Vô thượng sát thần

Chương 619: Ta Biết Ngươi Là Ai


Sắc mặt Long Vũ thập phần bình tĩnh, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, thỉnh thoảng lấp lóe, con mắt linh động tựa như biết nói chuyện khiến Tiêu Phàm hơi tê tê.

- Cô gái nhỏ này không phải nhận ra ta chứ.

Trong lòng Tiêu Phàm khẩn trương tới cực điểm, tu luyện tới bây giờ, hắn đối mặt một người còn không có khẩn trương như thế.

Quan trọng nhất không phải vì thực lực, mà là vẻn vẹn sợ đối phương nhận ra hắn mà thôi.

Trong lòng Tiêu Phàm có một vạn con Thảo Nê Mã đang lao nhanh, Sát Vương Thí Luyện nhìn qua đơn giản, nhưng trên thực tế thật đúng là bộ bộ kinh tâm, chí ít đối với hắn mà nói là như thế này.

- Không có gì, chỉ là ta tối hôm qua mất một kiện đồ vật, ta hoài nghi là nàng trộm.

Long Vũ chỉ Huyết Yêu Nhiêu trong ngực Tiêu Phàm nói.

Lời này vừa nói ra, bốn phía một mảnh xôn xao, không ít người nhao nhao rời xa Tiêu Phàm mấy bước.

Trộm đồ vật Cửu Công Chúa đây không phải muốn chết sao? Phải biết, Đế Chủ cùng Nhị Đế Tử đều sủng ái Cửu Công Chúa nhất.

Lúc trước Cửu Công Chúa bởi vì phát bệnh kém chút hương tiêu ngọc vẫn, Đế Chủ đau lòng nhức óc, hiện tại Cửu Công Chúa phục sinh, còn không cưng chiều cục cưng quý giá của mình?

Chỉ có Long Thần lộ ra vẻ cổ quái, tối hôm qua Đế Cung đều rất bình tĩnh, nào có thứ gì bị trộm.

May mắn là khuôn mặt Huyết Yêu Nhiêu thật sâu vùi sâu vào trong ngực Tiêu Phàm, hắn căn bản nhìn không thấy, bằng không Long Thần tự nhiên cũng có thể liếc mắt nhận ra Huyết Yêu Nhiêu.

- Nàng trộm hay không không liên quan đến ta, ta cũng chỉ là một người đi đường, bất quá giờ phút này bản thân nàng bị trọng thương, mà ta là một Luyện Dược Sư, trước tiên đem nàng cứu tỉnh, ngươi tìm nàng đòi đồ vật là được.

Tiêu Phàm giờ phút này chỉ muốn thay Huyết Yêu Nhiêu chữa thương, chỗ nào quản được nhiều như vậy.

Hơn nữa, hắn cũng không thể bại lộ thân phận, đây mới là phiền toái nhất.

- Được.

Long Vũ gật đầu, chỗ sâu đáy mắt lóe qua một vòng quang mang giảo hoạt, nhìn Long Thần nói:

- Nhị Ca, thay bọn hắn mướn phòng, ta muốn nhìn nàng, không thể để cho nàng chạy.

Long Thần cổ quái một trận, bất quá vẫn nhận lời Long Vũ, ở một bên khách sạn thuê một gian phòng trọ Thiên Tự Hào.

Tiêu Phàm cau mày một cái, cuối cùng vẫn hướng khách sạn đi đến.

Cũng đúng lúc này, trong đám người có một hai đạo thân ảnh chậm rãi thối lui, tựa như cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện, hai người rất có thể là sát thủ tham gia Sát Vương Thí Luyện.

Bất quá, người Hoa gia truy tung Tiêu Phàm lại có chút không biết làm sao.

- Hiện tại làm sao bây giờ, hắn bị Nhị Đế Tử cùng Cửu Công Chúa mang đi rồi?

- Từ hình dáng nữ tử kia rất có thể là sát thủ tham gia Sát Vương Thí Luyện, bất quá cũng không nhất định, có lẽ thực chỉ là trộm đồ vật Cửu Công Chúa, bị tướng sĩ Đế Cung gây thương tích.

- Bất kể như thế nào, trước tiên đem việc này nói cho gia chủ để bọn hắn tới xử lý.

Mấy người Hoa gia lặng yên biến mất, trong nháy mắt không thấy tăm hơi, dù sao Tiêu Phàm trong thời gian ngắn cũng không có khả năng chạy trốn, bọn hắn rất yên tâm.

Tiêu Phàm ôm Huyết Yêu Nhiêu tiến vào khách sạn, dưới sự hướng dẫn của tiểu nhị, tiến vào bên trong một gian biệt viện thanh nhã.

Long Thần cùng Long Vũ đi theo phía sau, Long Thần rốt cục nhịn không được hỏi:

- Cửu Muội, ngươi quen biết bọn hắn?

- Làm sao mà biết được?

Long Vũ cơ trí cười một tiếng, tựa như băng tuyết đều có thể hòa tan.

- Hai người đều rất lạ lẫm, ngươi vừa mới tỉnh lại không lâu, hẳn không có gặp qua mới đúng.

Long Thần suy nghĩ một chút nói:

- Bất quá, ngươi cũng không giống là người xen vào việc của người khác.

- Vậy chưa hẳn, nói không chừng tâm tính ta đại biến, hiện tại liền thích xen vào chuyện bao đồng.

Long Vũ cười cười, giống như một đóa mẫu đơn nở rộ, tịnh lệ mà cao nhã, sau đó nghiêm mặt nói

- Ta hoài nghi người này tâm thuật bất chính, không phải vì cứu nàng.

