Vô thượng sát thần

Chương 297: Đến Bao Nhiêu, Giết Bấy Nhiêu


- Hung thủ làm tổn thương tam đệ, cút ra đây cho ta.

Một nam tử khôi ngô nổi giận gầm lên, âm thanh vang vọng khắp nơi. Trên đường cái, mọi người thấy thế đều lộ ra vẻ kinh ngạc, rất nhiều người thầm than Vân Lai Khách Sạn hôm nay quả thật không yên bình.

Bên cạnh nam tử khôi ngô là một nam tử trung niên mặc cẩm bào đen, sắc mặt hắn vô cùng băng lãnh, một vòng sát ý nồng đậm không chút che giấu.

Đám người phía sau hắn giơ lên một cái bánh chưng màu trắng lớn. Sau lưng bánh chưng lớn còn có ba người, một tên bị tay gãy chân, một tên bị móc hai mắt, một tên bị cắt đầu lưỡi.

- Kia không phải Đường gia gia chủ Đường Mục sao, còn có Đường gia nhị thiếu gia Đường An? Bọn hắn thanh thế to lớn như vậy vây quanh Vân Lai Khách Sạn là muốn làm gì đây?

Có người lộ ra vẻ kinh ngạc lên tiếng, chẳng lẽ thời điểm này Đường gia còn có người dám ở đây làm càn.

- Ngươi không biết? Ngay tại đây mấy canh giờ trước, Đường Gia Tam Thiếu bị người ta tát, răng trong miệng đoán chừng đều rơi sạch, ngươi có thấy ba tên gãy tay thiếu mắt kia không? Tất cả đều do một người làm đó.

- Híttt, người kia làm sao bá đạo như thế, người Đường gia cũng dám tra tấn, hắn muốn chết sao? Đúng rồi, về sau người kia thế nào? Có phải đã sớm chạy trốn hay không?

- Chạy trốn? Ngươi đây sai rồi, về sau người thiếu niên kia được Y Tam Gia và Hướng Trưởng Lão mời đi uống rượu.

- Cái gì?

Trong đám người xì xào bàn tán, không ít người biết rõ đầu đuôi sự tình, tất cả đều lộ ra vẻ kinh ngạc. Khó trách đêm hôm khuya khoắt Đường gia hưng sư động chúng như vậy, nguyên lai là có kẻ dám đánh người Đường gia.

Giờ khắc này, trong ngõ ngách đang đứng một bóng người, chính là người trước đó bị Tiêu Phàm đắc tội, Bao Chính Đức. Hắn vẫn luôn không rời đi, đang chờ Tiêu Phàm rời khỏi Vân Lai Khách Sạn để diệt tiểu tử này.

Nhưng chờ mấy canh giờ cũng không nhìn thấy Tiêu Phàm đi ra, việc này làm cho hắn rất khó chịu.

Quan trọng nhất là Bao Chính Đức đột nhiên phát hiện toàn thân khó chịu, ngứa lạ vô cùng, hơn nữa loại ngứa này giống như đến từ bên trong xương cốt, vô luận hắn gãi như thế nào đều vô dụng.

Bao Chính Đức lúc đầu chuẩn bị rời đi, dự định ngày mai lại đến. Thế nhưng đột nhiên nghe được lời nói nghị luận của đám người chung quanh, ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên, cười lạnh nói:

- Cùng Y Vân và Hướng Vinh uống rượu, không phải là tiểu tử kia sao? Có lẽ không cần ta xuất thủ, tiểu tử này hẳn phải chết không hề nghi ngờ.

Đám người Đường gia lớn tiếng mắng chửi, gào thét điếc tai nhức óc. Cũng khó trách Đường gia tức giận như vậy, đường đường Đường Tam Thiếu bị người khác vũ nhục cũng liền thôi, lại còn bị đánh rụng răng.

