Vô thượng sát thần

Chương 512: Băng Sương Chi Ý Đáng Sợ


Chỉ thấy tay Tiêu Phàm vuốt ve vách đá thủy tinh vậy mà trực tiếp tiến sâu vào, bộ vị bàn tay đã biến mất không thấy gì nữa, gần như đồng thời vách đá thủy tinh nhộn nhạo từng đạo sóng ánh sáng.

- Cái này?

Tiêu Phàm trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, vách đá thủy tinh vậy mà không phải tồn tại chân thực.

Mặc dù không biết vách đá thủy tinh đối diện có cái gì, nhưng Tiêu Phàm vẫn không do dự, một bước bước vào.

Xuyên qua vách đá thủy tinh, tiến vào tầm mắt Tiêu Phàm là một không gian màu trắng chiếu lấp lánh. Không gian màu trắng không lớn, chu vi cũng chỉ hai ba mươi mét.

Vách đá màu trắng, mặt đất màu trắng, trong hư không càng là có một cột thủy tinh màu trắng liên thông, sương mù màu trắng tràn ngập ở trong đó, cho người ta một loại hàn ý thấu xương.

Bên ngoài Tiêu Phàm đã chậm rãi ngưng kết thành một tầng bạch sắc băng sương, hắn không khỏi rùng mình mấy phát. U Linh Chiến Hồn hơi hơi thôi động, tản ra u lãnh hắc khí, lúc này mới tốt hơn.

Đây là một tiểu không gian hàn băng, không, nói cho đún giống như là một cái đại sảnh, chỉ là bị hàn băng chi khí đông kết mà thôi.

Sau khi xem xét, vách đá thủy tinh biến mất không thấy gì nữa, bên ngoài một mảnh đen kịt. Tiêu Phàm có thể cảm ứng được đầm nước bất động, chỉ là bị một cỗ lực cản vô hình ngăn cản ở ngoài, mặc cho đầm nước kia trùng kích như thế nào, cũng không thể đột phá gông cùm xiềng xích.

Cỗ thủy áp to lớn kia cũng biến mất không thấy gì nữa. Tiêu Phàm lắc lắc giọt nước trên người, dùng Hồn Lực đem nước trên quần áo bốc hơi sạch, lúc này mới bắt đầu nghiêm túc đánh giá..

- Cực Phẩm Băng Phách Thạch.

Ánh mắt Tiêu Phàm trong nháy mắt rơi vào một chút u quang lóe ra trên tảng đá, cùng Băng Phách Thạch trước đó hắn có được không khác nhau là mấy.

- Lục Phẩm Huyền Linh Diệp, Thất Phẩm Bát Giác Huyền Băng Thảo... Bát Phẩm Thủy Tiên Ngọc Cơ Cốt!

Tiêu Phàm vừa mới chuẩn bị đào móc Cực Phẩm Băng Phách Thạch, trong nháy mắt bị từng cây linh dược bên trong băng điêu cách đó không xa hấp dẫn. Lục Phẩm Vương Dược nhiều đến 33 gốc, Thất Phẩm Hoàng Dược cũng có bảy cây.

Những cái này Tiêu Phàm cũng không đặt ở trong lòng, nhưng Bát Phẩm Thủy Tiên Ngọc Cơ Cốt lại khiến toàn thân Tiêu Phàm khẽ run lên. Đây chính là linh dược cùng cấp với Tử Đan Tham, Ngọc Cơ Hoa.

Bát Phẩm Linh Dược danh xưng Đế Dược, mấy trăm năm khó gặp, Tiêu Phàm cũng là vận khí tốt chiếm được hai gốc, lại không nghĩ rằng ở chỗ này cũng có thể nhìn thấy một gốc.

- Thủy Tiên Ngọc Cơ Cốt là chủ dược luyện chế mấy loại Bát Phẩm Đan Dược, hơn nữa dược hiệu còn phía trên Ngọc Cơ Hoa.

Tiêu Phàm cẩn thận từng li từng tí đem Thủy Tiên Ngọc Cơ Cốt thu nhập vào bên trong Hồn Giới.