- Thế à?

Long Thần nửa tin nửa ngờ, hắn phát hiện bản thân có chút nhìn không thấu Cửu Muội.

Từ nhỏ đến lớn, Long Vũ mặc dù nhí nha nhí nhảnh nhưng làm người rất thiện lương, tu luyện tới bây giờ, hai tay cơ hồ không có tiêm nhiễm bất luận máu tươi.

Lấy hiểu biết của Long Thần đối với Long Vũ mà nói, nàng không phải loại người tuỳ tiện hoài nghi người khác.

- Nhị Ca, ngươi tin tưởng ta là được.

Long Vũ cười một tiếng, giống như gió xuân ôn hoà khiến nghi ngờ trong lòng Long Thần tất cả đều tiêu tán, lại nói:

- Ta đi vào giám thị hắn, Nhị Ca ngươi nếu có việc gì thì trước tiên có thể rời đi, ta tự hồi cung được.

- Không được!

Long Thần lập tức phủ định nói.

- Vậy ngươi ở bên ngoài chờ ta, ta đi vào giám thị hắn.

Còn không đợi Long Thần phản ứng, Long Vũ lắc mình một cái liền đi vào trong phòng, thuận tay đóng cửa phòng.

- Ngươi!

Long Thần không còn gì để nói, nhưng lại không thể làm gì, đành phải ở bên ngoài chờ. Hắn tin tưởng, chỉ cần nàng cảnh giác, lấy thực lực bản thân, ai cũng không làm gì được Long Vũ.

Trong phòng, Tiêu Phàm cẩn thận từng li từng tí buông Huyết Yêu Nhiêu xuống, quay đầu nhìn Long Vũ đi vào phòng, nói:

- Cửu Công Chúa, tại hạ muốn kịp thời chữa thương cho nàng, không cho phép quấy rầy.

- Ta không quấy rầy ngươi, ta ở nơi này nhìn.

Long Vũ híp đôi mắt đẹp, ngồi bên ngoài, hai tay chống đỡ cái cằm, thập phần nghiêm túc nhìn Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm cau mày một cái, trong lòng không khỏi nghĩ thầm, cô gái nhỏ này không có bệnh, chẳng lẽ đối với ta vừa thấy đã yêu?

Không thể không nói, hiện tại dung mạo hắn so trước đó muốn tuấn mỹ rất nhiều, hoàn toàn một bộ tiểu bạch kiểm.

- Tại hạ xem bệnh, không cho phép quấy rầy.

Tiêu Phàm không chút do dự cự tuyệt nói.

- Ngươi để cho ta xem một chút đi.

Long Vũ nháy mắt, lấy mạng che mặt xuống, lộ ra dung nhan tuyệt thế, một bộ dáng điềm đạm đáng yêu.

- Nếu biến thành người khác, đoán chừng đã sớm mềm lòng đi, đáng tiếc ngươi đối với ta vô dụng.

Tiêu Phàm trong lòng nói ra, bất quá ngoài mặt vẫn duy trì tàn khốc:

- Cứu người chữa thương, vạn nhất ra chút gì ngoài ý muốn sẽ chết người.

Huyết Yêu Nhiêu thương thế quá nặng, Tiêu Phàm muốn cứu nàng nhất định phải thi triển lực lượng Bạch Thạch, làm sao có thể để cho nàng ở một bên nhìn.

Bạch Thạch là bí mật lớn nhất trên người hắn, một khi bị người khác biết được, so với Tu La Truyền Thừa còn làm cho người khác chấn kinh hơn.

- Ngươi, ngươi cũng quá không thông nhân tình!

Long Vũ đột nhiên đứng dậy, biến thành hung hăng càn quấy, trên mặt lóe qua một tia quang mang giảo hoạt.

Sau đó, từng tia Hồn Lực từ trên người nàng tràn ngập mà ra, bao phủ cả tòa gian phòng, Tiêu Phàm không biết vì sao.

- Ta biết ngươi là ai.

Đột nhiên, Long Vũ mở miệng nói ra, đôi mắt đẹp gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm nghe vậy, nhịp tim bỗng gia tốc, đáy mắt chỗ sâu hiện lên một tia sát ý lạnh như băng, thiếu chút nữa thì xuất thủ.

- Nàng thức tỉnh Băng Tộc Huyết Mạch, ngay cả ta đều nhìn không ra tu vi nàng nên chắc không kém gì Chiến Hoàng cảnh trung kỳ, nếu ta động thủ, Long Thần tất nhiên sẽ xông tới, đến lúc đó Huyết Yêu Nhiêu coi như khó sống.

Trong lòng Tiêu Phàm trầm tư.

- Ta trước hai ngày vừa tới Long Hoàng Đế Đô, ngươi là Cửu Công Chúa cao quý Đại Long làm sao có thể nhận biết tại hạ?

Tiêu Phàm khí định thần nhàn nói, thần sắc không hề bận tâm, hoàn toàn nhìn không ra.

- Đừng giả bộ, dù là bộ dáng ngươi biến đổi nhưng trên người có hai đồ vật không thay đổi.

Long Vũ hì hì cười một tiếng, lại ngồi xuống.

- Chẳng lẽ nàng thực nhận ra mình? Không thể nào.

Tiêu Phàm trong lòng lộp bộp, sát ý kém chút bộc phát, ngưng tiếng nói:

- Nguyện thỉnh giáo.

MinhLâm - Lục Đạo -
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 11 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dantaichinh.com ví dụ như nguyên lý kế toán, mau bieu những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.