Đường Mục mặc dù biết Đường Trạch là tên lưu manh vô lại, nhưng mà Đường Trạch là đệ đệ của hắn, cho dù trời sập xuống, Đường Mục cũng phải chống đỡ.

- Đường Mục, Đường gia ngươi đừng quá phận.

Đột nhiên, một âm thanh thập phần trung khí từ bên trong Vân Lai Khách Sạn truyền đến. Y Vân chậm rãi đi ra, sắc mặt vô cùng băng lãnh.

- Y Tam Gia, khuyển tử ở chỗ này chịu nhục, quan hệ tới danh dự Đường gia, còn mời Tam Gia làm chủ.

Trước mặt Y Vân, Đường Mục cũng không dám quá phận.

Dù Y Vân chỉ là tử đệ ngoại môn Y gia, nhưng là toàn bộ Y gia lại không thể so cùng Đường gia, cho dù một trăm Đường gia cũng không phải là đối thủ của họ.

Giống gia tộc Đường gia, Ngoại Thành Ly Hỏa Đế Đô đâu đâu cũng có, chỉ là trong vùng Đường gia là mạnh nhất mà thôi.

- Làm chủ? Đường gia ngươi đến chỗ ta nháo sự, ngươi để ta tìm ai làm chủ?

Y Vân lạnh lùng nhìn Đường Mục, căn bản không đem Đường Mục để ở trong lòng.

- Y Tam Gia, tất cả tổn thất Vân Lai Khách Sạn đêm nay Đường gia sẽ bồi thường. Nhưng nhất định phải đem tiểu tử kia giao ra đây!

Đường Mục một điểm không nhường, rất có một chút khí thế đối chọi.

- Ý ngươi là ta đập Đường gia, sau đó bồi thường tổn thất là được sao?

Hai mắt Y Vân khẽ híp một cái, sát ý chợt lóe lên, giọng nói vô cùng lăng lệ:

- Khi nãy không có giết nhi tử ngươi đã coi như là mạng hắn lớn. Hôm nay, ta đem lời đặt nơi này, ai dám tại Vân Lai Khách Sạn làm càn, tự gánh lấy hậu quả!

Y Vân hất áo bào, quay người liền hướng một bên khác đi tới.

- Y Tam Gia, Đường mỗ cho ngươi mặt mũi, ngươi vì tiểu tử kia mà không nhận, muốn đối địch cùng Đường gia?

Đường Mục hiển nhiên tức giận, thanh âm chầm chậm trở nên lăng lệ.

- Là địch? Đường gia ngươi xứng đối địch với ta sao?

Y Vân mặt coi thường:

- Giống gia tộc Đường gia dạng này, cả tòa Ly Hỏa Đế Đô không nói một ngày đổi một lần, một tháng đổi một lần vẫn không ít.

Đường Mục nghe vậy toàn thân run lên, hiển nhiên câu nói này động đến tâm hắn. Dù Y Vân chỉ là ngoại môn đệ tử Y gia, nhưng không phải Đường gia hắn có thể sánh.

- Y Tam Gia, Đường gia ta là không bằng Y gia ngươi, thậm chí trong mắt Y gia chỉ là sâu kiến. Nhưng sâu kiến cũng có tôn nghiêm của sâu kiến, hôm nay không cho Đường gia báo thù, Đường gia cho dù chết cũng phải mạo phạm uy nghiêm Y Tam Gia.

Đột nhiên, nam tử khôi ngô Đường An bên cạnh Đường Mục tiến lên một bước, lời nói như lưỡi đao, lăng lệ vô cùng.

Y Vân cau mày một cái, trong lúc nhất thời lại không biết nói gì, ngược lại cũng không phải là chữ lý của Đường gia. Chủ yếu là người ở đây không biết chuyện gì phát sinh trước đó, còn tưởng rằng Y Vân ỷ mạnh hiếp yếu, khi dễ Đường gia.

- Tôn nghiêm Đường gia, chính là chà đạp trên tôn nghiêm người khác sao?

