Vô thượng sát thần

Chương 347: Bác Sĩ Có Thể Cứu Người, Cũng Có Thể Giết Người


Ngươi có nguyện bái ta làm thầy?

Nghe thấy Kiếm Hoàng nói, trong lòng Tiêu Phàm hơi hơi kinh ngạc, bản thân mình chỉ có Chiến Hồn bình thường thôi, chiến lực coi như miễn cưỡng mà thôi, đáng ra không thể lọt vào mắt Kiếm Hoàng chứ.

Bọn hắn những người này không phải đều chỉ nhìn Chiến Hồn sao? Chẳng lẽ cũng sẽ nhìn thực lực?

Ánh mắt đám người nhìn Tiêu Phàm tràn ngập vẻ hâm mộ, đây chính là Kiếm Hoàng đấy. Sở trường về trường kiếm thì cả tòa Ly Hỏa Đế Đô cũng chỉ có một mình Kiếm Hoàng.

Dù là Đế Chủ cũng phải cho hắn ba phần mặt mũi.

Toàn bộ Đại Ly Đế Triều không biết có bao nhiêu người ngày nhớ đêm mong bái hắn làm thầy, chỉ cần Kiếm Hoàng nói một câu, tuyệt đối sẽ có vô số tu sĩ chạy đến, đem Ly Hỏa Đế Đô chen bể.

Trên mặt Y Vân cũng lộ vẻ vui mừng, chỉ cần Tiêu Phàm trở thành đồ đệ Kiếm Hoàng, ai dám gây bất lợi cho Tiêu Phàm?

Chẳng qua là hắn nghe được lời nói Tiêu Phàm sau đó, sắc mặt lập tức trở nên khó coi vô cùng.

- Đa tạ tiền bối, vãn bối chỉ là một Luyện Dược Sư mà thôi, đoán chừng khiến tiền bối thất vọng.

Tiêu Phàm hơi khom người nói, đối với cường giả, hắn cũng đầy đủ tôn trọng.

Chỉ là hắn không có khả năng bái Kiếm Hoàng làm sư, trước không nói hắn không hiểu Kiếm Hoàng, một phương diện khác, trên người hắn thế có không ít bí mật, cùng cường giả mỗi ngày cùng một chỗ, ai biết rõ có thể bại lộ hay không?

Trên thế giới này, không phải ai cũng thiện tâm như Quách Sĩ Thần và Phúc bá, nếu Kiếm Hoàng đối với hắn có một chút ý đồ xấu, đến thời điểm làm sao chết đều không biết.

- A, ngươi chính là một tên Luyện Dược Sư?

Mặc dù bị hai lần cự tuyệt, Kiếm Hoàng cũng không tức giận, làm Tiêu Phàm đối với Kiếm Hoàng khâm phục rất nhiều.

- Tiểu tử, ngươi thiên phú không tồi, nhưng không thể chiếu cố cái khác, đừng chà đạp tiền đồ tốt.

Hỏa Hoàng tính tình không có tốt như vậy. Người Lâu Ngạo Thiên cự tuyệt Kiếm Hoàng cũng liền thôi, tại sao có thể liên tiếp khiến Kiếm Hoàng mặt mũi mất sạch.

Nhìn thấy Tiêu Phàm cự tuyệt Kiếm Hoàng, Y Vân liền bối rối, sau đó lại nhìn thấy Hỏa Hoàng nổi giận, Y Vân cũng nhịn không được nữa nói:

- Hỏa Hoàng tiền bối, Tiêu lão đệ cũng là một Lục Phẩm Luyện Dược Sư.

- Lục Phẩm Luyện Dược Sư tính là gì?

Hỏa Hoàng mặt coi thường nói. Sắc mặt chậm rãi biến hóa thập phần đặc sắc, kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm nói:

- Ngươi thực sự là Lục Phẩm Luyện Dược Sư?

Ngay cả Kiếm Hoàng cùng Hỏa Hoàng cũng có chút dị động, mặc dù Lục Phẩm Luyện Dược Sư không kỳ lạ, dù là Chiến Vương hậu kỳ Lục Phẩm Luyện Dược Sư cũng thập phần không ít.

Nhưng!

Lục Phẩm Luyện Dược Sư mười bảy mười tám tuổi, Chiến Vương cảnh hậu kỳ, tuyệt đối thập phần hiếm có, phóng nhãn toàn bộ Đại Ly Đế Triều cũng chưa chắc sẽ có người thứ hai.

- Nói cho đúng, ta là một Bác Sĩ, chuẩn bị mở một tiệm thuốc ở gần đây, khám bệnh cho người dân, bán một chút thảo dược.

Tiêu Phàm gật đầu nói.

Cũng không phải hắn không thích, thật sự là hắn ưa thích cách xưng hô Bác Sĩ này. Luyện Dược Sư vẻn vẹn chỉ là luyện dược mà thôi, Tiêu Phàm hắn trừ luyện dược ra, còn có thể chữa bệnh.

- Bác Sĩ? Xem bệnh bán thuốc? Cái gì loạn thất bát tao vậy!

Hỏa Hoàng hất áo bào có chút giận dữ. Tiểu tử này thiên phú tốt như vậy, vậy mà chuyên môn làm một chút đồ vật hỏng bét loạn lên.

- Tiền bối không nên tức giận, cho ta nói mấy câu, nếu như nói không đúng, ngươi đều có thể trách cứ ta.

Tiêu Phàm cười nói.

Gặp Hỏa Hoàng trầm mặc, Tiêu Phàm lại tiếp tục nói ra:

- Tiền bối toàn thân da thịt đỏ bừng nóng rực, lỗ chân lông thư giãn, khí tức hỏa diểm tiêu tán yếu ớt, tiết tấu có chút rối loạn. Nghĩ đến tiền bối mỗi khi vào lúc giữa trưa, cả người liền giống như lửa thiêu, ngay cả nước đá cũng chẳng áp chế được cỗ nóng rực này.

