên tường thành, lạnh lùng nhìn Tiểu Kim rời đi.

- Truy hay không?

Trong đó một nam tử trung niên mặc chiến bào màu trắng mở miệng.

- Gia hỏa này quá trơn trượt ất, tuyết trắng mênh mông thế này này, đuổi không kịp nó.

Một người khác lắc đầu, nghiễm nhiên chuẩn bị từ bỏ.

Bỗng nhiên...

Hô hô!

Ba đạo lưu quang màu trắng từ nơi không xa gào thét đến, còn quay đầu liếc nhìn bốn người, chỉ là bị bao trùm trong áo bào trắng, căn bản nhìn không thấy khuôn mặt bọn hắn, hiển nhiên chính là bọn Tiêu Phàm.

- Còn có đồng đảng?

Tứ Đại Chiến Vương vốn chuẩn bị rời đi, đột nhiên nhìn thấy ba người Tiêu Phàm, một vẻ ác liệt lóe qua.

- Sự tình ở Ánh Tuyết Lâu, rất có thể có quan hệ tới bọn hắn.

Nam tử chiến bào màu trắng sát khí nặng nề nói.

- Truy!

Trong đó một người khẽ quát một tiếng, bốn người lần nữa đạp không mà lên, truy về hướng Tiêu Phàm.

Sông băng mênh mông không thể nhìn thấy điểm cuối, bông tuyết nhao nhao, ánh mắt càng mơ hồ.

- Thật sự đuổi theo?

Tiêu Phàm lạnh lùng cười một tiếng, đối với người Tuyết gia, hắn căn bản không có bất kỳ thương hại nào, ngoại trừ Tuyết Ngọc Hiên và Tuyết Lung Giác, những người khác đều là kẻ địch.

- Chỉ nhìn cái khí tức này, hẳn là hai Chiến Vương sơ kỳ, hai Chiến Vương trung kỳ.

Trên mặt Bàn Tử lộ ra nụ cười tàn nhẫn.

- Bốn người mà thôi, giết rồi tính tiếp. Nơi này cách Tuyết Nguyệt Hoàng Thành đủ xa, vừa vặn thử nghiệm liêm đao.

Ảnh Phong đột nhiên ngừng bước chân, vững vàng đáp trên mặt tuyết.

Tiêu Phàm cùng Bàn Tử nghe vậy cũng dừng lại, Tu La Kiếm cùng Chiến Thiên Kích xuất hiện ở trong tay, lạnh lùng nhìn bốn đạo thân ảnh tới gần.

Nhìn bố trận của bọn Tiêu Phàm, Tứ Đại Cường giả Chiến Vương liền dừng lại cách hơn mười mét.

- Các ngươi là ai?

Nam tử chiến bào màu trắng trầm giọng nói, trong mắt sát khí lấp lóe.

- Là người giết các ngươi.

Bàn Tử lạnh lẽo phun ra một đạo thân ảnh, tay cầm Chiến Thiên Kích liền hướng đi lên.

- Chiến Vương tiền kỳ nho nhỏ, cũng dám nói khoác mà không biết ngượng?

Nam tử chiến bào màu trắng trong mắt lóe lên vẻ khinh thường, hắn liếc mắt liền nhìn ra tu vi ba người Tiêu Phàm, ba Chiến Vương tiền kỳ, thế nào để vào mắt hắn.

- Đồ rác rưởi tự tìm cái chết!

Một cường giả Chiến Vương trung kỳ khác trợn mắt quét ngang, cầm đại đao trong tay trực tiếp nghênh lên. Hư không truyền đến một tràng tiếng xé gió.

Chiến Thiên Kích cùng đại đao hung mãnh đâm vào cùng một chỗ, đinh đương một tiếng, đại đao trực tiếp phân thành hai mảnh, trước Chiến Thiên Kích trông giống như đậu hũ.

- Sao lại thế?

Cường giả Chiến Vương trung kỳ sắc mặt biến đổi, nhưng Chiến Thiên Kích khí thế không giảm, xông thẳng vào chỗ bộ ngực hắn.

Một đạo tia kiếm vàng xẹt qua hư không, đâm rách sông băng mù sương, người kia chỉ cảm thấy một cỗ

áp lực tràn đầy đánh tới, giống như một đầu rồng ẩn núp thức tỉnh.

Thân là Cường giả Chiến Vương, cũng coi là trải qua bách chiến, rất nhanh liền bình tĩnh lại, trong nháy mắt đao gãy giơ ngang chống đỡ trước ngực.

Ầm!

Một tiếng nổ vang, đao gãy nổ nát vụn, cường giả Chiến Vương trung kỳ cảm giác bị một tòa núi lớn đặt ở trên người, toàn thân xương cốt chấn vỡ, trong miệng máu tươi cuồng phún.