Cũng đúng lúc này, lại một thanh âm lạnh lùng vang lên.

- Ô ô ô ~

Đường Trạch bị trói thành bánh chưng, cùng ba người tàn tật kia đều trở nên công phẫn, hiển nhiên người tới chính là Tiêu Phàm.

- Tiểu tử, là ngươi tổn thương con ta? Thiếu niên nho nhỏ vậy mà tàn nhẫn như thế! Hôm nay Đường mỗ vì dân trừ hại, để ngươi chôn xương nơi này!

Đường Mục con ngươi phát lạnh, một cỗ khí thế cường đại hướng tới Tiêu Phàm.

Y Vân chuẩn bị xuất thủ nhưng lại bị Tiêu Phàm cắt ngang, chỉ thấy Tiêu Phàm đi xuống bậc thang Vân Lai Khách Sạn, vân đạm phong khinh, đối với khí thế Đường Mục nhìn như không thấy.

- Không cần chụp cho ta cái mũ lớn như vậy.

Tiêu Phàm mặt coi thường, nói:

- Quả nhiên là thượng bất chính hạ tắc loạn, con trai của ngươi là loại người gì ngươi không biết sao? Há miệng ngậm miệng giết cái này giết cái kia, phế tứ chi, móc con mắt, cắt đầu lưỡi, một bộ dáng lão tử cao cao tại thượng.

Đám người nghe vậy, trước đó còn muốn trào phúng Tiêu Phàm, tất cả đều ngậm miệng không nói. Đường gia là loại người gì bọn hắn đều rất rõ ràng, thiếu chút nữa thì bị lời nói Đường Mục lừa gạt.

Tiêu Phàm chẳng những không có bất kỳ e ngại gì, ngược lại từng bước một hướng phía Đường Mục đi đến:

- Lúc làm tất cả những thứ này lênên người khác, Đường gia ngươi có bất luận thương hại không? Có mảy may đồng tình không? Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân, Đường gia ngươi không muốn như vậy, vì sao muốn ứng phó người khác?

Thân làm Đường gia gia chủ, ngươi không hỏi nguyên do liền kêu đánh kêu giết? Thân làm người cha, một nhi tử đều giáo dục không tốt, còn có mặt mũi tới lấy lại công đạo? Giống các người như vậy, động thủ còn khiến ta cảm giác làm bẩn tay mình!

- Hay cho một tên khéo mồm khéo miệng, đáng tiếc ở trên đời này, chỉ dùng cái miệng cũng vô dụng!

Nam tử khôi ngô Đường An cười lạnh một tiếng. Trường đao trong tay lóe lên, hướng thẳng đến Tiêu Phàm đánh tới.

Tiêu Phàm lạnh lùng cười một tiếng, tựa như đã sớm đoán được nam tử khôi ngô muốn xuất thủ, trong lòng khinh thường nói:

- Chiến Vương sơ kỳ cũng dám diễu võ giương oai?

Mắt thấy đao lăng lệ chém vào người Tiêu Phàm, Đường An khóe miệng hiện ra một nụ cười.

- Rất vui sao?

Lúc này Tiêu Phàm đột nhiên động. Giống như một trận gió từ bên người Đường An lóe qua. Nét mặt Đường An trong nháy mắt liền cứng đờ, ngốc trệ tại chỗ.

Đao trong tay Đường An chẳng biết lúc nào xuất hiện ở trong tay Tiêu Phàm. Hắn lạnh lùng nhìn Đường Mục cùng người Đường gia cười nhạt nói: - Nếu nói vô dụng, vậy liền đánh đi, hôm nay, Đường gia ngươi đến bao nhiêu, ta sẽ giết bấy nhiêu!

MềuSiuBự - VạnYênChiSào -
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như Áp dụng IFRS tại Việt Nam, kế toán trưởng và giám đốc tài chính chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.