- Ngươi!

Hỏa Hoàng biến sắc, đây là bí mật của hắn, làm sao bị tiểu tử này biết rõ?

- Mặt khác, đến nửa đêm, toàn thân tiền bối lại trở thành vô cùng băng lãnh, tựa như Hồn Lực bị rút ra không còn, giống như rơi vào hầm băng vạn năm, cứ như thế lặp lại, lấy tình huống bây giờ xem, hẳn là ba ngày một lần

Tiêu Phàm tiếp tục nói.

- Tiểu tử, ngươi làm sao biết?

Hỏa Hoàng bỗng nhiên xuất hiện ở bên người Tiêu Phàm, một tay dắt lấy cổ áo Tiêu Phàm, thiếu chút nữa thì đem hắn xé nát.

- Lão đầu tử, ngươi đừng có làm tổn thương Tiêu huynh!

Quan Tiểu Thất vội vàng kêu lên.

- Nhìn ra.

Tiêu Phàm khoát khoát tay ngăn Quan Tiểu Thất, lại nói:

- Từ loại tình huống, tiền bối hẳn là bị trúng độc, hơn nữa trúng độc đã rất sâu. Bây giờ là ba ngày một lần, qua một đoạn thời gian chính là hai ngày một lần. Đến khi một ngày một lần thì ai cũng không cứu được.

Hỏa Hoàng nhe răng trợn mắt thiếu chút nữa thì đem Tiêu Phàm xé nát. Cái này là bí mật chỉ có hắn biết rõ. Đối với một tu sĩ mà nói, ai cũng không thể biết rõ về bản thân mình được.

Một khi địch nhân biết, đủ để cho hắn một kích trí mạng!

Nhưng mà bí mật này lại bị Tiêu Phàm ngay trước mặt nhiều người như vậy nói ra, việc này khiến hắn như thế nào không giận?

Hắn từng muốn đi tìm Luyện Dược Sư, nhưng về sau ngẫu nhiên nhìn thấy một đoạn miêu tả trong một quyển sách. Loại tình huống này là vấn đề tự thân Chiến Hồn, Đan Dược đều căn bản không giải quyết được.

- Hỏa Lão, ngươi đoạn thời gian này một mực xem y thuật, chính là bởi vì nguyên nhân này sao?

Kiếm Hoàng đi tới bên người Hỏa Hoàng, hơi kinh ngạc nói.

Hỏa Hoàng gật gật đầu, sau đó phẫn nộ nhìn Tiêu Phàm nói:

- Nói tiếp!

- Còn có cái gì có thể nói, bệnh của ngươi, ta có thể trị.

Tiêu Phàm nhún vai nói. Một Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong muốn giết hắn, hắn căn bản không có bất kỳ năng lực phản kháng.

- Ngươi có thể trị?

Hỏa Hoàng hơi kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm. Chỉ là một Lục Phẩm Luyện Dược Sư mà thôi, vậy mà có thể trị cho mình?

- Tin hay không tùy ngươi, ta là một Bác Sĩ, chuyên môn phụ trách trị bệnh cứu người, đại khái còn hai tháng nữa thì tình huống của ngươi sẽ lần nữa chuyển biến xấu.

Tiêu Phàm nhún vai nói.

- Ngươi nếu có thể trị hết bệnh cho ta, tất cả bồi thường nơi này ta thay ngươi phụ trách.

Hỏa Hoàng trầm giọng nói, vấn đề trên người hắn, hắn rầu rỉ thời gian rất lâu.

- Ta còn có một yêu cầu.

Tiêu Phàm cười cười nói, một bộ lợn chết không sợ nước sôi.

- Nói!

Bị Tiêu Phàm nói ra bí mật, trong lòng Hỏa Hoàng thập phần khó chịu.

Tiêu Phàm chỉ trong đống phế tích đối diện Vân Lai Khách Sạn kia, sắc mặt âm trầm nói:

- Nếu nơi này dựng lên ta muốn sở hữu một cửa hàng.

- Vì sao?

Kiếm Hoàng không hiểu nhìn Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm nhìn thi thể đầy đất, lại đảo qua đám người bốn phía, cuối cùng ánh mắt rơi vào Ninh Triết đang được người khác dìu nói:

- Ta muốn để cho người ta nhớ kỹ nơi này, ta là một Bác Sĩ, Bác Sĩ có thể cứu người, cũng có thể giết người!

Bác Sĩ có thể cứu người, cũng có thể giết người!

Câu nói sau cùng không ngừng quanh quẩn trong đầu đám người, những kẻ muốn giết Tiêu Phàm toàn thân lạnh run.

Bọn hắn biết rõ Tiêu Phàm là muốn nói cho bọn hắn, nơi này chính là giáo huấn đẫm máu. Nếu như ai còn dám đối với hắn gây bất lợi, Tiêu Phàm tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình, thậm chí sẽ bộc phát, dù là máu chảy thành sông.

Người ở đây không dám cùng Tiêu Phàm đối mặt, toàn trường một mảnh tĩnh mịch.

- Được, ta có thể đáp ứng ngươi! Nơi này thay ngươi lưu lại một cửa tiệm.

Hỏa Hoàng cũng bị khí thế Tiêu Phàm động dung, gật đầu nói:

- Hiện tại, ngươi chứng minh như thế nào, ngươi có thể trị hết vấn đề của ta?

- Không phải vấn đề, là bệnh.

Tiêu Phàm cường điệu nói, trên mặt lại hiện ra một nụ cười.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 11 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như cach dat banner quang cao len website, ohsas 18001 Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.