Lục Phẩm, Thất Phẩm Linh Dược khác hắn cũng không có buông tha. Linh dược dĩ nhiên càng nhiều càng tốt, có thời điểm khẩn cấp, một gốc Lục Phẩm Linh Dược so với Thất Phẩm Linh Dược, thậm chí Bát Phẩm Linh Dược đều rất khó tìm hơn.

- Nơi này đoán chừng cũng là bảo khố của Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao đi, có hàn khí này đông kết, không hề đánh mất một tia tinh hoa linh dược, những linh dược này cũng để chuẩn bị cho nó thuế biến thành Long.

Trong lòng Tiêu Phàm nghĩ thầm.

Hắn suy đoán không sai, Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao đã đạt tới bình cảnh, trước khi Tiêu Phàm tiến vào đầm nước, nó liền chuẩn bị nuốt linh dược thuế biến.

Thời khắc nó chuẩn bị thôn phệ linh dược, Linh Khí trong đầm nước đột nhiên phát sinh biến hóa quỷ dị, tất cả đều hội tụ về một phương hướng.

Có người quấy nhiễu, Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao nào còn dám hóa Long, đây không phải cố ý muốn đối địch với nó sao? Nó lúc ấy nó liền giận tím mặt!

Nó phẫn nộ rời động phủ, sát khí trùng điệp phóng tới Tiêu Phàm, về sau liền có đại chiến giữa Tiêu Phàm cùng Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao.

Mấy canh giờ, Tiêu Phàm lúc này mới đem đồ vật vơ vét thu hết vào trong không gian, thu liễm tâm thần, cẩn thận đánh giá tiểu không gian này.

Địa phương này rất quỷ dị, rõ ràng rét lạnh vô cùng lại tra không được hàn khí phát ra từ nơi nào, tựa như hàn khí này trống rỗng xuất hiện vậy.

- Nơi này không có khí tức Tiểu Kim và Tiểu Lang, cũng không có bất kỳ dấu vết chiến đấu, lấy thực lực Tiểu Kim, Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao không thể miểu sát nó, có lẽ phía dưới đầm nước này còn có bí mật khác.

Tiêu Phàm kiểm tra cẩn thận một lần, trong lòng thầm phân tích.

Mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng hắn vẫn còn có chút lo lắng, cũng cực kỳ không cam lòng.

- Oanh long long!

Đột nhiên, không gian bạch sắc mãnh liệt rung rung, sắc mặt Tiêu Phàm hơi đổi một chút, mình có vẻ như không đụng vào thứ gì mà, làm sao đột nhiên lại rung?

Không kịp nghĩ nhiều, Tiêu Phàm lách mình hướng bên ngoài chạy ra, cực tốc dọc theo đường cũ trở về, dù là tu vi Chiến Hoàng trung kỳ, một khi bị mai táng phía dưới mặt đất mấy trăm trượng, đoán chừng hẳn phải chết là không hề nghi ngờ.

Rất nhanh Tiêu Phàm liền rời thạch động, xuất hiện ở bên trong đầm nước.

- Sưu!

Một đạo hắc sắc lưu quang từ khóe mắt Tiêu Phàm xẹt qua, cực tốc hướng trên mặt nước lao đi, tốc độ nhanh chóng khiến Tiêu Phàm một trận kinh ngạc.

- Tiểu Lang?

Tiêu Phàm giật mình. Hắn nhìn rất mơ hồ, nhưng đạo hắc sắc lưu quang kia cùng bóng lưng Phong Lang rất giống nhau, hắn tin tưởng bản thân không có nhìn lầm.

Chỉ là, Phong Lang nếu như còn sống, vậy Tiểu Kim đâu?

Sắc mặt Tiêu Phàm khẽ hơi trầm xuống một cái, trong lòng có loại dự cảm không tốt.

- Oanh long long!

Đầm nước phía dưới lòng đất đột nhiên sụp đổ, một cỗ lực lượng thôn phệ to lớn hướng về Tiêu Phàm cuồng mãnh đánh tới. Tiêu Phàm nào dám do dự, như tiễn rời dây cung, xông thẳng lên không trung.