Lục phủ ngũ tạng tức thì bị chấn động đến vỡ nát, còn chưa kịp kêu lên thảm thiết, giống như chết rồi không thể chết thêm nữa, thi thể như đạn pháo bay ra vài trăm mét mới dừng lại.

Thấy cảnh này, tam đại Cường giả Chiến Vương phía đối diện sắc mặt hoàn toàn thay đổi, không khỏi run run.

- Bọn hắn đang giả heo ăn hổ, đi mau!

Nam tử chiến bào màu trắng phản ứng tới, cấp tốc lui lại.

- Giả heo ăn thịt hổ? Ngươi cũng được coi là hổ sao?

Một đạo thanh âm khinh thường từ phía sau nam tử chiến bào màu trắng truyền đến, hắn cảm giác lưng phát lạnh, toàn thân lông tóc dựng đứng.

Hắn có thể nhìn ra, đối phương tuyệt đối là Chiến Vương sơ kỳ. Nhưng hắn là một Chiến Vương cảnh trung kỳ, vậy mà không phát hiện đối phương xuất hiện ở bên người khi nào, điều này khiến hắn làm sao không sợ hãi?

- Huyết Sát!

Thanh âm lạnh lùng thốt lên, một đạo huyết sắc thần hồng tại hư không xuất hiện, phá không mà lên, như tuyệt thế huyết kiếm, lại như kinh lôi trong đêm tối, tốc độ nhanh vô cùng, Sát Thế kinh người.

Phốc!

Huyết hoa tại hư không nở rộ, máu tươi chảy ra, nam tử chiến bào màu trắng kinh hoàng nhìn lỗ lớn trước ngực mình, một mặt kinh hãi cùng không cam lòng, run giọng nói:

- Ngươi, ngươi là Tiêu Phàm!

- Chúc mừng ngươi, đoán đúng rồi.

Tiêu Phàm nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra một hàm răng trắng như tuyết, như hung thú khát máu hết sức dữ tợn.

- A!!!

Ngay sau đó, hai tiếng kêu thảm truyền đến, Ảnh Phong cầm trong tay Liêm Đao Tử Thần cắt lấy đầu hai Tu Sĩ Chiến Vương tiền kỳ, tựa như làm một việc không đáng nhắc đến.

- Không hổ là Chiến Vương, vốn liếng thực sự là phong phú.

Tiêu Phàm ước lượng Hồn Giới trong tay. Không nói đồ vật bên trong Hồn Giới, chính phẩm chất Hồn Giới này cũng không thua viên trên ngón tay hắn.

Tiêu Phàm trực tiếp mang Hồn Giới trong tay, lộ ra vẻ hài lòng.

- Rống!

Gầm nhẹ một tiếng, kim sắc thiểm điện xẹt qua hư không thoáng cái đi tới gần Tiêu Phàm, tròng mắt rung động không thôi, hiển nhiên là kích động tới cực điểm.

- Tiểu Kim.

Tiêu Phàm cũng không bình tĩnh, ánh mắt lập tức lóe lên, kinh ngạc nói:

- Ngươi đột phá Lục Giai?

- Lục Giai? Vương Thú?

Ánh mắt Ảnh Phong kinh ngạc rơi vào trên người Tiểu Kim, trong mắt đều là vẻ khó tin. Đây không phải một con mèo nhỏ à, làm sao có thể đột phá Lục Giai?

- Ảnh Phong, đừng xem thường Tiểu Kim, ngươi chưa chắc là đối thủ của nó đâu.

Bàn Tử cười ha hả nói, hắn đã chịu thiệt thòi không ít ở trong tay Tiểu Kim.

- A?

Ảnh Phong trong mắt đều là vẻ khó tin.

- Ha ha.

Lúc này, Tiêu Phàm đột nhiên cười ha hả:

- Hóa ra là như thế, xem ra giữ ngươi lại đây là đúng, Tuyết gia quốc khố gặp không ít nạn.

- Rống!

Tiểu Kim gầm nhẹ, tựa như hết sức không vừa lòng khi thấy Tiêu Phàm bỏ nó lại.

- Yên tâm, về sau nhất định sẽ không lưu lại ngươi một mình.

Tiêu Phàm sờ sờ đầu Tiểu Kim, Tiểu Kim bày ra một mặt hưởng thụ.

- Lão Tam, đi trước đã.

Bàn Tử nhắc nhở Tiêu Phàm.

- Yên tâm, chúng ta trực tiếp xuyên qua Hồn Thú Sơn Mạch nên chỉ cần thời gian hai ngày, hơn nữa, hiện tại có Tiểu Kim ở đây, một ngày cũng đủ.

Tiêu Phàm cười ha ha một tiếng.

- Tiểu Kim?

Ảnh Phong cùng Bàn Tử ánh mắt không hẹn mà cùng rơi vào trên người Tiểu Kim.

MềuSiuBự - VạnYênChiSào -
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như nhung cau chuyen ve vua can long 1, xa stress giet nguoi minh yeu đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với