Bên trong quá trình chạy trốn, hắn quay đầu nhìn một cái, lại bị dọa đến sắc mặt phát xanh. Chỉ thấy đầm nước đột nhiên ngưng kết thành Băng Sương, tốc độ nhanh chóng, không thể tưởng tượng.

Cái này so với chỗ không gian màu trắng khi nãy, trong nháy mắt ngưng kết thành Băng Sương còn khiến cho người kinh hãi hơn. Phải biết, mặt đất đang sụp đổ, đầm nước cuộn trào, thế này cũng có thể kết băng?

Hơn nữa, Băng Sương chi lực từ đáy hồ cực tốc hướng về không trung khuếch tán, rất nhanh liền đi tới Tiêu Phàm cách đó không xa.

- Mả mẹ nó!

Tiêu Phàm giận mắng một tiếng, một cỗ cảm giác đại nguy cơ lượn lờ trong lòng, một khi bị Băng Sương Chi Ý đánh trúng, dù là Chiến Hoàng trung kỳ cũng hẳn phải chết chắc.

- Vô Tình Nhất Kiếm!

Gầm lên một tiếng, cả người Tiêu Phàm trong nháy mắt hóa thành một thanh kiếm, kiếm khí xé mở đầm nước, Tiêu Phàm lấy tốc độ cực hạn phóng tới không trung.

Ầm!

Một vệt sáng từ trong đầm nước xông ra, ở chỗ này dù là Chiến Hoàng cảnh cũng vô pháp phi hành, Tiêu Phàm vừa mới ngự không, cơ hồ đã hao hết hơn phân nửa Hồn Lực của hắn.

Tiêu Phàm xông ra mặt nước, cỗ Băng Sương Chi Ý cũng trong nháy mắt tới mặt nước. Trong lòng Tiêu Phàm hoảng sợ một trận, chỉ thiếu một chút xíu, bản thân liền bị đóng băng phía dưới đầm nước.

Chẳng qua là khi hắn hướng phía dưới nhìn lại, lại phát hiện, toàn bộ mấy trăm trượng chu vi quanh đầm nước đều bị đông kết thành hàn băng, hơn nữa hàn băng này còn hướng về bốn phương tám hướng lan tràn. Xung quanh đầm nước bãi cỏ, cổ thụ, toàn bộ đều bị đông kết thành băng điêu, thoáng cái trở thành một mảnh sông băng.

Tiêu Phàm hít vào ngụm khí lạnh, Băng Sương chi lực đáng sợ cỡ nào mới có thể tạo thành diện tích kết băng lớn như thế a.

Không đợi hắn lấy lại tinh thần, thân thể hắn đã đập ầm ầm phía trên mặt băng, hắn kêu thảm không thôi.

- Tam Ca!

- Công tử!

Hai đạo thanh âm vang lên. Lúc nghe được hai chữ "Tam Ca", Tiêu Phàm ngược lại không có quá nhiều cảm giác, dù sao hắn biết rõ Quan Tiểu Thất ở bên ngoài đang chờ hắn.

Bất quá hai chữ "công tử" lại làm cho Tiêu Phàm run lên bần bật, bởi vì thanh âm này không phải người khác, mà là Phong Lang.

Tiêu Phàm bỗng nhiên quay người nhìn, lại nhìn thấy Phong Lang chậm rãi đi đến, khí tức trên người đã mạnh hơn trước đó, lấy nhãn lực Tiêu Phàm tự nhiên liếc mắt liền nhìn ra hắn đã đột phá đến Chiến Hoàng cảnh trung kỳ.

Nhưng mà, Tiêu Phàm lại không có mừng, ngược lại sốt ruột hỏi:

- Tiểu Lang, Tiểu Kim đâu?

MinhLâm - Lục Đạo -
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như phan tich bi kich hon truong ba lien he chi pheo, van 10 hoa thanh que diem de ke lai cau chuyen co be ban diem bai viet 3 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.